From: lekhanh dang [mailto:khanhai2000@yahoo.com]

                                Subject: Chat Hue

Các anh chi. , các ban. thân mến,

 

Lâu nay chỉ nhân thư  ca'c anh chi. , đọc ma` tủm tỉm  cưòi  một minh` luôn . Nhưng chất liệu. của tâm hồn Huế trãi dài trên ca'c bai`viết  cua cac anh chi làm minh` nhớ  Huế, không da diết , mà thật  êm  đềm , nhẹ nhàng như đi trong nhữ ng giấc  mơ giữa ban ngày ..Trong những truyện ngắn , những lời thơ , những lời` trao đổi di' dỏm , thấy rằng co' một cai' gi` đo' rất đặt biệt , rất quen thân , rất  Huế. Chỉ cảm nhận thế thôi  ma` không tìm ca'ch phân tích.

 

Hôm nay , nhân. đọc thư cũa một cô bạn nhỏ gom gop giùm cô những định. nghiã , thế nào la` CHẤT HUẾ, K xin chuyển thư cua ban đến ca'c ban. , ca'c anh chi , để  được nghe từ ca'c anh chi  , theo cảm nghĩ cũa riêng ca'c anh chi. , Chất Huế là  chi ma` no' lãng đãng nằm trong mổi chu'ng ta , không chịu hòa tan vao` môi trường` nào kha'c vậy.

 

K cám ơn mọi người trước .

 

Đặng lệ  Khánh

 

 

Khanh oi...

 

SOS... Khanh xin cac ban - nhất là những người không phãi người Huế- nói cãm nghỉ cũa họ về "Chất Huế  giùm với... đừng đào  sâu suy nghỉ, nói những cãm nghỉ dầu tiên mới bộc phát đuợc những gì họ nghỉ đầu tiên hết về chất Huế.

.......

Tham Khanh nghe

 

 

 

Biên Hòa 13-11-2004

 

Chị ơi,

 

Có rất nhiều người hỏi em Chất Huế là chất gì. Em chỉ mỉm cười và dạ... dạ... rồi họ cũng bỏ qua không tra vấn tiếp, nhưng có hai người bạn đàn anh, họ lại hỏi em về Chất Huế, em cũng theo thói quen cười tủm tỉm và dạ... dạ... nhưng anh này phàn nàn: “Anh biết rồi, phụ nữ Huế và Chất Huế là cái gì cũng dạ dạ. Khi ở xa thì họ rất mềm mỏng, dễ thương; khi ở gần thì họ khó chịu, không dễ thương như mình nghĩ.”

        Lúc đó em bỡ ngỡ thiệt, không lẽ họ thấy Chất Huế qua hình ảnh của

         chính em? Em cười thật to để trả lời.

 

Chị xa Huế lâu, niềm thương nhớ của chị sẽ không nguôi về con người, đất đai và về Chất Huế. Em muốn được nghe chị nói về chất ấy trong lòng chị. Chất ấy có giao chuyền qua cho chồng và các con chị không?

 

Em cũng thường nghĩ về chất Huế mà có thấy gì khác đâu ngoài chất đó cũng chính là mình!

 

Em lấy chồng miền Nam, hai miền bổ túc cho nhau có khi cũng “tuyệt” nhưng cũng có khi như dòng sông Cửu Long và sông Hương, hai dòng sông ở hai nơi. Tâm anh rất tốt nhưng dù hai dòng sông có cách biệt thì rồi cũng đều chảy về biển. Em thấy vui vì càng ngày em càng truyền được chất Huế sang cho anh. Em cũng nhận được chất Nam Bộ từ anh ấy nữa.

 

Còn chị, chị lấy chồng Bắc. Dòng sông Hồng và sông Hương chảy như thế nào? Chị kể cho em nghe với.

 

Một ngày vui nghe chị,

 

Em

 

Thủy.

 

 

Montréal 14-11-2004

 

Thủy ơi,

 

Thủy hỏi chị một câu hỏi hắc búa thiệt. Chất Huế là gì? Đã có không biết bao nhiêu sách vở, bài viết nói về Huế. Đã có rất nhiều người để suốt cả đời tham khảo về Huế. Vậy mà tóm tắt lại để có một khái niệm ngắn gọn về chất Huế thì không ai thu gọn được.

 

Chất Huế, chất Đà Lạt, chất Hà Nội, chất Paris, chất Florence, chất Venise, chất Montréal, chất Vancouver, chất Boston, chất Francisco vv...vv... những ai đã từng ở những thành phố trữ tình, mang một nét đặc thù văn hóa cọng thêm những con người nổi tiếng của thành phố đó đã làm cho người dân ở thành phố này mang một nét chung.

 

Chất Huế là nồi bún bò cay nóng, là bánh bọc lọc gói lá chuối, là bánh canh Nam Phổ, là chè đậu ván trong, là đôi guốc mòn kéo lê, là chiếc nón lá thủng, là cơn mưa dầm dề, là những chuyện ngồi lê đôi mách, là những so sánh nhà này nhà kia, là dị òm khéo kẻo người ta cười, là những đáng lý ra thì phải làm như vậy..., là chưng dọn nhà cửa sạch sẽ để cúng, là hái cành hoa vạn thọ, mua cành hoa huệ chưng bàn thờ, là ủi áo quần thẳng tắp để mặc và đặc biệt là nói năng đâu ra đó!

 

Nói năng đâu ra đó là nhận xét của nhiều người nói với chị. Một người bạn nói: “Lạ một điều là phụ nữ Huế, dù ít học, họ cũng ăn nói đâu ra đó, có luận cứ, nói chắc nịch dù trong cái sai của họ.” Hoặc: “Khi người đàn bà Huế nói thì không nên cãi họ.” Một cô nhân viên người Nam: “Con từng có bồ người Huế, anh khác với những người đàn ông khác, không ăn nói xàm xở. Bây giờ con vẫn còn nhớ những lời khuyên chí lý của anh.”

 

Nhưng không phải ai ở Huế cũng có chất Huế, chị thương Huế, nhớ Huế nhưng chị không thấy tình thương nhớ này thể hiện nơi các em của chị.

 

Chị nghĩ nếu chị sinh ở Đà Lạt, Sài Gòn, Hà Nội chị cũng sẽ có chất Đà Lạt, Sài Gòn, Hà Nội, đó là chất trữ tình mà con người sinh sống lên ở một miền nào hấp thụ hương hoa của miền đó. Tính tốt, tính xấu, trữ tình hay không người miền nào cũng có người có, người không...

 

Tùy theo mình nhận diện chất Huế nơi mình mạnh ở điểm nào thì mình mới nói được mình có chuyền giao chất này cho chồng con hay không. Chị nhận diện chất Huế ở chị là trữ tình thì về mặt này chị chuyền giao ít nhiều được cho chồng con – trong cái tương đối của nó – chẳng hạn một người khô khan bậc mười mà bây giờ họ ở bậc năm là họ có tiến bộ rồi, là có hấp thụ chất Huế rồi!

 

Trữ tình về mặt văn chương thì kén lắm đấy nhé – đôi khi nó tiềm ẩn như trường hợp của Thủy chẳng hạn và của con gái chị nữa đó, nàng viết ra gì lắm nhưng chưa có động cơ, chưa say sưa viết -  còn trữ tình trong lối sống thì nhiều khi con cái... qua mặt cha mẹ, bởi vì tình cảm của chúng trong sáng, chúng nhận quá nhiều thì chúng sẽ làm lan ra thôi!

 

Còn một chất Huế nữa: giọng nói! Trên làn sóng phát thanh giọng Huế trọ trẹ khó nghe nhưng ngoài đời, giọng Huế truyền cảm lắm. Không ít người hỏi chị: “Sao cô con gái chị không nói được giọng Huế?” Đã có một chàng trai mới lớn nói: “Nghe giọng Huế, con mơ lấy được một người Huế!”

 

Không gì thích thú khi mình mở miệng ra nói là được người nghe yêu thích qua giọng nói của mình.

 

Thôi, chị đi luyện giọng đã nghe... để có thêm chất Huế!

 

Thương mến,

 

Chị,

 

 

hanh Dang [khanhai@sbcglobal.net]



 
GIỌNG HUẾ

Em đi mau kẻo trời túi không trăng
Đường đi mà vấp đá lại trách rằng anh đây không dặn dò

Hôm trước vừa lanh chanh , vừa đoảng , viết ba láp , sợ bị la nên vội vàng rút dù , quấy quá viện cớ chạy mau thì vấp đá . Rứa mà đọc mấy bài thơ về giọng Huế rồi thì tâm hồn lại bay bỗng thương nhớ vu vơ , lại thây kệ cho vấp đá chảy máu chi thì cứ việc , xuýt xoa chút xíu rồi máu cũng phải ngưng thôi .

Ôi chao giọng Huế !! Mình người Huế mà đi nơi lạ , nghe được giọng Huế mô đó là ráng ngước mắt , quay đầu tìm cho kỳ được chủ nhân của giọng nớ đang đứng ở mô , có quen chút mô không . Người Huế qua Mỹ hà rầm , mô phải ít . Cứ mỗi lần nghe giọng Huế thì quay đầu tìm , chẳng mấy lúc mà chóng mặt , nếu không gãy cổ . Nhưng mà lạ quá , hể nghe được thì tự nhiên trong lòng như có một chút dậy sóng , a , bên cạnh mình đang có một ai đó đang tha hương lạc bước từ xứ mình đây .

Hôm kia đi ăn cưới , hai bên dâu rễ đều là người Huế , ông MC cũng người Huế , ông ca sĩ chính cũng người Huế . Khi ông ca sĩ nói , một cô trong bàn phê bình : " Ông ni nói tiếng Huế chi lạ rứa , ông nói tiếng chi a " , còn ông xã thì nói : " Nói tiếng Huế gì nghe nặng wá , hổng hiểu gì cả ." K thì nghe hiểu tất .

Vậy thì giọng Huế ra răng mới đúng tiêu chuẩn ? Cô bé phê bình giọng Huế của chàng ca sĩ thì vừa rời Huế năm năm , ông xã K là Huế lai căng , sinh ở cao nguyên và lớn lên ở miền Nam , họ có đôi tai khác hẳn K chăng ? K không phân biệt được âm sắc trong giọng nói chăng ?Hay là K vì lòng thương Huế , cái xứ mình bỏ mà đi từ xưa nên rộng rãi hơn với cái giọng thân thương nớ , nghe bằng trái tim hơn là bằng đôi tai?

Giọng Huế khác với giọng Hà Nội , giọng Saigon ra răng mà ông Hà Huyền Chi đi giữa chợ Mỹ , chắc chắn là nghe rất nhiều người nói tiếng Việt , mà chỉ khi nghe giọng Huế mới chiêng trống dậy hồn đau , mới khơi nỗi sầu xa xứ chất ngất trong lòng , dù ông là dân Bắc chính cống ? Có phải chăng khi đã nghe một giọng Huế thỏ thẻ bên tai , không chỉ là lời đi vào hồn người , mà cái giọng đã đậu trong tim , đâm cành trẫy lá ?

Giọng Huế của gái Huế dịu dàng , nhiều người công nhận . Nhưng giọng Huế con trai Huế thì đang còn được bàn cãi . Nhiều người cho rằng giọng trai Huế không hùng hồn , không kêu gọi được người khi làm chuyện lớn . Điều ấy thực chăng ? Không phải đâu . Chỉ tại người Nam và người Bắc không muốn sửa đổi đôi tai của họ để nghe một âm sắc trầm trầm bằng bằng . Không sửa được , họ không hiểu thì họ không nghe .Nên để được người nghe , người Huế đổi giọng . Người Nam , người Bắc không ai đổi giọng của họ , mà người Huế thì đi đến đâu pha giọng đến đó . Chính vì vậy mà người khác địa phương không cần phải lắng nghe , sửa tai mà nghe . Hai người Huế tha phương gặp nhau , phải một thời gian lâu mới biết là họ cùng người Huế cả vì họ nói giọng Bắc , giọng Nam . Khi biết ra , cả hai cùng hân hoan , tự hào nói : Rứa hả , em cũng Huế đây nì .

Tính ra , chỉ có Phạm Cơ nhà ta là hãnh diện về giọng Huế của mình , đem lên đài radio Texas đọc tin tức , bình luận cho thiên hạ nghe mà không ngại ngùng chút chi . Ai không hiểu thì ráng hiểu . Giọng Huế nớ có chi là yếu ớt , không lôi cuốn mô nờ .

Lúc gặp các bạn hôm vừa qua , các bạn nhắc tới thầy giáo văn chương hồi còn đi học . Các bạn K đã say mê nghe thầy giảng bài , giảng Kiều, giảng Chinh Phụ Ngâm . Ngoài chuyện mê thầy đẹp trai , còn mê cái giọng Huế quyến rũ của thầy lúc bàn chuyện văn chương . Giọng Huế con trai ... nghe cũng "dễ thương" khác chi giọng Huế của những nàng gái Huế .

Ngoài hai bài thơ hôm qua K đưa của Đoàn Vị Thượng và Hà Huyền Chi , K còn có bài Giọng Huế của Tô Kiều Ngân đây :

Giọng Huế

Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức
Thả vào mắt em thêm một dáng u hoài
Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào e tan nát lòng ai

Anh quì xuống hôn lên đôi mắt đó
Bỗng dưng sao thương nhớ Huế lạ lùng
Chắc tại em ngồi bên anh thỏ thẻ
Tiếng quê hương xao động đến vô cùng

" Hẹn chi rứa ? Răng chừ ? Em sợ lắm ."
Mạ ngày xưa cũng từng nói như em
Anh mất mạ càng thương em tha thiết
Như từng thương câu hát Huế êm đềm ...

Cám ơn em đã cho anh nhìn lại
Dòng sông Hương trên bến cảng Saigon
Nước như ngọc in hình thuyền lấp lánh
Mái chèo khua vương nhẹ ánh rong non

Nếu lại được em ru bằng giọng Huế
Được vỗ về như mạ hát ngày xưa
Câu mái đẩy chứa chan lời dịu ngọt
Chết cũng đành không hối tiếc chi mô

Tô Kiều Ngân

 

 
 

Ki'nh quy' Anh Chi.

TV nghĩ nơi nào cũng co' chất của nơi đo'.  Riêng Chất Huế thi` co' người cho rắng người Huế hay "rắc rối" , nghĩa là có nhửng hành động hay suy nghỉ không thuận teo logic , hay còn gọi là ngược đời thiên hạ
 

Tran Tuy-Viet

--

---Ursprüngliche Nachricht-----
Von: mary phan [mailto:marymhphan@sbcglobal.net]
Gesendet: Montag, 15. November 2004 19:57

 

ni ban TKD, rang ma ban danh het tron chat Hue rua? cho nen tui khong biet viet chi,
Phan Mong Hoan
 

From: "Phung Ho" hoforester@juno.com

Xa Huế đã hơn nữa cuộc đời

Tưởng rằng chất huế mất đi thôi.

Bữa cơm thiếu ớt không ngon miệng.
Mới biết lòng ta Huế chưa vơi.

 

Chi Kim Lan, chi Mong Hoan...
 
Ca hai chi. đừng chay lang nhe, co Satan chận cửa các chi đI đi trở lại nói chuyện với tui em cho vui đừng để anh Đòan độc quyền huế cũa tui mình.Có ai nói chat Huế nơi nguoi đàn ông Huế không nhỉ

Oanh-Montreal

 

Kim Lan Thai <kimlanthai@gmx.de> wrote:

Xin lổi nữ sỉ Trư bát giới, chuyến ni mô có chạy làng mau như rứa được.  tôn ngộ không đang cầm thiết bảng chận lại khọng cho lọt qua mô hí

mary phan [marymhphan@sbcglobal.net]

E mi, mi binh đai vương Com He hả. Thôi tau phong cho Tôn Ngộ Không-mi trở lui làm Tôn Hành Giả cho rồi. Vì Tôn Ngỗ Không dể thương, only 'trợn con mắt chinh giữa lên nhìn lập tức yêu quái hiện  nguyên hinh" ( muốn lôi Tâm Kinh trong Nghĩ tu Tra'i Tim" cua BS Đổ Hồng Ngọc) . Tau là CYBN thứ thiệt tau không ngán TNK từ khuya rồi mi nờ`. Rứa thi Ngộ Năng-tau chờ mi -Tôn Hanh Giả xổ nho Chất Huế đó nghe

 

     From:  Khanh Dang [khanhai@sbcglobal.net]

Sent: Monday, November 15, 2004 11:31 PM

Cùng Bạn,

Chất Huế hả? Oanh? Minh sinh ở Huế, lớn lên ở Huế, làm việc ở Sàigòn, lang

 thang ở Mỷ. thời gian tha hương dài gần gấp đôi thời gian ở Huế mà vẩn thấy

 mình Huế chay! không dính chút Saigòn, không nhầm làn hơi Mỷ. Có chăng chỉ

là bề ngoài thôi chứ trong lòng vẩn nhớ Huế thiết tha , nhất là nhũng ngày mưa

lạnh dầm dề thì nổi nhớ không để mô cho hết.

K chắc rằng một trong những chất Huế cũa chung trong chúng ta mổi lần thấy

mây đen che khuất bầu trời, mưa giăng giăng lành lạnh là chúng ta thấy lòng

chùng xuống ngay, tâm hồ nặng nề một nổi nhớ vu vơ, buồn bã. Những người sinh

 ra và lớn lên ở Sàigòn làm sao có thể nhìn mưa mà nhớ tiếng rao bánh mì nóng

của nhũng thằng bé bán bánh mì ôm một bọc bánh nóng dòn tan., thơm ngạt ngào,

 chạy trên đường phố ? Làm sao nhớ được những lúc sau cơn mưa lũ kéo nhau đi lội

lụt, nước sông Hương vàng khè như nghệ. Làm sao cãm được cái lạnh buốt xương

 những buổi băng qua cầu Tràng Tiền, để đến trường gió thổi muón xiêu, mưa châm

rát mặt ? Mưa Huế có cái nảo nề gán trong tâm nảo chúng ta đến nổi khi nhìn một

ngọn đèn đường hiu hắt dưới sương mù cũng có cãm tưởng như mùa đông xứ Huế

đang lãng vãng quanh đây. Nghỉ đến chừng đó thôi cũng nhớ ơi là nhớ rồi, bạn ơi.

Cái chất Huế này chỉ một mình mình biết, một mình mình hay, không đóng góp chi

 cho việc giúp người khác nhìn ra cái đặc thù của người Huế cả. Cái câu mà K hay

nhận được từ bạn bè là" Chị đúng là người Huế, điềm đạm và từ tốn".  Có lẽ vậy

điềm đạm và từ tốn phải chăng là chất Huế được nhìn thấy bởi người khác địa phương.

 Điềm đạm và tư tốn, ít nói là chất liệu làm nên những bát trầm hương, nhìn khói

lam uốn lượn trong không vẽ lên một bức tranh thanh thản,mà lòng bắt lửa ngún

cháy đỏ ngời.

Khánh

 

From : moonethridge@yahoo.com
 
Khanh oi, co N con thuong hay nghe cai chat Hue nam
trong may cau noi cua cac em ma co thuong nghe la "ay
ma di" hoac " ay ma chi la rua" cai do qua Hue va cung
qua de thuong, do la chat Hue cua tuoi moi lon ma cac
em rat de thuong vi khong muon mat long ban minh cho
nen noi vay thi ai ua hieu sao cung duoc. Thuong
thuong khong ai gian cau do het va do cung la dat tinh
cua nguoi Hue, muon noi thiet ma so nguoi ta gian mat
long cho nen danh mot cau rat chi la mo ho, do la chat
Hue 100%.
Co Nguyet tham em nhieu,rat vui gap lai em sau may
chuc nam troi o Houstons.  Hy vong gap lai em vao dip
Nho Hue tai HTD vao May 28, 2005.
 
Co^ Nguyet
 
 
K ca'm o+n co^ dda~ gop' the^m cha^t' Hue^' cho ban. K .

 

K cung hy vong se tham du 30 nam hai ngoai QHDK nhung khong dam hua co^ o+i .

Xa xo^i qua' ha` .

 

Tuy-Viet Tran [ttuy_viet@hotmail.com]

 

Tôi là

Cánh chim Huế trong vòm trời Bắc Mỹ

Vẩn đêm ngày tưởng vọng tới Huế xưa

Vẫn còn thương cái năng ban trưa

Nghe ve hát khúc ca mùa hạ

 

Con đường mòn ôi thương chi lạ

Cỏ may gai cứ găm mãi ống quần

Bao nhiêu lần bên bến nuớc bâng khuâng

Trông con đò buồn đưa khách qua lại

 

Huế thương ơi chiều tím dâng dâng mãi

Mây thước tha hơn áo lụa ven sông

Bước chân về quấn quít bởi ai trông

Nghiêng vành nón che gió đùa tóc mịn

 

Huế thương ơi nhớ nhung sao hàng phượng

Cánh hoa mềm sáng rực cả trời thơ

Khiến muơn chim cùng sa xuống thẩn thờ

Giọt nước mắt âm thầm khóc hoa rụng

 

Nhớ ray rức cơn mưa đông còn đọng

Lạch nước con theo bờ cỏ vệ đường

Lạnh cho vừa đôi má đỏ thương thương

Vòng tay ấm xa rồi còn lưu luyến

 

Huế thương ơi nói hoài không hết chuyện

Chuyện đầu đương cuối ngỏ, chuyện không tên

Đã chất đầy cã một núi hành trang

Để bên mình Huế luôn lời vang vọng

 

Huế thương ơi, ta không ngừng ca tụng

Dẫ Á-Âu cách biệt mấy trùng dương

Dẫu đường đời đã chồng chất tuyết sương

Tim ta mãi mãi mang hình bóng Huế

       Trần Tuy Việt

 

Tran. Doan [trand@SacCounty.net]

 

Anh Que Chi, Chị Võ Thị Nguyệt và quý vị Đồng Bệnh

 Tương Lân thân mến ơi

Rứa mà hay dở! Nếu như người đàn ông Huế mà cũng mạnh dạn tấn công người

đẹp và được "vượt vủ môn hóa rồng" từ hiệp đâu sơ ngộ thị cuối cùng, dù công

danh sự nghiệp có cao nhất, cũng chỉ lên đến mức President of HSV... như ai đó

mà thôi. Tình yêu không có phép lạ là tình chăn gối, tình yêu có phép lạ là TÌNH

YÊU CỦA TÌNH YÊU! Phép lạ trong tình yêu Huế  không phải là cái ĐƯỢC mà là

CÁI CHƯA ĐƯỢC VÂN CỨ TÌM HOÀI. Và, cái dể thương của đàn ông Huế là "Yêu

ba năm chưa ngỏ một lời..." Đó chính là vùng trời thơ mộng nhất của một THIÊN

ĐƯỜNG TÂM HỒN không bao giờ đổi sắc!

 

 

SÁNG NI NGŨ DẬY,

THẤY MỘT LÔ 'CHẤT HUẾ' NGỢP TRỜI,

ÀO ÀO GÍO DỤC MÂY VẦN,

HỒNG TRẦN CUỐN HÚT,

I MEO TRÀN LAN HỒNG THỦY.

E CŨNG  GIỐNG NHƯ LỤT NĂM THÌN HUẾ MIỀN THỞ ẤY,

ĐỌC GẦN HỤT HƠI

TIẾNG DÀI TIẾNG NGẮN MÔ TÊ

NHƯ GIỮA CHỌ ĐÔNG BA

CÁ TÔM VỪA GHÉ BẾN

O NỚ LÀM DUYÊN

KIỂU CHƯA NÓI ĐÃ CƯỜI

HỞ MƯỜI CÁI... NGUÝT

ANH TÊ ĐOÀI  DỂ THƯƠNG DA DIẾT

MÀ MÔ DỂ RỨA HÈ !

CHẠY THEO NÍU ÁO

CHÀNG ĐOÀN QUẤT NGỰA TRUY PHONG!

ẤY MÀ DỊ CHI DỊ LẠ  DỊ LÙNG !

ẤY AI CÔNG HẦU AI KHANH TƯỚNG

TRONG TRẦN AI CHỈ CÓ MỘT HỒ PHÙNG !

BƠ VƠ LẠC LỐI

KHI KHÔNG CẮC CỚ ĐI TÌM

ẢO ẢNH MÔNG LUNG

NÀO HOÀN NÀO MỘNG NÀO YẾN NÀO OANH

NÀO DÌ NGUYỆT CHỐN BỒNG LAI CUNG QUẢNG

QUẾ CHI MỘT CÀNH MỘT CÕI

NƯỜNG VIỆT XUÔI NGƯỢC VỶ DẠ KIM LONG

PHƯỢNG VỶ PHẠM CƠ VỚI CHÂU NGỌC BÍNH

CHƠ RĂNG LẠI VỪA ĐẸP VỪA XINH

THƯƠNG HUẾ HẾT MÌNH NHƯ RỨA

U CHAO CHẤT HUẾ NGOẰN NGÈO CHẢY TRÊN TRANG WEB,

ĐÃ BAO LẦN CHẤT HUẾ DỘI VỀ TIM

ẤM GIỌNG ÂN TÌNH...DẠ THƯA

DẠ THƯA TÌNH TỰ HƯƠNG BÌNH

MAI SAU NÚI NGỰ VẨN BÊN BỜ HƯƠNG GIANG*

CÒN TRỜI CÒN ĐẤT MÊNH MANG

I MEO CÒN ĐÓ CÒN THƯƠNG HUẾ MÌNH

NẮNG LÊN ẤM NÚI NGỰ BÌNH..

SÔNG HƯƠNG CÒN CHẢY CHẤT HUẾ MÌNH CÒN THÂN Ơ LẠI CÒN THƠ

                                 THAI KIM LAN

 


 

 

          

 

Sao em biết anh nhìn mà nghiêng nón
Trời mùa thu mây che có nắng đâu
Nắng sẽ làm phai mái tóc xanh màu
Sẽ làm khô làn môi em dịu ướt
Còn tia mắt anh có sao đâu
Mà em cúi đầu từ khướt

Nếu nghiêng nón có nghĩa là từ khướt
Sao mười ngón tay em bổng cuốn quýt đan nhau
Nửa vành má em bỗng thắm sắc hồng đào
Đôi chân bước anh nghe chừng sai nhịp

Gió níu tà áo em bảo thầm đi không kịp
Nhà không xa sao nàng bỗng nhanh chân
Nếu nghiêng nón có nghĩa là từ khướt
Sao loanh quanh em chẳng chọn đường gần ?

Em nghiêng nón đi rồi về hối tiếc
Sao không đi êm như gió mùa thu
Cho chàng làm thơ cho chàng ngẩn ngơ
Cho hoàng hôn buông trên sông thẩn thờ
Sao không đi thản nhiên như mình không tình š
Cho tim chàng se thắt , cho mắt chàng dâng cay
Cho đêm nay trong tửu quán chàng say
Nâng chén rượu ngâm bài thơ tuyệt vọng
Ơ` nhỉ , mà đã có gì đâu nhỉ
Sao thấy chàng làn má mình nóng bỏng .
Em nghiêng nón khuất vào đầu lối rẽ
Tà áo em lưu luyến vẩy anh theo
Bước nhẹ nghe em kẻo động vỡ tơ chiều
Kẻo hoàng hôn ngại ngùng dâng sắc tím
Anh vẫn là thư sinh đêm đêm ngào nghẹn
Nhưng em có còn là nàng tiên chưa một lần lưu luyến ?


                                                                 TQL

 

Khanh Dang [khanhai@sbcglobal.net]             Thu 12/2/2004 3:31 PM

 

Thưa các anh chị ,


Cùng các bạn thân mến ,

 
Anh Đoàn viết : nhớ như mưa dầm xứ Huế !!! ( K thêm vài ba cái dấu than để hết sức đồng ý

với anh ) . K tự hỏi trong chúng ta có ai mà khi nghĩ đến Huế mà lại không nhớ đến những

cơn mưa đông ủ rũ , xám xịt , buốt lạnh , ướt đẩm , dầm dề , lê thê rả rích kéo từ ngày này

sang ngày khác không ? Ngay cả những người đang sống trong lòng Huế cũng không thể

quên những cơn mưa tầm tã ấy , những cơn mưa đưa nước sông Hương đang hiền hoà bỗng

 trở nên ác nghiệt , dữ dội như lên cơn đồng bóng . Rồi Huế lụt !!

 
Năm nào cũng nghe Huế lụt . Lụt và mưa , với Huế cũng gắn chặt vào nhau như mặt trái của

 Huế thơ Huế mộng ( đừng có nghĩ tới chuyện Huế tộng bộng hai đầu chừ nghe ). Người Huế

 đang để hồn rong chơi ngắm nắng thinh không , nghe chuông gióng chiều , trông trăng trên

sóng , bỗng hoảng hốt kéo hồn về thực tại khi thấy mây đen kéo về , gió đổi chiều , và mưa

bắt đầu nhảy múa trên đường phố , đường làng . Họ bắt đầu chồng ghế , chồng bàn , ngắm

nghía trần nhà xem để lên trên đó được bao nhiêu lít gạo .

Mưa Huế , lụt Huế khăn khít với người Huế như rứa mà mình làm thơ văn phần lớn ca tụng

nón nghiêng và dòng sông xanh mát .

 
Anh CN Bính sắp làm một trang mưa lũ Huế trong website của anh . Nhưng mà anh Bính đã

có một chủ trương là không đi nhặt bài , không cóp bài , và không xin bài viết để đem vào

trang nhà của anh . Ai gởi bài thì anh nhận , đăng , không những thế còn trình bày cho rất

 đẹp nữa . Chúng ta đã có Chất Huế , Nhớ Huế , Giọng Huế ... rất mỹ thuật . Bây giờ là Mưa

Huế . Nếu các anh chị đã có những sáng tác liên quan đến mưa , lụt của Huế , K xin các anh

chị gởi đến anh Bính để chia xẻ , nhớ về , những tháng ngày đông rất nhiều nhung nhớ ấy .

 
Nghĩ đến mùa đông xứ Huế thôi là thấy run trong bụng rồi . Vài ba năm nữa , lỡ có về nghỉ

hưu ở đó , chắc tối ngày nhìn mưa rơi thì lòng có ướt mấy cũng khô héo quắt queo . Rứa mà

lúc còn đi học , nhất định lội nước mà qua mua bánh paté chaud bên kia cầu Trường Tiền

nóng hổi , thơm phứt , vừa ăn , vừa đá nước tung tăng . Đêm nằm ôm Mạ nghe mưa ngoài

trời tí tách trên những tàn lá chuối , vừa rầu rĩ , vừa thân quen . Nhớ ơi là nhớ .

 
Khánh