mắt em - thôi cũng vô thường
ta theo tới chốn tuyệt đường chân như
mắt em - thì cũng huyền hư
hai nguồn khai mở kinh thư tuyệt vời
mắt em - không tiếng hé cười
lặng dâng tâm ý một lời yêu thương
mắt em thường - cũng vô thường
bởi ta chưa đốn ngộ đường tỉnh si
Cà phê phin của Trăng Rằm,
mắt em hai giọt cà phê
giọt thơm, giọt đắng, giọt chê, giọt thèm
giọt ngon giục đắm đòi thêm
giọt mê bấn loạn kề bên vụng về
giọt thương thao thức cùng mê
trang khuya hiện chữ mai tê hẹn hò
giọt mong quay quắt mẫm mò
giấu trong đáy tách mắt to vô tình
lặng câm có phải làm thinh?
vô tình có phải hữu tình đó không?
giọt buồn lên ngọn chất chồng
ai đè bẹp dí môi hồng căng nhô
mắt đen hai giọt buồn khô
nghe em đổi xóm sầu cô quánh sầu.
nql
Mắt em là cõi thiên đường
hẹn quên
thì quên, mắt ấy long lanh
lắng trôi vào trũng quẩn quanh đáy lòng
mỗi ngày dìm tắt mỏi mong
mỗi ngày lại dậy niềm trông đợi người
thì quên, mắt ấy hé cười
mất tăm phiền muộn nửa đời mù sương
mắt em, - ơi nửa vô thường
nửa kia là cõi thiên đường riêng thôi !
trích "thì thôi mắt ấy vô thường"
Nguyển Quang Lạc