áo  em  xanh

 

tôn thất tuệ

 

        

 

Em hãy bay xa vùng mưa bụi

nhện là ta bủa lưới ngang trời

đầy dư vị mùa đông áo nảo

lạnh linh hồn không lạnh ở bàn tay.

 

Hãy bay xa vùng mưa bụi

khỏi khung trời ta ngự trị giữa trần gian

làm thân nhện tìm chiến công thầm lặng

rơi vào đây em chỉ khổ cho em.

 

Ta hiền thục nhưng nghiệp ta căng lưới

nhện dăng đầy mưa nhẹ lưới trời êm.

Ta hiền thục như hổ rừng không gian dối

ngấu thịt nai nhưng máu vẫn yêu rừng.

Ta hiền thục ta yêu em mãnh liệt

nhìn lên trời ta thấy dáng trăng tươi.

 

Buổi đầu năm mưa rơi như khung dệt

móc đầu cây đèn đường xanh đỏ

giữa đô thành chờm chợp bóng ma người.

Ta là nhện kéo dài từng sợi chỉ

đứng canh mồi lửa đỏ trong tim.

 

Em đã bay xa vùng mưa bụi

khỏi kiếp người cho nhện cuốn mưa đi

trả ánh sáng rền vang chào đô thị

áo em xanh mây xanh khắp lối

ta quay về viết vội những dòng thơ.

 

Ta quay về viết vội những dòng thơ

nét mực đậm vòng vo tơ nhện

những quanh co ta vẽ bát trận đồ

ta lại thấy em đi vào đất cấm

áo em xanh mây xanh khắp lối

em đi vào thế giới của tình yêu.

Ta hiền thục ta yêu em mãnh liệt

nhìn chiến trường hóa đẹp thành tranh.

 

Em đã bay xa vùng mưa bụi

áo em xanh trời xanh biển ngọc

em hóa giải trận đồ nguy khốn

nhuộm chiến bào xanh mợt áo em xanh.

 

Ta xếp bút nhìn màu xanh biển bạc

cánh buồm xanh áo xanh em mặc

sóng ru em tóc rối cũng xanh luôn.

Ta bẻ bút mực xanh rướm máu

máu ta xanh.-