BẢN CÁO TRẠNG CŨA MỘT CON DÂN
KIẾN NGHỊ VÀ BẪY SẬP
Hồ Đ́nh Nam
Từ đầu tháng 11 năm 2010 đến nay, người đọc thấy trên mạng của Thông Luận, Diễn Đàn, Đàn Chim Viêt, Người Việt…cho đến các đài BBC, VOA trong chương tŕnh tiếng Việt, đều đả đồng loạt đăng bản kiến nghị của ông Lê Hiếu Đằng gửi Ban Lănh Đạo Nhà Nước CHXHCNVN, gửi cho toàn dân và Quốc Hội. Không ít người đă bày tỏ nỗi hân hoan của ḿnh khi đón nhận bản kiến nghị đầy tâm huyết của người trí thức cộng sản trước vận mệnh đất nước.
Bản kiến nghị có kèm theo ảnh của ông Lê Hiếu Đằng với những chức vụ được liệt kê như sau: Luật gia, Phó Tổng Thư Kư Uỷ Ban Trung Ứơng Liên Minh Cac Lực Lượng Dân Tộc, Dân Chủ vá Ḥa B́nh VN, nguyên Phó Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc VN TPHCM, hiện là Phó Chủ Nhiện Hội Đồng Tư Vấn về Dân Chủ và Pháp Luật thuộc UBTUMTTQVN (ai bảo VN hiện nay không có dân chủ và pháp luật?!)
Ngoài ra, trong một mail gửi cho bạn để thông tri về kiến nghị này của Lê Hiếu Đằng, nhà văn hóa Đặng Tiến không quên ghi chú “LHĐ là bạn văn thời báo Mai khoảng 1964, viết truyện kư tên là Lê Uyên Nguyên”. Chừng đó, vừa CHƯC vừa TỨOC , không c̣n ai nghi ngờ ǵ thêm về tŕnh độ uyên bác cũng như học vị của LHĐ. Óng Hà Sĩ Phu đă có bài “Cảm ơn ông Lê Hiếu Đằng” viết ngày 11/11/2010. Ong nhà báo Nguyễn Vĩnh có bài “Bác Đằng có thể ‘thông cảm’ cho báo chí được không?” Bài này được viết ngày 14/11/2010. (Ong LHĐ bây giờ đă có người trong nước gọi bằng Bác. Trước đây chữ Bác chỉ dành riêng để gọi ông Hồ, ông Tôn. Giờ đến năm 2010 ở VN, nay có thêm Bác Đằng!!!)
Tôi ở xa, mỗi khi có dịp đọc bài nào của ông Hà Sĩ Phu, tôi cũng rất thống khoái. Có lúc lại cả gan, tưởng như tr1i tim ḿnh cũng đập chung một nhịp với vị danh sĩ Bắc Hà này. Chuyến này thấy có bài cảm ơn của ông ấy đối với LHĐ, tôi cũng muốn cam ơn theo, theo quán tính. Riêng tôi, tôi cảm ơn ông Đằng nhiều hơn thế nữa, trong sự đó không bỏ qua ḷng thán phục đức kiên nhẫn của ông Đằng đă đợi đến hơn 35 năm sau ngày “giải phóng đất nước”, giờ đây mới nói nhửng điều cần nói về nỗi bức xúc của ḿnh đối với đất nước, đối với dân tộc Việt Nam. Và đặc biệt hơn nữa là ông LHĐ đă đề cập đến nỗi sô hăi “vô cớ” của tầng lớp trí thức trước cường quyền cũng như trước những băng hoại c3a xă hội Việt Nam. Cho nên những điều ông đă kêu gọi trong bản kiến nghị rất hay rát nổ để hửi đến những người lănh đạo đất nước hiện nay mà trước đây họ đă từng có lúc là những là những người bạn “chiến đấu sinh tử” của LHĐ, như tấm gương sáng người CS Lê Tấn Sang là một thí dụ điển h́nh.
Tôi, may thay, do t́nh cờ của định mệnh và số phận đất nước đă có thời là bạn của LHĐ từ lúc chúng tôi học chung nhau dưới mái trường Quốc Học Huế. Lại gặp nhau ờ Sài G̣n những năm sau đó ở trường Đại Học Luật Khoa. Và cả hai chúng tôi không có điều kiện học tiếp năm thứ hai của trường Luật (1). Tôi cũng đă có nhiều lần ở chung với LHĐ tại nhà Hồ Thành Đức - Bé Kư trong con hẽm đường Yên Đỗ trước mặt Thư Viện Alexandre de Rhodes. Ngày ông Chu Văn B́nh, tức là nhà văn Chu Tử, bị bắn do phe của đồng chí LHĐ “xử lư”, Đằng hân hoan ra mặt báo tin “vui” này và mời tôi đi ăn sáng để…ăn mừng. Tôi từ chối buổi liên hoan vấy máu.
Trong bản kiến nghị của ông Đằng gửi cho “nhân dân” và quốc hội, ông LHĐ đă đặt câu hỏi “có ai đă ngăn cản các phương tiện truyền thông công bố kiến nghị của các nhà trí thức như Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Hùng khởi xướng?” Ong LHĐ lại đặt câu hỏi tiếp: “Tại sao các bạn trong giới báo chí nước ta lại phải sợ mà không dám đăng tải một kiến nghị có tầm quan yếu đến vận mệnh dân tộc?” Là người bạn văn của nhà văn hóa Đặng Tiến, lẽ ra trước những bức xúc đó, ông LHĐ nên xin nhà nước được ra một tờ báo để nói lên tiếng nói trung thực theo lương tâm một người trí thức, chứ chờ đợi, trông mong và trách cứ báo giới làm ǵ? Ong LHĐ đă chẳng từng chứng minh ḿnh là người khí phách, đă coi thường và cười cợt trước bản án của Ṭa An Vùng 3 Chiến Thuật Sài G̣n kết án tử h́nh vắng mặt ḿnh theo như lời tiết lộ của ông đó sao? (Trong sinh hoạt chính trị và xă hội thời đó của chế độ Miền Nam làm chi có chuyện Ṭa An Mặt Trận của chính quyền Sài G̣n “kết án tử h́nh “ một ai? Đến như những nhân vật quan trọng và nguy hiểm hơn LHĐ nhiều như ông Vịnh, ông Nhạ, ông Trọng cũng chỉ bị kết án tù và đưa ra Côn Đảo là cùng.). Cũng nên nhắc lại theo luận điệu của CS cứ nói tơi nói lui măi Luật 10/59 của ông Ngô Đ́nh Diệm đă lê máy chém. khắp Miền Nam. Thử hỏi máy chem đă chém bao nhiêu đồng chí của ông Đằng? Và dân ở Miền Nam đă có ai nh́n thấy cái máy chém này một lần trong đời?
Cũng trong bản kiến nghị này, ông LHĐ yêu cầu và đ̣i hỏi những nhà trí thức “vạch đường cho xă hội đứng lên”. Nhà trí thức như giáo sư tiến sĩ công pháp Nguyễn Văn Bông với tầm cỡ quốc tế (chứ không phải luật sư mạo nhận) bị ám sát bởi những đồng chí của LHĐ. Người sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật, chủ tịch Uỷ ban Đại diện Sinh viên Luật khoa,cũng đă bị giết tại trường Đại học Luật khoa năm nào mà máu của người thanh niên nhiệt t́nh với dân tộc đó đă thấm đẵm trên từng viên gạch của ngôi trường này. Những cái chết oan khiên nói trên, nếu ông LHĐ không trách nhiệm trực tiếp th́ cũng gián tiếp. Tội ác này, nếu ông LHĐ không chủ mưu th́ là đồng lơa. Đối với lịch sử, đối với lương tâm của người trí thức dân tộc, đây là điều không thể chấp nhận.
-Ong LHĐ là luật gia?
Như đă nói ở trên, ông LHĐ ghi danh học ở Đại học Luật Sài G̣n mà thời gian đến trường tổng cọng chưa đầy một năm. Ong học ở Phân khoa Luật mà phe nhóm của ông đă sát hại giáo sư Luật chân chính Nguyễn Văn Bông và sinh viên Luật ưu tú Lê Khắc Sinh Nhật!
-Ong LHĐ là nhà văn?
Do có viết một, hai truyện ngắn dưới bút hiệu Lê Uyên Nguyên đăng trên tạp chí Mai của Huỳnh Minh Tuynh mà nhà văn học Đặng Tiến phong tước nhà văn cho LHĐ một cách rộng lượng. Nếu ai ṭ ṃ muốn t́m hiểu văn tài của nhà văn Lê Uyên Nguyên th́ xin t́m đọc.
Bản kiến nghị của ông LHĐ hô hào giới trí thức và các nhà báo trong nước hăy mạnh dạn, đừng sợ ǵ cả, gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh giới lănh đạo thực hiện dân chũ để “dân giàu, nước mạnh, xă hội dân chủ, công bẳng văn minh”. Và ông đă phủ dụ giới trí thức đừng sợ bởi v́ theo lời của ông “những người phải sợ là những người đi ngược lại lôi ích của đất nước, của nhân dân. Chắc chắn họ sẽ bị nhândân chối bỏ, bị lịch sử phủ nhận”. (Quá đúng đi, “Bác “Đằng ạ!)
Nhà báo Nguyễn Vĩnh gọi LHĐ là Bác khiến mọi người liên tưởng đến Bác Hồ đă từng kêu gọi giới trí thức, văn nghệ sĩ dân tộc hăy nhập cuộc vào những năm đầu “ḥa b́nh lập lại” ở Miền Bắc để bức hại bao nhiêu người con ưu tú, những thành phần trí thức, những nhà văn hóa ưu ái của đất nước trong bẫp sập Nhân Văn Giai Phẩm.
Nay gần cuối năm 2010, “Bác” Đằng hô hào giới trí thức và giăng ra cái bẫy hiểm độc mới.
Ong LHĐ kêu gọi mọi người đồng kiến nghị đ̣i lại ḷng yêu nước trong tay quân bán nuóc, đ̣i lại sự liêm sỉ từ tay bọn tội phạm nhơ bẩn.
Chúng tôi phải kiến nghị lên ai vậy?
Thế mà, vẫn c̣n nhiều người trí thức thật, trong và ngoài nước, mon men nhập cuộc theo ông Đằng
Oi! “Cá trong lừ đỏ hoe con mắt,
Cá ngoài lừ ngúc ngoắc muốn vô.”
để những thành phần trí thức dân tộc bị bức hại thêm một lần nữa.
V́ đau ḷng, v́ nóng ruột trước bẫy sập của ông LHĐ đang giăng ra quá ngoạn mục mà tôi phải coi chừng thành phần ưu tú của đất nước rồi ra sẽ bị suy hao hơn nữa.
Hơn 35 năm, kể từ ngày 30/4/1975, đó là dấu tích của lịch sử, tôi xin ông LHĐ không nên lớn lối thế này mà giữ im lặng để gỡ tội với dân tộc. Nên im lặng ngậm miệng ăn tiền hay nghiến răng mà làm những việc phải làm như ông đă kêu gọi nếu c̣n biết liêm sỉ..
COI CHỪNG ,COI CHừNG CáI BẨY SẬP.
London, ngày 20 tháng 11 năm 2010
Hồ Đ́nh Nam
Địa chỉ e-mail:
(1) Trường Đại học Luật khoa Sài G̣n trừ khi có sự hiện diện của ông LHĐ ngày 30/4/1975 đă hoàn toàn đóng cửa. Theo lệnh của Nhà Nước, dưới ánh sang cùa đảng CSVN, trường Luật là công cụ của bọn tư bản bóc lột.