Biển vắng

 

Biển vắng chiều nay mưa lại về

Mưa rơi từng hạt buồn lê thê

Mưa như chia xẻ niềm nhung nhớ

Một cánh hải âu lạc lối về

 

Biển vắng chiều mưa gió dỗi hờn

Âm ba vang vọng nổi cô đơn

Người yêu xa quá tìm không thấy

Nhân ảnh có, không cứ chập chờn

 

Biển vắng gió xoay sóng thét gào

Từng cơn giận dữ sóng tung cao

Dập dồn xô lấn tình bọt nước

Ước hẹn phút chốc bỗng nghẹn ngào

 

Biển vắng chiều nay khóc một mình

Khói thuốc vương buồn kiếp nhân sinh

Cà phê đắng, giọt buồn lạc nhịp

Đắng cả hồn tôi một chữ tình

 nguyên hảo

 

Biển vắng chiều mưa

 

Mưa rơi biển vắng rạt  rào

Giọt thương giọt nhớ gửi vào trùng dương  

Hải âu lạc lối ngập ngừng

Về đâu chim hỡi dừng chân bến nào

 

Gió hờn biển vắng âm hao

Cuồng quay nỗi nhớ nghẹn ngào trong mưa

Nghe muôn lời gió vi vu

Hỏi người còn nhớ năm xưa hẹn thề 

 

Vì đâu nên lạc lối về 

Để chiều biển vắng não nề nhớ thương

Sóng xô ghềnh đá bồn chồn

Còn đâu dấu vết người thương năm nào

 

Chiều mưa biển tím một màu  

Biển thương biển nhớ biển sầu ai hay 

Tình người như áng mây bay 

Biển chờ biển đợi, thương hoài ngàn năm

 

Quỳnh Chi ( 6/6/2006)