
Nắng vàng sóng nước một con thuyền
Lồng lộng gió chiều thuyền ngã nghiêngBình bịch máy thuyền nương gió nhịp.
Khi gần khi vẳng buồn vô biên
Mây trời sóng nước hồn lai láng,
Gào thét trong tim xót nổi niềm.
Thơ ấu hồn đau sầu đến sớm,
Bóng thuyền định mệnh, đời truân chuyên.

Chiều buồn thành nội bước lang thang.
Thành quách đền đài trong cảnh tàn.
Hoang lạnh cột son phai tuế nguyệt.
Vôi phai bạc nét dấu tường loang,
Cửa long, gác đổ còn vương bụi.
Cỏ dại len vào chốn gấm vàng.
Rêu phủ ngói son, xanh ẩm mốc.
vạc đồng tượng đá chẳng ai màng.
Hồ sen quên nở, thiếu ngài Ngự.
Lẩn quẫn Vương phi khóc lệ sa.
Cung nữ vật vờ tìm gác tía,
Tiểu thư áo não đàn tỳ bà.
Áo xiêm lộng lẫy phai ngày tháng.
Góc sứ lạnh lùng vang gót vắng
Lạnh lẻo hồn xưa còn quấn quýt
Vàng son u tịch luống bàng hoàng

Gió êm sóng lượn lờ trên tiếng nhạc.
Bờ gõ nhịp thương mãi tiếng bập bềnh
Trời xa cách in buồn trên sông cũ.
Nắng ấu thơ tỏa sớm quê hương yêu.
Tầng mây chở mộng mơ nhìn non nước,
Sáo biển quê dìu dặt ru êm đềm
Chùa Cầu vắng, nấc tơ đàn róc rách.
Biển chờ sông đầu bạc nước trong về.
Trong cuồng nhiệt gió lòng đập sóng cuộn
Bờ sắt son trống đập tim rộn ràng.
Ven sông chờ tự do, nhạc trổi dậy.
Gió sáo vui hạnh phúc reo ngân vang
Giữa trời đất lòng sông như muôn thuở;
Cùng nhặt khoan sóng êm lại nhịp nhàng.
Sông hoài xanh âm thầm hoa nhạc sống
Thành phố cổ đợi mong khúc khải hoàn.
VIỄN KIỀU