Ca Từ 12
Nguyễn Hoàng
Trăng lặn về Tây trăng lặn về
khi ta thức dậy đã say mê
tiếng chim ngày trễ xanh rờn lá
bê bỏ đồi nương bỏ chìm suông
những trái xơi xơ lòng cổ ngọt
xô mùa trai nhỏ cháy ga trăng
đêm sâu đi hỏi ba lòng phố
trang tứ tư riêng sạch nỗi buồn?
trăng đá cháy lừng bay cửa tám
tường hào đá cổ bóng leo Rô
mê ô mười sáu em thơ mới
ngực của trăng đêm phút đã xưa ?
trăng lặn về Tây nhớ biếc Đông
đông phương sao tím mắt không ngờ
sao Thương sao Hoả còn đọng nước
sao tối im người tưởng niệm mô ?
nắng với trăng mùa đổ với xô
nắng với trăng mùa cứ đổ xô
NH
12/08/2006
Họa bài Ca Từ 12
Ca Từ Tiếng Vọng
Trăng ỏ phương mô trăng chợt về
giật mình thức giấc tỉnh hay mê
chim kêu thãng thốt vàng rủ lá
dang dở giòng sông dở nhớ suông
cổ nghẹn đắng cay chừng trái ngọt
tưởng mùa trai cũ níu vầng trăng
dõi bóng một mình mơ hiệp phố
trang trãi tình chung một nỗi buồn
hồn chết đọa đày qua cửa tám
tường đá chồn chân mộng khung ô
em về cứu rỗi, linh hồn mới
mười sáu trăng vừa gợi dáng xưa
ngất ngây trăng tiếc cũng vừa Đông
thấp thoáng đông qua phút không ngờ
Sâm Thương mong mỏi đôi giòng nước
biền biệt chiều hôm nước về mô?
nước với trăng buồn lấn với xô
nước với trăng buồn cứ lấn xô
Nguyên Hảo
12/06
Ca Từ Trăng Biển
trăng lên nửa bãi sóng đẩy về
biển khều cơn gió cát mân mê
hơi mặn cuối miền thơm qua lá
bụi lạnh bỏ mờ sáng trăng suông
ai lỡ cuộc đau mùa đắng ngọt
ngậm đợi chút chờ bóng dưới trăng
đêm sâu còn nhớ chân bừa phố
hoa nhỡ trang tây nỗi có buồn?
trăng muốt ngày tròn dâng mười tám
tường cũ đọa đày bóng đá tô
lòng biển mãi chờ con trăng mới
lưng đá đầu bờ ngóng gió xưa
trăng nơi biển bắc trỗi mù đông
thoáng hiện tây phương giữa chốn ngờ
sao Thập phương này mơ sóng nước
ngoái lại cuộc chờ chẳng thấy mô
biển với trăng mờ đẩy với xô
trăng với biển mờ cứ đẩy xô
Vi Lãng
12/06