Nhân cách hóa thú vật để mô tả tâm t́nh ḿnh, chúng ta có Tô Hoài

Anh Sơn Khê, cũng dùng lối nhân cách hóa để tâm sự qua ngàn câu thơ lục bát

 Nhà thơ tự mô tả ḿnh có ba phong cách làm thơ mà bạn bè để nhận ra:

Lúc tỉnh làm thơ tục chống cộng, lúc nửa say, nửa tỉnh làm thơ tả cảnh, lúc say

 làm thơ t́nh

 

Chúng ta hăy nghe anh phô bày

Sơn Khê là người sinh ra trên miền quê đất Bắc, rồi di cư vô Nam hít thở không khí tự do đồng nội.Chính v́ lẽ đó, vạn nẻo đường đời lưu lạc cũng xuất phát từ một lối cũ : Việt Nam .Làm thơ tả dế là t́m lại bản thân ḿnh, tắm gội cái thân thể đầy bụi bậm thời gian và ô nhiễm bao thói hư tật xấu

.Nhờ Thác Ngàn "ráy " giúp Sơn Khê "gáy " lên những kỷ niệm ấu thơ , víu lấy thời gian , là muốn sống thêm nữa và củng cố thêm nữa niềm tin tương lai trước khi tiếp tục cuộc hành tŕnh t́m tự do dang dở ...

X̣e ra dệt cả trời thơ

Khép vào thành cơi mộng mơ tuyệt vời

Thơ chắp cánh bay dưới bầu trời tự do về tháng ngày mộng

mơ của tuổi ấu thơ

Đă lâu, phải lâu lắm rồi !

Ngày xưa c̣n ở quê nhà, thú chơi dế là một trong các thú của trẻ thơ mà Sơn Khê là một trong số thằng con trai thích . Ngày bắt đầu học lớp năm (lớp 1) tiểu học, Sơn Khê bị mẹ la hoài v́ tiếng dế gáy suốt đêm trong nhà không ai ngủ được . Đêm về Sơn Khê bị mẹ bắt phải đem cất ngoài hàng hiên căn gác nhỏ hay góc vườn phơi sương .

 Trong các cách nuôi dế đá , Sơn Khê nhớ là con dế nào bị nhốt riêng trong cái hộp chật hẹp như hộp quẹt hay hột xoài ... thường không gáy và dữ tợn hơn dế đem thả vào chỗ rộng răi thoáng mát như lồng lưới có lót đất bằng phẳng đắp thành những con đường ngoằn nghèo, làm những cái lỗ thông nhau hay hang động làm nhà, hoặc trải lớp cỏ lợn cợn cho dế ẩn náu. Điều ghi nhận rất thú vị là nếu ta nhốt dế chung hộp th́ dế gáy nhiều hơn và kêu "chịt chịt " gọi mái dù chả có con mái nào trong đó, nhưng hễ thả một hay hai con mái vào, th́ tiếng "chịt chịt " càng nhiều tiếng gáy càng ít, và dế càng đá dữ dội ! Hậu quả, cứ vài bữa sau là có một chú dế trống găy gị hay bị xé xác rồi bị dế mái ăn thịt, để lại cái đầu và bộ cánh tả tơi .Sau đó, Sơn Khê bắt dế mái ra th́ "thế giới ḥa b́nh "

 Thỉnh thoảng chỉ xảy ra vài cuộc trạm trán so càng giữa hai con đi ngược chiều rồi thôi, không thấy cảnh chết chóc thê thảm nữa .

 Ai là thủ phạm th́ Sơn Khê không có biết ! Nhưng kể từ đó Sơn Khê có ư nghĩ dế gáy là dế không hung ác và ở đâu có đàn bà là ở đó có ..chết chóc !

"Chiến tranh thường không bắt đầu từ ... phái yếu " mà chiến tranh xảy ra đến rốt cuộc xem phe nào ....yếu !!! "

 Con dế than trên lưng có hai dấu chấm vàng đó là dấu ấn Thiên Bảo - Quốc Phong tượng trưng Vương quyền của một nước.

 

Ta là vơ sĩ anh hào !

Với đôi càng bén ta nào sợ ai !...

Đầu tṛn , trán rộng bằng vai

Nên sức ta khoe? , dẻo dai bội phần

Trên lưng bộ cánh thiên thần

Lằn rằn ri , nét phong vân trữ t́nh

Trong là giải lụa trắng tinh

Viết câu Thiên Bảo, h́nh bài Quốc Phong

Cánh ngoài cứng các kiêu hùng

Cánh trong mềm mỏng phiêu bồng như tơ

Xoè ra dệt cả trời thơ

Khép vào thành cơi mộng mơ tuyệt vời

 

Con dế mái không biết gáy , không biết đá, hiền lành rất hồn nhiên khi gặp dế trống th́ :" Mở lời thương yêu " ;

 

Đây này đầu bé đít to

Bộ cánh vân chẳng quanh co cứ liền

Từ trong đáy mắt hồn nhiên

Chiếu ra một cơi thần tiên rạng ngời

Niềm vui hé cánh hoa cười

Tâm hồn cao thượng mở lời thương yêu ...

 

Dế mái cũng như dế trống có ba loại đen, lửa vàng nâu và lửa đỏ sáng : Cánh dế mái thẳng khít đầu bé , đít to. Phía sau đít mọc ra một cuống dài như búp sen là cơ quan sinh sản . Dế mái không biết gáy , lúc t́nh động th́ hiền lành , nhưng đến lúc thụ thai , "của tử " có dính một ḥn tinh ngọc dế trống và trong thời dưỡng thai rất dữ tợn, dế nào loạng quạng lại gần kêu "chịch chịch " như dế ốc tiêu chẳng hạn th́ bị nàng nhe càng ra nghiến xé xác chết tươi ngay rồi moi ruột ăn sặch thịt chỉ chừa lại ... đầu lâu để răn đe các con dế trống khác ..!C̣n con dế lửa "Đại Cồ Việt ".

 Cùng ta ấp lấy tuổi hồng

Cho ta ôm lấy giấc nồng hồn nhiên

 Đúng là con dế chiến mà bất cứ tuổi thơ nào cũng mơ :

Đây là một giống anh hùng

Ngh́n năm để lại trong ḍng Việt Nam

 

Ngọc Anh mời các bạn, chúng ta cùng nhau đi vào thiên đường

tuổi nhỏ thần tiên với hai con dế

 

 

Câu chuyện hai con dế

 

Đêm về dưới ánh trăng trong

Cỏ xanh mơn mởn ủ ḷng đất tươi

Có con dế mái rong chơi

Dưới bờ đê vắng t́m nơi quê nhà

Gió lay t́nh động chan ḥa

Có con dế lửa hoan ca t́nh chào

Trên trời lóng lánh ánh sao ..!

Sương đêm từng hạt rớt vào cỏ non

Dế lửa cất tiếng nỉ non

Lời ca lan toả suốt con đường làng

Tiếng ḷng như oán như than

Cho ngơ ngẩn gió ; cho bàng hoàng trăng !

Bỗng cây rụng lá ; rừng tàn !

Mây bay gió động , mưa hàng loạt rơi

Thác Ngàn chuyển động tơi bời

V́ chàng dế lửa lả lơi theo hoài

Mong manh đôi cánh khoe tài

Gặp cơn mưa lạnh thế rồi c̣n chi

May nàng dế chẳng nghĩ ǵ

Thản nhiên quay mặt bỏ đi vào làng

Rồi đây hè hết thu sang

Tiền sen ủ rũ mơ màng nhớ hoa

Thành đô dạo bước thăm qua

T́m xem nhân thế cho ra thế nào

Tranh tài đấu vơ ra sao

Đô vật hồ dễ ai nào cũng qua

Đành rằng thiên phú tài ba

Tài kia không luyện đâu mà thành công

Canh chầy âm ỷ cơi ḷng

Người thân vắng bóng tư pḥng quạnh hiu

Buồn vương vẻ mặt đăm chiêu

Đôi râu vểnh ngược, gáy nhiều suy tư

Thời gian lặng lẽ t ừ từ

Đêm qua ngày lại vẫn như mọi ngày

Chàng dế ngược tật c̣n đây

Ngông nghênh quen thói nay rày mai kia

Ra đường cứ gáy tía lia

Gặp ai cũng muốn phân chia nhất nh́

Băn khoăn v́ tính bạn ĺ

Nàng dế biết phải làm ǵ giờ đây

Nhẹ nhàng phải trái tỏ bày

Khuyên chàng nhẫn nại chớ hay bận ḷng

Tiêu dao ngày tháng thong dong

Gáy câu Thiên Bảo Hoa Phong sớm chiều

Yêu đời muôn vật c̣n yêu

Cánh vàng phơi phới như diều gió bay

Thu sang ḷng nhẹ hây hây

Hai con dế nhỏ nắm tay lên đường

Nhác trông thiên hạ phô trương

Quần là áo lượt trên đường Tự Do

Chàng dế vểnh râu thăm ḍ

Ai người tài đức phải cho rơ ràng

Ai là cành ngọc lá vàng

Những ai tuấn kiệt , cao sang hơn người \?

Thành đô trăm ngă trăm nơi

Kẻ Nam người Bắc đổ dồn đến đây .

Đêm ngày mài miệt đua tài

Bút cao nghĩa trọng nghiên dài t́nh thân

Đồng song kết giải đồng tâm

Đồng môn hội ngộ tri âm chí t́nh

Cuộc đời như cảnh thanh b́nh

Trong ngoài yên ổn dân t́nh thuần lương

 

Muốn cho muôn sự tỏ tường

Hai con dế phải cố lường trước sau

Ở th́ nên ở nơi đâu \?

Ăn th́ phải tính chỗ nào cho ngon

Dế mái rầu rĩ héo hon

Thành đô hỗn loạn liệu c̣n b́nh an

Việc ǵ cũng phải lo toan

Gặp ai cũng phải khôn ngoan lựa lời

Tâm tư xao xuyến rối bời

Không một thân thế , biết nơi nào nhờ

Ḷng buồn trước cảnh bơ vơ

Thời gian vùn vụt chẳng chờ một ai

Cuộc đời trôi nổi nay mai

Nhớ quê thở vắn than dài thương quê

Nhớ ngày êm ả đi về

Nhớ đêm yên giấc không hề bận tâm

Bà con cḥm xóm xa gần

Thương nhau như thể người thân trong nhà

Mọi người vui vẻ thuận ḥa

Hát ḥ cười nói đậm đà t́nh quê

Ruộng đồng, vườn rạch, bờ đê

Cùng chung con nước đi về có nhau

T́nh người t́nh đất đậm màu

Ḍng sông bên dưới , cây cầu bên trên

Nước trăng xem thật là hiền

Đến giờ đúng hẹn chẳng phiền một ai ..

 

Thấy nàng ḷng măi u hoài

Chàng ngồi thủ thỉ bên tai vỗ về

Thành đô cuộc sống trăm bề

Nào đâu có phải lê thê thế này .

Lập thân th́ phải tung bay

Đời nào có thể sướng ngay được nào !

Nói xong chàng khẽ thở phào

Nàng nghe, gạt lệ chui vào vườn cây

Đàn xưa mới nối lại dây

T́m nơi tạm trú gốc cây làm nhà

Giờ chàng dế mới nghĩ là

Kinh thành vững chắc lấy đà lập thân

Hai vai vươn cánh mừng thầm

Chàng gáy một nhịp điệu trầm hùng vang

Cỏ non ấp trái tim vàng

T́nh thân thôi chỉ mơ màng thế thôi

Nàng dế buồn ngỏ đôi lời

Hai ta tạm trú để rồi lại đi

Lạc chân vào chốn kinh kỳ

Xem ra cái chết có khi th́nh ĺnh

Muôn chim ríu rít đang ŕnh

Muôn người dáo dác thấy ḿnh bắt ngay

Ta nên tránh khỏi nơi này

Chàng cười số phận rủi may lẽ thường

Làm trai chí đại chí cường

Phải lăn vào chốn phong sương hùng cường

Ta vốn gịng giống vơ vương

Làm sao sống được như phường dế cơm !

Suốt ngày chui rúc trong rơm

Nằm im ngậm đất rồi tơn mắt nh́n

Hoặc lũ dế chó đáng khinh

Trốn trong đống rác thúi ŕnh làm sao!

 

Ta là vơ sĩ anh hào !

Với đôi càng bén ta nào sợ ai !...

Đầu tṛn , trán rộng bằng vai

Nên sức ta khoe? , dẻo dai bội phần

Trên lưng bộ cánh thiên thần

Lằn rằn ri , nét phong vân trữ t́nh

Trong là giải lụa trắng tinh

Viết câu Thiên Bảo, h́nh bài Quốc Phong

Cánh ngoài cứng các kiêu hùng

Cánh trong mềm mỏng phiêu bồng như tơ

Xoè ra dệt cả trời thơ

Khép vào thành cơi mộng mơ tuyệt vời

Ḥa trong điệu nhạc chơi vơi

Tiếng ḷng âm ỉ cảnh đời gió mưa

Đêm nay trăng sáng sao thưa

Trời ban ta hát bài thơ đất này

Năm cung gió táp mưa bay

Đường tơ d́u dặt trời mây chập chờn

Tiếng vang lanh lảnh cung đường

Dư âm rên rỉ vấn vương nỗi niềm

Khách anh hùng , gái thuyền quyên

Hồn mơ búp ngọc, trao duyên phím ngà

Cơi ḷng ḥa điệu t́nh ca

Cho trăng bừng sáng , cho hoa nở dần

Cần Thơ giờ đă xa dần

Ḍng sông thơ ấu mấy lần đổi thay \?

Đài gương soi đến thân này

Dơi theo lời nguyện kèm ngay lời thề

Những khi nắng tắt đêm về

Cảnh buồn nàng dế ủ ê cơi ḷng

Nhẹ lần ghé mắt qua song

Bên trời thấy bóng trăng trong gần tà

Tự nhiên ủ dột nét hoa

Thương xuân phải trải đời qua đông buồn .

T́nh quê ấp ủ hồn luôn

Bao nhiêu thương mến lại buồn bấy nhiêu

Chỉ xin nguyện có một điều

Làm sao giữ được t́nh yêu thật thà

 

Bây giờ ta đă hiểu ra

Xa hoa vật chất , khó mà thành nhân

Công danh là món nợ nần

Nợ nần chưa trả hoá thân kém hèn

Đôi phen cũng muốn đua chen

Nhưng mà thiếu thốn sách đèn khó thay

Người quê lạc giữa chốn này

Thôi đành phó mặc rủi may phận ḿnh

Về khuya trăng nước lung linh

Căn nhà chung sống như h́nh trêu ai

Mây trời sóng nước hôm mai

Trăng luồn dưới cửa hoa cài trên song

Nàng vào nằm ở pḥng trong

C̣n chàng cứ măi duổi dong ngoài trời

Suốt ngày ca hát rong chơi

Khi vào tửu điếm khi nơi ṣng bài

Chung đường sao lại chia hai

Kẻ trong tỉnh táo , người ngoài say sưa

Tính chàng ngược tật chẳng chừa

Đó đây buông thả , mây mưa tơi bời

Mẹ cha th́ đă qua đời

Bà con không có , sống thời đó đây

Thời gian không tính đêm ngày

Không gian không định chỗ này chỗ kia

V́ ai tính vẫn bét be

Có tiền là rượu, là chè vui chơi

Hát ca rồi lại ngủ vùi

Có khi nằm vật ngay nơi góc đàng

Gặp đêm có ánh trăng vàng

Nửa say nửa tỉnh ngâm vang răi ḷng

Coi đời nhẹ tựa lông hồng

Sống trong đói rét mà không thấy buồn

Dở dang nửa dại nửa khôn

Nghĩ xong nàng lại bồn chồn suy tư

T́nh này nghĩa ấy h́nh như

Đặt không đúng chỗ sẽ hư cuộc đời

Pḥng riêng đôi lúc bồi hồi

Thả hồn mơ tới bóng người nẻo xa

Biết rằng chàng vốn tài ba

Chẳng qua phóng túng hóa ra lỡ làng

Vốn người hào hiệp ḍng sang

Tiền coi như rác, nghĩa càng đề cao

Ḷng dâng nỗi tiếc nghẹn ngào

Má vương mấy giọt lệ trào xót xa

Về Tây trăng đă gần tà

Tiếng gà xào xạc gần xa xóm làng

Bốn bề cảnh vật b́nh an

Mịt mờ tin nhạn càng hoang mang chờ

Đời thực mà cứ như mơ

T́nh thật mà cứ vật vờ như mây

Yêu nhau thao thức bao ngày

Cầu sương quán gió đổi thay mấy lần

Cuộc đời ch́m nổi phong trần

Đời vui có được bao lần thực vui \?

Nhớ nhà ḷng thấy bồi hồi

Thương quê ḷng cũng ngậm ngùi tâm can

Tủi cho thân phận bẽ bàng

Đêm trường lẻ bạn , lỡ làng tuổi xuân

Ngày xanh ngựa trắng qua dần

Đoá bông trang đă mấy lần nở hoa

Xóm chài giờ đă mờ xa

Bóng trăng chiếu xuống mái nhà , nhà ai \?

Bỗng đâu tiếng dội bên tai

Một bày con nít bên ngoài kêu vang

Định thần trước cảnh kinh hoàng

T́m đường chui lẹ xuống hang ẩn ḿnh

Ngờ đâu dưới ánh trăng thanh

Bóng nàng trên băi cỏ xanh rơ ràng

Một bàn tay ngọc lẹ làng

Tḥ ra chộp lấy thân nàng bốc lên

Một ḷng nồng ấm trong đêm

Ôm vào giữ lấy thân mềm như nhung

Trái tim gơ nhịp thùng thùng

Ḷng run lơi lả ra cùng gió sương

Bên trên tiên nữ cung đường

Ngưng ngay nhạc khúc nghê thường ngẩn trông

Buồn vương héo hắt trong ḷng

Ngây thơ sao chẳng trắng trong tí nào

Từ trong đám trẻ xôn xao

Chợt một giọng nói như gào phát ra

Rằng : "Đây dế mái thật là,

Bắt về nuôi chỉ có mà tốn cơm \? "

Cả lũ con nít lơn tơn

Vạch cánh nh́n kỹ một cơn ra tṛ

Đây này đầu bé đít to

Bộ cánh vân chẳng quanh co cứ liền

Từ trong đáy mắt hồn nhiên

Chiếu ra một cơi thần tiên rạng ngời

Niềm vui hé cánh hoa cười

Tâm hồn cao thượng mở lời thương yêu

"Dế ơi ! đừng có đăm chiêu

Vui lên bày tỏ đôi điều cùng ta

Ḷng ta thích dế thật mà

Sẽ t́m cái hộp làm nhà cho nhanh

Bên trong ta lót cỏ xanh

Vài hột cơm trắng, một cành hoa tươi

Ngày ngày dế dạo rong chơi

Đêm về đánh giấc thảnh thơi yên ḷng

Cùng ta ấp lấy tuổi hồng

Cho ta ôm lấy giấc nồng hồn nhiên

 

Ngọc ngà vuốt nhẹ cánh tiên

Mượt mà một dải núi liền rừng mơ

Đen tuyền ḍng nước lững lơ

Dâng lên óng ả bài thơ nhiệm màu

Ḥa vào tiếng sáo canh thâu

Tiếng dương cầm nhớ hồng lâu khuynh thành

Ánh trăng len lỏi qua mành

Tắm vào lớp cỏ non xanh ngọt lành

Âm thầm chiếc bóng thâu canh

Pḥng tiêu lạnh ngắt mong manh giải đồng

Vẻ thu ủ dột trong cung

Gối loan tuyết đóng một vùng quạnh hiu

Cái buồn nắng sớm mưa chiều

Trong buồng giam kín cô liêu tháng ngày

Muốn kêu một tiếng tan mây

Than ôi ! đôi cánh không lay được ǵ !

Phận là con gái nữ nhi

Khi sa cơ biết t́m đi đường nào \?

Ôi ḷng uất ức nghẹn ngào

Buồn này mới gọi buồn sao là buồn...

Trăng ơi ! chàng cố mà luồn

Sương ơi nàng gắng mà tuôn rơi vào !

Ḷng ta bối rối biết bao

Hương sầu phấn tủi lệ trào thâm u

Tin chàng sao vẫn mịt mù!

Thân ta th́ lại trong tù thảm chưa \?

Pḥng giam thiếu ánh trăng xưa

Cỏ hoa thiếu cuộc mây mưa ái t́nh

Cuộc đời trống trải lạnh tanh

Con người ư nghĩ loanh quanh lạ đời

Sinh linh đâu phải tṛ chơi

Đem ra bày vẽ mua cười thế gian

Để sương oán , để nguyệt than

Để gây cỏ úa , hoa tàn trơ vơ

Người ơi ! sao nỡ thờ ơ

Thương yêu sao lại để sơ xác ḷng

Hận đời muốn chết cho xong

Bực ḿnh muốn cắn tiêu pḥng trốn đi

Nghĩ ra chẳng có khó ǵ

Thừa cơ đêm xuống vào khi vắng người

Hai càng bén nghiến một thôi

Chiếc hộp mỏng mảnh rách tơi tả liền

Suy đi tính lại liên miên

Chợt vọng tiếng nói huyên thuyên bên ngoài

Ngày mai có cuộc tranh tài

Cho đá sống chết giữa hai dế mèn

Thằng c̣m có một con đen

Thằng mập con lửa một phen so càng

Dế lửa tính nết hung tàn

Xuất thân từ giống hốc hang núi rừng

Nhập trận là gáy không ngừng

Với hai cánh đỏ chói lừng thị oai

Vào khi lâm trận so tài

Nhe hai càng vẩu gặm hoài không buông

Mặt trơ trán bóng, ngông cuồng

Có hai con mắt nhưng luôn bị mù

Chỉ quen bóng tối âm u

Nơi hang hốc đá , biên khu bưng biền

Dế than tính nết lại hiền

Thật thà chất phác thuộc miền nước sông

Ḷng lành nhưng rất anh hùng

Đă từng nổi tiếng khắp vùng Á Châu

Chuyện ǵ măi tận đâu đâu

Dế than đều biết nhờ râu thính dài

 

Lừng danh trên khắp vơ đài

Tiếng đồn có một không hai trên đời

Trận đấu nay đă đến rồi

Hai con sẽ đá ba hồi ăn thua

Trẻ con chực sẵn vui đùa

Dưới trời đỏ lửa giữa trưa mùa hè

Trên cao phượng nở đỏ hoe

Hai hàng lá mát phủ che con đường

Đấu trường là dẫy bờ tường

Con lửa đang gáy biểu dương tính hùng

Con than điềm tĩnh ung dung

Không gáy mà cũng chẳng xung phong càn

Hai con được ráy dụ sang

Chạm râu tức khí gáy vang góc tường

Hàm đen mở rộng phô trương

Đến khi vừa khít , càng dương chạm vào

Dế lửa húc tới ào ào

Dế than càng dưới húc nhào văng xa

Dế lửa ĺ lợm tà tà

Gáy lên vài tiếng lấy đà húc sang

Ḷng nung ngọn lửa hung tàn

Hai gị búng mạnh hai càng vung lên

Chạm vào bờ mép phần trên

Cứ thế mà nghiến mà nghiền dế than

Máu hăng hai dế cùng càn

Đẩy qua húc lại cho tan tác đời

Dế than bị húc tả tơi

Chịu đau không thấu đành thôi chạy dài

Dế lửa sung sướng vươn vai

Gáy lên một chuỗi thật dài khoe khoang

 

Dế lửa chiến thắng huy hoàng

Niềm vui ḥa với mộng vàng ngày xanh

Trưa hè tràn ngập nắng hanh

Một làn gió thổi lay cành rung cây

Dế than một trận thua này

Xem ra c̣n sức tiếp ngay trận liền

Thằng c̣m nâng nhẹ dế lên

Nắm vào râu mép xoay liền một thôi

Phùng mang thổi lấy một hồi

Làn gió bọc cánh rối bời để quay

Cánh x̣e dế ngỡ đang bay

Cánh khép dế thấy ḷng say chập chờn

Đia. ngục hay là thiên đường

Hai râu dế ngoắc định phương t́m vào

Bên tai vang tiếng thét gào

Núi lay thác động ào ào quanh đây

Lửa đâu tràn xuống nơi này

Nung nồng đầu dế như gây hận thù

Ngất ngây một áng mây thu

Hây hây một vách sương mù phủ quanh

Từ con dế tính hiền lành

Bị say dế bỗng biến thành hung hăng

Hai chiếc râu vểnh thật căng

Quơ qua quơ lại lăng xăng trả thù

Dế lửa th́ cứ lù khù

Lâm trận cắn nghiến cho nhừ dế than

Thằng c̣m ḷng chợt bàng hoàng

Nh́n con dế chết hai hàng lệ rơi

Trên cao cành phượng ngậm ngùi

Thả hồn theo gió , buông rơi cánh hồng

 

Cuộc đời hương lửa đang nồng

Mây giăng u ám động ḷng nước non

Cỏ hoa mấy độ trăng tṛn

Nay đà héo hắt suốt con đường làng

Cuộc đời sao lắm trái ngang

Người hiền lâm cảnh bẽ bàng đớn đau

Thằng c̣m ḷng héo dạ sầu

Ra bờ sông vắng ngồi câu giải buồn

Sương thu man mác nhẹ buông

Tiếng con dế gáy hùng hồn vang ra

Giữa vùng mây nước bao la

Cỏ non mơn mởn ngả ra đón chào

Hồn thơ nổi sóng dạt dào

Tuổi xuân rộn ră ḥa vào lời ca

Từ nơi bờ đá hiện ra

Một con dế lửa rất là oai phong

Cánh vàng nâu xậm màu đồng

Râu dài đầu lớn ḿnh không dài đ̣n

Gị dày nối với eo thon

Thuộc gịng giơi dế nơi con sông Hồng

Từ lâu theo bóng trăng trong

Xuôi ḍng lịch sử ḥa cùng Cửu Long

Tây Hồ vẫn giữ trong ḷng

Hậu Giang nối lại một ṿng thương yêu

Dù cho đất nước xoay chiều

Thay thày đổi chủ lắm điều tang thương

T́nh đời dù lắm nhiễu nhương

Nhưng ḷng dế vẫn b́nh thường như không

Đây là thuộc giống anh hùng

Ngh́n xưa để lại trong ḍng Việt nam

Thằng c̣m ḷng thấy hân hoan

Đá xanh in bóng , mơ màng tuổi thơ

Sương rơi như dệt mộng mơ

Trải lên băi cỏ sợi tơ trói người

Niềm hy vọng đến đây rồi

Trong tay con dế thảnh thơi bước về

Lối ṃn sung sướng hả hê

Xạc xào sỏi đá, mân mê cỏ bồng

Hẹn trăng về tựa bên song

Nghe con dế gáy tỏ ḷng sắt son

Ḷng vui thắp sáng nước non

Bừng lên thành khối t́nh con trung thành

Lời ca điệu nhạc mong manh

Bay lên cao thẳm , trở thành gió mây

Xuống nơi giam hăm tù đày

Nàng dế như dại, như ngây ngất ḷng

Lặng nh́n lên ánh trăng trong

Giọt dài giọt ngắn năo ḷng đoái thương

Sông mây cách mấy cầu sương

Gió đây sao chẳng thấy vương tơ mành

Bỗng đâu tiếng nói rành rành

Nay mai có cuộc tuyển tranh anh hùng

Trận đấu quan trọng vô cùng

Tuyển một vô địch nhập cung điều hành

Để non nước được yên lành

Mai vàng ra nụ , liễu xanh nẩy mầm

Mặc cho hạ thử đông hàn

Vẫn vươn cánh cứng , dọc ngang tung trời

Trải bao vật đổi sao dời

Vẫn cao tiếng gáy vui đời bốn phương

Dế này tính nết khác thương

Cỏ cây là bạn, phong sương là nhà

Đông tàn vườn lại nở hoa

Giờ đây duyên cũ t́nh xa trở về

Bên song trăng rải hoa kề

Muôn hồng ngh́n tía , ai hề nhớ ai \?

Qua đêm cho đến ban mai

Đêm trường réo rắt , kéo dài khổ thôi

Phải nên nén hận cho rồi

Hận hờn chất chứa , gây cơn băo ḷng

Ích ǵ , buồn nữa mà mong

Chỉ đem thêm khổ cho ḷng thế thôi !

Vàng son thuở ấy xa rồi

Nh́n theo mây vẩn bầu trời bơ vơ

Trải bao tháng đợi ngày chờ

Niềm tin chiến thắng bây giờ là đây

Từ trong ư nghĩ thơ ngây

Thằng c̣m nuôi dế chờ ngày giao tranh

Chọn ra các loại thức ăn

Rau sam rau má , mát lành the the

Cùng thêm rau đắng sau hè

Mùi vị nhẫn nhẫn , gây tê dế mèn

Thỉnh thoảng cho gặm củ giềng

Lá mơ tam thể cho thêm vị nồng

Ngày th́ thả dế thong dong

Đêm về để dế tắm trong sương mờ

Cấm dế không được mộng mơ

Nhốt vào hộp quẹt rồi chờ trăng lên

Hé ra một lỗ bên trên

Ánh trăng chiếu xuống gợi niềm say sưa

Dế im tư lự gió mưa

Nhớ ngày tung cánh đẩy đưa bao lần

Nắng mưa luyện sống phong trần

Cô đơn luyện để tinh thần suy tư

Thời gian ngừng lại mong chờ

Không gian im lặng như mơ ngày vàng

Trên cao nắng gội huy hoàng

Nung nồng chí cả , rỡ ràng nước non

Bền ḷng , nước chảy đá ṃn

Vững tâm , c̣n nước là c̣n đổi thay

Cái ǵ tính xấu xưa nay

Phải nên sửa chữa cho hay , kịp thời

Cầu xin với đất với trời

Cùng nhau ǵn giữ lấy lời nguyện chung

Sao cho tỏ mặt anh hùng

Ôn văn luyện vơ, vui cùng cỏ cây

B́nh minh lên núi ngắm mây

Con chim lót tót trên cây sao già

Hoàng hôn xuống suối ngâm nga

Lác đác con cá bơi ra bơi vào

Những đêm trằn trọc không sao

Gió lay màn trắng , lạnh vào tâm tư

Sầu đeo trong cảnh bơ vơ

Bóng nàng ai biết bây giờ ở đâu \?

Trăng vàng mây xám quyện nhau

Bồn chồn đi lại , lo âu khôn cùng

Nỗi mong , cạ cánh năo nùng

Gửi vào đêm vắng tiếng ḷng nhớ nhung

 

Xa xa mây núi chập trùng

Thẹn soi trăng sáng , ngại cùng sương thu

Hai râu cứ rối tít mù

Mộng vàng ḥa với hận thù ngổn ngang

Dế đang ch́m giấc mơ màng

Dăm con kiến lửa lang thang bờ thành

Hai càng kiến rất tài t́nh

Cắn vào cọng cỏ , lộn ḿnh kéo đi

Bốn chân bám chặt để gh́

Cọng cỏ to lớn dịch di ào ào

Dế như tỉnh giấc chiêm bao

Học ngay thế vơ lộn nhào tuyệt hay !

Hai gị co lại chắc này

Bốn chân làm trụ ép ngay vào ḿnh

Tung đà phóng tới th́nh ĺnh

Húc vào viên sỏi rung rinh vách tường

Hai càng cứ thế mà dương

Dùi mài cho sắc song gươm đoạn trường

Tập đi tập lại nhiều đường

Lấy nhu thuật để hoá cương , dựa vào

Chí hùng tâm dũng tài cao

Ba điều tâm niệm đưa vào luyện thân ,

Đêm khuya lá rụng đầy sân

Trong nhà giam kín nàng lần trốn ra

Gió thu thổi mạnh mưa qua

Đoạn trường đêm ấy mới là thảm thê

Bên trời yên lặng tứ bề

Hàng cây vạch lối đường về quê xưa

Thân gầy lủi thủi dưới mưa

Mặc cho con tạo đẩy đưa cuộc đời,

Mưa tuôn ào ạt khắp nơi

Đầm đ́a nước mắt cùng rơi xuống đường

Trên cành một chiếc lá buông

Nàng theo chiếc lá t́m đường ra khơi

Dăi dầu thân gái bời bời

Ngổn ngang nỗi sợ cảnh đời thê lương,

Nàng từ buổi thoát lao lung

Bơ vơ muôn dặm bạn cùng cỏ cây

T́m đường trở lại miền Tây

Bỏ xa thành thị gánh đầy âu lo

Đêm khuya , từng bước từng ḍ

Đếm từng chiếc lá buồn so , chạnh ḷng

Mắt ngây thơ hết ngóng trông

Phận sao lại phận long đong chẵng ngờ !"

Một ḿnh trong cảnh bơ vơ

Ai giăng lá đổ lại quơ mưa dầm \?

Nước xuôi một bóng mai đầm

Một bầu trời đất mong thầm ai hay \?

T́nh sao dang dở thân này

Mịt mù sương núi , choáng say mây trời

Bềnh bồng một kiếp nổi trôi

Gió xô sóng giạt mưa bồi mạnh thêm

Mong sao chân cứng đá mềm

Cầu sao hạnh phúc ấm êm t́m về

Nhớ chàng ḷng thiếp ủ ê

Nh́n trăng , trăng lặn , trông quê , quê mờ

Có điều chi nữa mà ngờ

Bóng chim tăm cá biết chờ ai đây \?

Kẻ xa mờ mịt thức mây

Người về cô lẻ hôm nay lạnh lùng

Ḷng đang rối rắm lung tung

Xa xa ló dạng vừng hồng đang lên

Niềm vui theo nước lộ thiên

Xoay ḍng nàng cũng theo liền hướng đông

Gối theo làn sóng phập phồng

Vẳng nghe tiếng gáy bên sông ,ven rừng

Bài ca quen thuộc tưng bừng

Từ xưa để lại , trong ḷng c̣n vương

Lời này luôn được làm gương

Thương ai là phải yêu thương đến cùng

Dựa theo tiếng hát vang lừng

Nàng lần hướng đó rất mừng nhận ra

Tiếng gáy của chàng đây mà

Hoa phong thiên bảo : bài ca ngày nào

Con chim há mỏ hót chào

Nắng soi ḷng ấm đường vào t́nh yêu

Vàng lấp lánh , ngọc mỹ miều

Chẳng bằng có được một điều thủy chung

Ḷng thành động đến cửu trùng

Mối t́nh hương lửa, tao phùng vui thay !

Đường mây phủ cánh rồng bay

Đường t́nh ôm mộng lại đây gặp chàng

Niềm vui mở rộng ngày sang

Cho nàng thấy cảnh huy ḥang ngày thơ

Từ từ lá tắp vào bờ

Cánh vàng phơi phới , mở cờ ḷng ra

Bỗng đâu nghe tiếng kêu la

"A ha ! con dế thật là xinh thay !"

Ôi sao ! Đêm giữa ban ngày

Giờ đây nàng lại trong tay con người !

 

Giống như một lũ đười uơi

Tên mập khoái chí bật cười hả hê !

"Dế này ta bắt đem về

Cho con dế chiến mân mê đỡ buồn "

Nàng nghe nát ruột tan hồn

Cố sức vùng vẫy , bung luôn hai gị

Vô ích , chẳng có nhằm nḥ

Trong tay hộ pháp béo to , hung đồ

Ḷng người tàn bạo khôn ḍ

Càng buồn thế sự càng lo thân ḿnh

C̣n ǵ đâu nữa là t́nh

Theo ḍng nước cuốn , đinh ninh gặp chàng

Ngờ đâu thực tế phũ phàng

Rơi vào tay kẻ bạo tàn giờ đây

Buồn lo giọt vắn giọt dài

Đớn đau , nàng ngất lịm ngay cơn dài

Ồn ào tiếng gáy bên tai

Lưng nàng nằn nặng , cẳng ai đè vào

Giật ḿnh tỉnh giấc chiêm bao

Trên lưng có tiếng th́ thào "đàn ông"

"Chịt chịt " thích lấy chồng không \?

Này đừng giẫy giụa , bằng ḷng nghe cưng \? "

 

Hai tai lửa nóng bừng bừng,

Hai râu vểnh ngược , cơn khùng nổi lên

Nàng đâu có chịu nằm yên

Búng tên khốn kiếp tung lên vách tường

Gan ĺ cóc tía cùng đường

Quay đầu nàng đuổi cắn phường dâm ô

Tàn đời cái tính côn đồ

Ỷ vào sức mạnh làm tṛ bạo hôn

Nh́n vào cái xác không hồn

Ḷng căm chưa hả nhai luôn một hồi

Đến khi cái xác tơi bời

Th́ ḷng dế mái mới vơi hận thù

Bóng tà đeo cơi âm u

Theo sau một vách sương mù nhẹ giăng

Tính lành bị ức nên hăng

Càng yêu càng dữ càng căng càng liều

T́nh yêu rắm rối lắm điều

Khi yêu nào chỉ biết chiều là xong

Hy sinh tiên quyết nằm ḷng

Bảo vệ nhân cách, trắng trong cho chàng

Mây thu xám xịt vừa sang

Một vùng như thể tóc tang u buồn

Lá vàng rải rác rơi luôn

Cỏ hoa tàn úa trong chuồng giam chung

Ốc tiêu con dế si cuồng

Nh́n gương tày liếc , ghê hồn tránh xa

Ngoài chuồng có tiếng kêu la

"Trời ơi ! con dế của ta tiêu rồi !"

Tay mập tḥ sát tận nơi

Lôi ra cái xác tả tơi , c̣n đầu

Nghĩ đi nghĩ lại hồi lâu ...

Chân nhang đem cắm vào đầu làm chơi !

Ngón tay nó ngoáy liên hồi

Ráy con dế trống để khơi hận thù

Lạ thay ! một lũ đui mù

Bị ráy tức khí , cánh xù gáy lên

Hàm răng mă tấu há liền

Gặp ǵ cũng nghiến , cũng nghiền nát ra

Thằng mập thích chí cười hà !

Đây là chính cái mà ta đang t́m ...

Nói rồi , nó khóc ầm lên ..

Nước mắt cá sấu , rớt trên lao pḥng ..

Qua làn nước mắt lưng tṛng

Một tia lửa đỏ phừng phừng cháy lên

Tḥ tay chộp lấy nàng liền

Số xui ! gặp phải thằng điên trả thù .

Lá vàng rụng trước gió thu

Thân vàng tơi tả , trong tù gian nan

Khi tay nó đụng người nàng

Th́ nhanh như cắt , hai càng cắn ngay

Vội vàng nó vẩy cánh tay

Theo đà tung cánh , nàng bay , bay hoài ...

Dặm hồng gió cuốn sương mai

Trời thu một dải sông dài mênh mang

Xoè đôi cánh mỏng dịu dàng

Trên đường dệt lại mộng vàng ngày xanh

Chuyện xưa : "Gương vỡ lại lành "

Tưởng mơ , nhưng thực trở thành giờ đây

Niềm vui chờ cuộc xum vầy

Thả hồn theo với cánh bay tung trời

Không gian lơ lửng muôn nơi

Thời gian ngưng lại chờ người t́nh chung

Núi cao sông rộng mênh mông

Dệt thêu nghĩa núi t́nh sông nhiệm màu

Nỗi ḷng ai thấu cho đâu

Thương ai mà phải thêm đau phận này

Ai rằng ngàn dặm từ đây

Núi sông rạng rỡ , gió mây nô đùa

Rừng thu vàng lá sang mùa

Cành khô ĺa lá gió lùa lá bay

Thác Ngàn cảnh đẹp nơi này

Lắng nghe trăng nước giăi bày tâm tư

Trăng theo nước chảy từ từ

Cánh vàng lướt xuống dường như nhẹ ḷng

Trăng khuya chênh chếch bên song

Từ nơi ngục thất chàng trông ra ngoài

Hồ thu lạnh lẽo u hoài

Nét thu giọt vắn giọt dài rơi rơi

Mây thu man mác bàu trời

Tàn hơi thoi thóp , lá rơi ĺa cành

Ánh trăng hắt bóng xuyên mành

Sương thu đọng giọt, bám cành chơi vơi

Mang mang trong cảnh đất trời

Mịt mờ sông núi , bời bời nỗi mong

Thê lương trong cảnh cùm gông

Bồn chồn trước cảnh non trông nước về

Đêm nay trăng đến sau hè

Màn sương trước gió , tái tê chập chờn

Như bao uất khí lên cơn

Oan hồn yểu tử lờn vờn quanh đây

Nghĩ ǵ thêm nữa cảnh này

Hai gị chàng búng thoát ngay chốn này

Thiên thần xoè cánh vờn mây

Ánh trăng in bóng đường bay t́m nàng

Hai tuần thấm thốt đă sang

Thả hồn theo gió bay ngang vườn hồng

Trời thu vừa chớm rạng đông

Đời vui để khách má hồng cô đơn

Lại thêm dang dở cung đờn

Tiếng tơ tiếng trúc chờn vờn nơi đâu !

Những là nắng dăi mưa dầu

Thời gian đă nhuộm mái đầu hoa râm

Gió reo vui điệu đàn cầm

Thác Ngàn vọng một thanh âm xa vời

T́nh yêu mở rộng chân trời

Niềm vui thấy lại cảnh đời năm xưa

Tưởng ḿnh vừa tỉnh giấc mơ

T́nh xưa nghĩa cũ liệu c̣n giờ đây \?

Nhẹ nhàng hạ cánh chẳng chầy

Bên ḍng sông vắng , kề ngay chân đồi

Bây giờ trời sáng tỏ rồi

Băng đồng phải mất một thôi tới nhà

Thu về cúc trắng ra hoa

Đầu chàng trống vắng , nghĩ xa nghĩ gần

Bước đi từng bước phân vân

Ai kia c̣n vẫn ân cần thủy chung \?

Thói thường xa mặt cách ḷng

Thời gian thay đổi , c̣n mong đợi ǵ \?

Sống trong hoàn cảnh phân ly

Ai ra đường nấy , làm ǵ ai hay \?

Nắng vàng xua đuổi heo may

Vườn xưa hoa trắng oanh bay trở về

Phong trần mấy dặm sơn khê

Trời mây huyền ảo bốn bề bơ vơ

Trở về nhà cũ pḥng xưa

Rèm buông hiu hắt hững hờ pḥng không

Sông hồ dào dạt ngoài song

Như gay trăm nhớ ngh́n mong sớm chiều

Hậu Giang gió thổi đ́u hiu

Như ru hồn mộng bao chiều chờ mong

Bâng khuâng ḷng lại nhủ ḷng

Phải chăng tiên nữ non bồng xa bay

Buồn vương thức giấc canh chầy

C̣n đâu đêm vắng thường hay rù ŕ

Buồn vương ngắm bóng chiều đi

Chân trời mờ mịt đen x́ ngàn mây

Buồn vương nhắp chén men say

Nhắp bao nhiêu lại thêm cay đắng ḷng

Buồn vương tựa án thư pḥng

Bút nghiên thơi cũng năo nùng bút ngiên

Bút nằm bên xếp hoa tiên

Bút mơ danh vọng làm phiền ḷng hoa

Ngày vàng lặng lẽ trôi qua

Mộng vàng theo với bóng hoa tàn dần

Nắng mưa thay đổi mấy lần

Nỗi niềm tâm sự thêm phần rối ren

Bóng mờ hiu hắt dưới đèn

Cỏ gianh tơi tả , trúc phên tiêu điều

Suy đi tính lại trăm chiều

Mong sao ngọn nước thủy triều chảy xuôi

Ḷng riêng luống những bồi hồi

C̣n vầng trăng bạc, c̣n lời thâm giao

Bây giờ biết tính thế nào \?

Dưới sâu biển lạnh , trên cao núi mờ

Chàng từ ngộ biến tới giờ

Mấy trăng đă khuyết , mấy mơ đă tàn

Thời gian sao nỡ phũ phàng

Mà toan bắt cái hồng nhan duyên thừa

Đuốc hoa thẹn với pḥng thưa

Gương loan tủi với sớm trưa một ḿnh

Nào ai có phụ chi t́nh

Trước sau vẫn cái tử sinh một ḷng

Sương mờ giăng mắc bên song

Bóng đêm lồng bóng , tim nồng quyện tim

Mây mưa mấy giọt chung t́nh

Tàn hương xuân khóa , quyết t́m t́nh xưa

Cung đàn càng địch càng ưa

Càng đau đớn điệu càng mơ màng ḷng

Đêm nay dưới ánh trăng trong

Màn sương hiu hắt nỗi mong gặp nàng

Dù cho duyên phận lỡ làng

Ngh́n năm trăng vẫn nhẹ nhàng bay bay

Hài tiên một đóa hoa này

Càng phơ sắc thắm càng gây thẫn thờ

Bướm ong sao nỡ thờ ơ

Trăng mờ bóng thắm, gió xơ nhị vàng

Ḷng buồn trước cảnh héo tàn

Đă ra sắc thắm sao mang hương sầu

Thương nàng chỉ biết nguyện cầu

Nhớ nàng xin gửi vài câu giải ḷng

Dẫu rằng : nước đục hay trong

Trong ta vẫn măi một ḷng yêu thương

Mây thu vừa lượn cung đường

Chàng dế tỉnh giấc canh trường vội ca

Từ ngày xa cách phơi pha

Trêu người chi cớ trăng già ngoài hiên

Hắt hiu một chiếc hài tiên

Để bút xơ xác , để nghiên tiêu điều

Gió kia nay đă xoay chiều

Cánh đào tơi tả gây điều xót xa

Khoảnh làm chi bấy trăng ngà

Gương trong dát bạc lại ra ánh mờ

Phong riêng lặng ngắt như tờ

T́nh thư nay bụi phủ mờ ,c̣n chi \?

Ngoài song trăng nước thầm th́

Ơm nhau ngồi ngẫm chuyện ǵ ai hay ,

T́nh yêu sao lạ thế này \?

Gió luồn xuyên cửa, sương vầy bên hiên

Năm canh vẳng tiếng chuông rền

Lạnh lùng trong nỗi cơ miên dặm trường

Thú ǵ một cảnh dở dang

Vui chi riêng cảnh Thác Ngàn cô đơn

Canh khuya gió giục mây vờn

Khói sương u uất , chập chờn thâu canh

Cảnh buồn cảnh xót bao t́nh

Tàn hương phai sắc nhạt h́nh bóng xưa

Cánh vàng rên rỉ nắng mưa

Càng trăn trở lắm, càng chua chát nhiều

821-Xót ai trong chốn tịch liêu

Cốt mai gánh chịu trăm điều khổ tâm

Sướng sao t́nh vướng bụi trần !

Vui ǵ với kẻ một thân dăi dầu

Những là mộng lớn mơ cao

Hoá ra dang dở , buồn sao là buồn !

Rừng già bít lối về nguồn

Sông dài cuồng chảy , phải luôn bay hoài

Con chim con cá có bày

C̣n ta lẻ bóng thân này bơ vơ

831- Bẽ bàng dệt lại đường tơ

Lỡ làng nối lại vần thơ phong trần

Lo xa rồi lại buồn gần

Bên t́nh bên cảnh bâng khuâng nỗi ḷng

Sông thu nước chảy lạnh lùng

Xót xa trăng ngả vào trong rừng ǵa

Bên trời bên bể bao la

Nếu là duyên sẽ t́m ra bóng nàng

Đông tàn trời lại Xuân sang

Sông trong chảy xiết ,trăng vàng lửng lơ

841Ḍng nhạc phố những bài thơ

T́nh yêu dậy sóng bên bờ sông xưa

Ḷng vui trước cảnh giao mùa

Tiếng đàn nhè nhẹ như mơ lúa vàng

Tiếng thơ vang dội thác ngàn

Câu ca điệu nhạc ḥa tan một vùng

Hoa Đào khoe sắc tưng bừng

Cỏ thơm mơn mởn vui mừng suối xanh

Ư chung ḥa với ḷng thành

Cùng giao cảm với cảnh thanh nhàn này

851Hài tiên thêm nụ từ đây

Một cây nẩy lộc ra đầy vườn xuân

Cánh vàng ḷng những mừng thầm

Xa xa thấy lối phong vân đón chào

Thác Ngàn dào dạt t́nh trao

Đời vui hạ cánh bay vào mùa xuân

 

Giờ đây dừng bước phong trần

Niềm vui chỉ có một lần này thôi

Ra đi biết mấy xuân rồi

Xuân sang ḷng cảm ngậm ngùi nước non

861-Trong ḷng luôn vẫn sắt son

T́nh yêu sao lại nỉ non lỡ làng

Một t́nh một cảnh trái ngang

Một thân một nợ c̣n mang nặng sầu

Nước non ôi ! nghĩa t́nh sâu

Càng mơ gác ngọc càng sầu mộng hoa

Thế rồi ngày tháng trôi qua

Duyên xưa t́nh cũ hoá ra lỡ làng

Thôi th́ chung một nhịp đàn

Cho t́nh nhân thế chuyển sang mơ màng

871-Ai là cành ngọc lá vàng

Ai là khanh tướng cao sang hơn người

Rồi ra cũng chỉ một nơi

Về nguồn mới thấy đời vơi nỗi sầu

Nắng về nh́n thấy sắc mầu

Núi rừng muôn thuở là câu thật thà

Từ trong dặm liễu bước ra

Dáng vàng năm ấy thướt tha bên ngàn

Tim chàng chuyển nhịp rộn ràng

Ḷng nàng hồi hộp ḥa sang t́nh chàng

881Dàn xưa dạo khúc cao sang

Cho trăng chết đắm bên hàng thông xanh

Cho bao cảnh ,cho bao t́nh

Tô thêm đậm nét sắc h́nh ngh́n xưa ...

 

 

Tiệc mừng cùng mở vui đùa

Mối t́nh con dế giúp mua vui đời

Ngày mưa phủ kín bầu trời

Mượn ng̣i bút nhỏ ghi lời thô sơ

Dở hay tha thứ mong nhờ

890-Giải buồn cũng được một giờ là xong ..

 

 

Giờ đây dừng bước phong trần

Niềm vui chỉ có một lần này thôi

Ra đi biết mấy xuân rồi

Xuân sang ḷng cảm ngậm ngùi nước non

861-Trong ḷng luôn vẫn sắt son

T́nh yêu sao lại nỉ non lỡ làng

Một t́nh một cảnh trái ngang

Một thân một nợ c̣n mang nặng sầu

Nước non ôi ! nghĩa t́nh sâu

Càng mơ gác ngọc càng sầu mộng hoa

Thế rồi ngày tháng trôi qua

Duyên xưa t́nh cũ hoá ra lỡ làng

Thôi th́ chung một nhịp đàn

Cho t́nh nhân thế chuyển sang mơ màng

871-Ai là cành ngọc lá vàng

Ai là khanh tướng cao sang hơn người

Rồi ra cũng chỉ một nơi

Về nguồn mới thấy đời vơi nỗi sầu

Nắng về nh́n thấy sắc mầu

Núi rừng muôn thuở là câu thật thà

Từ trong dặm liễu bước ra

Dáng vàng năm ấy thướt tha bên ngàn

Tim chàng chuyển nhịp rộn ràng

Ḷng nàng hồi hộp ḥa sang t́nh chàng

881-Tiếng xưa thổn thức dịu dàng

Cho trăng lặng đắm bên hàng liễu xanh

Cho bao cảnh ,cho bao t́nh

Bừng lên sức sống sắc h́nh ngh́n xưa ...

 

 

Tiệc mừng cùng mở vui đùa

Mối t́nh con dế đong đưa ru đời

Ngày mưa phủ kín bầu trời

Mượn ng̣i bút nhỏ ghi lời thô sơ

Dở hay tha thứ mong nhờ

890-Giải buồn cũng được một giờ là xong ..

 

 

Sơn Khê -Thác Ngàn

 

Lời tựa của NGỌC ANH