“Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm,
Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng…”
HUY CẬN
Nhiều người thiệt tài. Đêm mộng chuyện gì sáng thức dậy nhớ vanh vách. Vua Tự Đức nằm mơ đọc được hai câu thơ rất hay ở một điện thờ. Hôm sau, lúc thiết triều vua đọc lại cho quần thần nghe không sót một chữ :
“Viên trung oanh uyển khề khà ngữ,
Dã ngoại đào hoa lấm tấm khai”
Hoàng Cầm cũng đang ngủ bỗng mơ màng nghe có tiếng ai đọc thơ bên tai, liền vùng dậy lấy giấy bút ghi ngay:
“Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ
Chị bảo
- Đứa nào tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng ….
Còn Nguyễn Gia Thiều lại càng đáng phục hơn nữa. Trong một buổi đàm luận văn chương, mọi người ngâm vịnh, còn ông thì ngáy khò khò. Khi ông tỉnh dậy mọi người đùa : “Chúng tôi đang vịnh thu đấy, thơ ông đâu?”
Oâng liếc nhìn cảnh thu trong bức tranh treo ở bức tường rồi … vừa dụi mắt, vừa ứng khẩu đocï luôn:
“Trướng gió lá thêu hầu muốn rụng,
Màn sương nhạn vẽ cũng mong kêu”
Hai câu thơ quá hay. Mọi người rất kinh ngạc, cho là ông có thể làm được thơ cả trong giấc ngủ.
Tiếc rằng bêta tôi chỉ là kẻ phàm phu lai rai bê bối (chữ của BG), trí nhớ rất tồi cho nên vừa rồi trong mộng đã may mắn gặp gỡ trò chuyện qua loa với Bùi tiên sinh, rứa mà khi thức dậy cố vò đầu bóp trán để nhớ lại mà không nhớ hết được, chỉ còn ghi lại câu được câu chăng, lại còn lẫn lộn râu ông nọ cắm cằm bà kia nữa mới chết chứ!
Tuy vậy cũng phải chép lại, nhớ cái gì chép cái đo,ù để khỏi thất hứá. Lỡ có nhớ lộn câu nào cũng xin đại xá cho.
Nội dung cuộc gặp Bùi tiên sinh trong mộng như sau :
Gặp người lúc tỉnh, lúc mê,
Phải đây là nẽo đi về pha phôi ?
Hỏi tên, rằng mộng đười ươi,
Hỏi quê, rằng Cố quận thôi, gần mà!
- -“Một lời đã biết đến “qua”,
- Chớ nề u hiển mới là tri âm”
-“Vậy xin vô phép bội phần,
Thế sự bàn chi chuyện tỉnh điên,
“Hỏi ông cho tỏ một lần đã nao
“Thơ ông cuồn cuộn sóng trào,
“Đọc ông, thú thật xin chào thua ông.
“Hỏi ông tôi cũng ngại ngùng,
“Đường qua ngôn ngữ diệp trùng vẹn nguyên,
“Sinh tiền, trong cõi quàng xiên,
“Phải chăng ông đã giả điên với đời?”
Đáp rằng:-“Đừng lấy làm chơi,
“Thật ra tôi cũng là tôi như người.
“Thơ tôi:chiếc lá rụng rơi,
“Nằm trên bãi cát, triều khơi chộp liền.
“Còn lâu trẫm mới giả điên,
“Té ra thiên hạ chóng quên rứa à?
“Trẫm tuy sau trước vẫn là…
“Bỗng dưng thế nọ, mà ra thế nầy.
“Mai sau mỗi tháng, mỗi ngày,
“Mỗi giờ mỗi phút, mỗi giây ồn ào
“Chuồn chuồn chấu chấu thì thào:
“-Đố ai biết được thế nào là điên?
Vậy xin tặng các hạ bài thơ (nhại) nầy :
![]()
Biết ai là tỉnh, biết ai điên?
Điên như tại hạ là điên tỉnh
Tỉnh giống chư huynh ấy tỉnh điên
Mấy kẻ tuy điên mà rất tỉnh,
Làm người biết tỉnh phải vờ điên.
Trần gian ví phỏng toàn người tỉnh
Hà cớ nhà thơ phải giả điên?
Beta
Xuân Ất Dậu