Sáng ni cậu em họ của t. réo rất sớm “Ń, bà chị yêu quái, trăm sự là do đàn bà Huế đó nghe, đàn bà Huề làm hư đàn ông Huế mà lại được bao nhiêu tiếng tốt về ḿnh, chị cũng rứa, anh T. mà có hư là cũng tại chị…”.  Chao ôi đang mắt nhắm mắt mở mà bị lôi dậy kết tội như rứa, t. cứ như từ trên trời rớt xuống không biết ḿnh đang ở mô mô…Đúng là “ông Trời con, con trai của Mạ”, hắn vừa đi chơi về, lấy vacation cả tháng tha hồ đi ta bà, không nhớ chi tới ai, không nhớ tới chuyện hỏi lộn xộn “bộ đàn ông Huế dễ ghét lắm răng mà không ai nói tới” để gây sóng gió tùm lum, lại c̣n lôi bà chị rất dễ thương mà thương không dễ như là t. đây dậy để kết tội lung tung nữa… Kể lể một hồi th́ ra hắn đi chơi về, lao đầu vô làm việc, chừ năm hết Tết đến mới “t́nh cờ” vô Nhohue.org và đọc một mạch tất cả các bài về Chất Huề, Đàn Ông Huế (chao ơi, ai cũng như hắn th́ nhohue sẽ "buồn thiu")…hắn rất đắc ư với bài của chị Thái Kim Lan, v́ “h́nh ảnh đàn ông Huế trong đó thiệt dễ thương” và hắn cũng nói “chị Lan viết đúng như rứa mà chưa chi đă bị mấy chị la um xùm, tội chị Lan ghê”, rồi hắn tiếp tục một cách hớn hở, “ tội nghiệp đàn ông Huế quá, lúc c̣n dỏ dỏ th́ bị Mạ làm hư, ch́u chuộng, che chở bảo bọc…cho nên đâm ra “dút dát”  đến  nổi yêu ai cũng không dám tỏ t́nh (không lẽ lại về níu áo Mạ nhờ Mạ tỏ t́nh dùm, lỡ Mạ không ưng người nớ th́ lại càng thêm rắc rối), đành phải theo làm cái đuôi của người nớ cho đến khi người nớ đi…lấy chồng hay ḿnh phải đi xa…rứa là mất tiêu mối t́nh đầu (hai mươi mấy năm sau t́nh cờ gặp lại c̣n bị chưởi là “đồ ngu” nữa).  Rồi một ngày mô đó lại …dại dột đem tấm thân bảy thước trao nhầm...cho vợ Huế, lịch sử tha hồ tái diễn, đàn ông Huề "vô t́nh" biến thành "ông vua không ngai" mà không biết, v́ ḿnh có làm đúng vợ cũng ừ, ḿnh có làm sai th́ người xin lỗi cũng là...vợ, vợ lại săn sóc ḿnh từng miếng ăn giấc ngủ, vợ lo ḿnh từng cái áo, cái quần, mặc răng cho thích hợp mỗi mùa mỗi dịp... và đàn ông Huế tha hồ mà nhơng nhẽo, mà làm "Trời", nhưng không biết là ḿnh đang làm Trời, chỉ cho điều đó là đương nhiên thôi "đàn ông th́ phải như rứa chớ"...và ngó đi, cái khuôn mặt rạng rỡ của vợ khi "được" săn sóc chồng con, rứa th́ làm răng mà đàn ông Huế không nghĩ là ḿnh đang giúp vợ..hạnh phúc... đó chị thấy không trăm sự là do đàn bà Huế hết, mà ń đàn ông Huế cũng đừng tưởng bở, đàn bà Huế không dễ dàng xúc động trước một người đàn ông mô mà họ lại thường dễ bị xúc động trước một h́nh ảnh..."  ---"Ê, ê khoan đă, bộ rứa em noái đàn bà Huế săn sóc thương yêu người trong mơ, người mà họ khoác lên cho ôn dôn chớ không phải chính ôn dôn răng..." ---"À, à, cái nớ c̣n tùy...", "ơơơooo! nói năng ba phải chưa tề" (cứ tưởng tượng hắn đang gật gù cái đầu, lên giọng thầy đời mà t. muốn đá cho một đá), .   Rứa đó, hắn thao thao bất ruyệt rồi kết luận một cách ngon ơ...hắn làm t. chợt nghĩ lại ḿnh "không biết khi ḿnh yêu T. tê, ḿnh có mang một h́nh ảnh mô khoác lên không hè, hay yêu chàng v́ chính chàng?"  Hihi, chỉ biết một điều là sau 25 năm thương dzau, ngày càng yêu hơn thôi, rứa th́ tại răng hè? rứa th́ không phải dzư hắn noái rồi v́ h́nh ảnh mô mà sống lâu rứa, phải là con người thiệt thôi...mà t. cũng dzớ ngày xưa lần đầu tiên gặp T. tê, T. tê vừa mới ở tù cải tạo ra, ốm o xo bại thấy thương ơi là thương đó, vậy là răng quí anh chị hè???  Ui chao, năm hết Tết đến mà bị cậu em lôi cái chuyện cũ ra mà  binh loạn rồi lại hoải lẩn thẫn nữa, không biết làm răng cho hết tức, hết cái thắc mắc của ḿnh nên đành chia xẻ với quí anh chị thôi, quí anh chị đừng la t. nghe.

 

*CTCM= CON TRAI CŨA MẠ

*OTC=ÔNG TRỜI CON