Đại Vệ chí dị cũa Người Buôn Gió .


Nước Vệ trải qua nhiều năm khốn khó, đến năm ấy th́ Mạnh Vương lên ngôi báu. Thiên hạ hí hửng mừng rỡ, ngoài đường, ngoài chợ xầm x́ bán tán đầy vẻ phấn khởi. Nào là Mạnh vốn ḍng của tiên đế, mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, tính t́nh thuần hậu ưa sự thật. Thế này là dân Vệ hưng rồi, con cháu rồng đă trở lại nắm vương quyền. Bọn sâu mọt sẽ không c̣n đất sống...

Sau khi ngôi tể tướng vào tay Dũng, dân Vệ lại đồn, tể tướng là loại tài ba, học rộng, chí khí tiến thủ khác người, tŕnh độ ưu việt. Ngài quản lư triều đ́nh đâu sẽ ra đó, trọng dụng người hiền tài, xử trí anh minh lỗi lạc. Vận nước Vệ hưng thật rồi.

Ấy là đầu năm đại hội triều đ́nh lần thứ XXX.

Dũng nắm ngôi tể tướng, có lần vi hành trong dân. Nghe thấy có kẻ mù ḷa ở chợ nói rằng.

- Cái nước Vệ này càng ngàày càng thiên về cường bạo ?

Người buôn bán đi qua, có đứa hiếu sự dừng lại hỏi nguyên do, kẻ mù nói.

- Vua th́ Mạnh,quan th́ Dũng th&ế có phải là toàn cường bạo đó sao ?

Dũng về triều tức tốc t́m kẻ có tên là Nhân để cho làm phó của ḿnh. Ḥng bịt miệng lời đồn đại về triều đ́nh trong dân. Ba tháng sau Dũng vi hành ra chợ, lại nghe kẻ mù ấy nói.

- Phàm mọi mối quan hệ trrong đời đều cần lấy chữ Tín. Làm quan càng cần phải giữ chữ Tín th́ dân mới tin. Dân tin th́ mọi việc mới suôn sẻ trôi chảy. Nước Vệ cường bạo có thừa, cái chữ Nhân kia cũng năm bày đường Nhân. Cái Nhân của kẻ đại trượng phu khác với cái Nhân của đám quần thoa. Nước Vệ mà không có chữ Tín th́ khó mà thu phục được nhân tâm.

Dũng về bàn với Mạnh, xin t́m người Tín để làm quan đầu triều. T́m mỏi mắt trong đám quan lại không có đứa nào đáng tên là Tín cả. Mấy năm sau chán nản thôi không t́m nữa.


Lại nói về dân Vệ, sau mấy năm sống dưới sự cai trị của vua quan mới. Con rồng chả thấy tinh tướng đâu, ḷi đuôi ra giống tắc kè hoa. Càng trị v́ lâu càng mưu mô xảo quyệt, biến hóa khôn lường. Sâu mọt được thể càng ngày càng sinh sôi, phát triển lúc nhúc. Tài ba học rộng cũng chả tăm hơi, lúc cần bán lúa th́ cấm, lúc cần cấm th́ lại cho bán, lạm phát leo thang, vật giá đắt đỏ, nạn thất nghiệp ngày càng gia tăng. Dân t́nh lừa lọc nhau kiếm nắm gạo cho qua bữa, quan lại th́ gia sức vơ vét thuế má, tài nguyên. Xă hội đảo điên, đạo đức xuống cấp. Đứa nào ma lanh th́ sống, thật thà th́ khốn đốn cả lũ.

Tề Bá Vương ở phía Bắc thấy nội t́nh nước Vệ rối ren, mới sai sứ sang Vệ đưa thư nói với Mạnh vương rằng.

- Nước các ngươi v𓐩n là chư hầu của ta từ lâu, cảm cái t́nh ấy mà ta nói cho Vệ ngươi rơ. Ḷng người Vệ oán thán triều đ́nh lên đến tận mây xanh, không khéo trừ bỏ mối nguy ấy th́ có ngày vua quan các ngươi chả c̣n dinh cơ nguy nga, bạc vàng, châu báu mà hưởng nữa đâu. Cái họa diệt vong ngay trước mắt đó.

Mạnh Vương nhận thư lấy làm lo sợ lắm. Bèn thân chinh sang Tề cầu kiến sự giúp đỡ. Tề Bá Vương cùng Mạnh Vương cắt máu ăn thề. Kư kết hiệp ước liên minh can thiệp nội bộ lẫn nhau khi có biến. Đổi lại Tề Bá Vương nói ư ḿnh.

- Nước Tề ta có con ng𓠱a gỗ, muốn ăn cỏ cao nguyên nước Vệ, liệu nhà ngươi có giúp được chăng ?

Mạnh Vương vái lịa lịa ríu rít rằng.

- Đại Vương nói m𓒕t con, chứ mười con tôi cũng xin hầu đại vương.

Hàng ngh́n thanh niên nước Tề kéo ngựa gỗ sang cao nguyên nước Vệ . Lăo đại thần nước vệ cùng các sĩ phu thấy nguy cơ tiềm ẩn bèn dâng biểu can ngăn. Mạnh vương và Dũng phán rằng.

- Có mấy ngàn dân phu và con ng𓕫a gỗ, làm ǵ mà các ngươi phải lo cuống lên như vậy, các ngươi an phận mà sống, đây là chủ trương lớn của triều đ́nh. Cỏ để không cũng vậy, cho ngựa gỗ nước Tề ăn. Họ giả tiền có thêm ngân sách cho cao nguyên , thế không tốt sao. Cấm bàn.


Kẻ mù ở chợ đi xin ăn, lải nhải rằng.

- Nước Tề đồng ruộng bát ngát ph́ nhiêu, thảo nguyên mênh mông. Thế mà nhọc công kéo ngựa sang tận cao nguyên nước Vệ ăn cỏ . Há chả phải chuyện bất thường sao ? Tỉ như trong bụng ngựa chứa đồ binh khí, nếu có biến th́ không thể h́nh dung mà nói hết.


Lời ấy đến tai triều đ́nh, lập tức Mạnh sai Dũng sang Tề triều kiến. Khi đi dặn ḍ.

- Chuyến này ngươi đi,, cốt phải thật khéo để làm sao dân Vệ ta thấy rằng nước Tề đối đăi nước Vệ như anh em ruột một nhà. Cho dân Vệ khỏi dị nghị , dèm pha.

Dũng sang chầu được Tề Bá Vương cho quan lại địa phương đón tiếp long trọng lắm. Về đến Vệ huênh hoang nói rằng.

- Đấy các người ભúng là bọn hủ nho, nước Tề đăi Vệ ta như anh đối với em. Làm sao mà có chuyện thế này, thế nọ được.

Dân Vệ biết rằng nước Tề là nước mà từ trước đến này, chuyện anh em giết nhau tranh giành ngội vị, quyền lợi là nhiều nhất thiên hạ. Nhưng chả sử gia nào dám nói sợ đi ngược chủ trương lớn của triều đ́nh. Quanh quẩn lại bàn đến kỳ đại hội triều đ́nh tới, sẽ có vị này thẳng thắn , cương nghị v́ dân v́ nước, tay kia kiến thức uyên thâm... lên nắm ngôi. Nước Vệ lại sắp hưng rồi.

Năm ấy ngoài khơi nước Vệ có nhiều chuyện biến động, thủy quân nước Tề bắn giết ngư dân Vệ công khai như vua quan nước Tề thường hay đi săn thú tiêu khiển. Nước Tề tuyên bố tất cả phần lớn lănh hải của Vệ thuộc về nước Tề. Cái này Tề Vương đă nhắc cho Vệ vương hồi hai nước mới trở lại bang giao. Lần ấy Vệ Vương mới lên ngôi, nghe Tề Vương nói các chuyện khác đều ầm ừ không nói ǵ. Chỉ có nói đến quyền lực của ḿnh Vệ Vương mới thực sự bàn mà thôi.
Bởi thế Vệ Vương lần này bối rối không biết bày tỏ ư kiến có nên phản bác với Tề Vương hay không, trong lúc nghĩ cách th́ Vệ Vương chốc lại bước ra cửa điện , chắp hai tay vọng về phương Bắc hô câu thần chú.
- T́nh hữu hảo Vệ T𓎍 đời đời bền vững núi Thái Sơn, mênh mông nghĩa nặng như biển Nam Hoa.
Vệ Vương nhớ lần sang Tề Quốc chầu buổi nao, lúc ra về Tề Vương nắm tay ần cần dặn ḍ kẻ mới lên ngôi c̣n đang bỡ ngỡ, chưa rành thuật cai trị rằng.
- V́ tấm ḷng thành của ngტơi đối với bản quốc. Nếu sau này có ǵ nguy cấp, cứ hướng về phương Bắc mà hô cầu thần chú như vầy như vầy sẽ có người giúp.
Mấy lần sau đó trong đời ḿnh gặp lúc nguy khó, như lúc tay chân của Vệ Vương bị chặt đứt trong vụ tham nhũng cầu đường. Manh mối lần gần đến ngai vàng. Mạnh Vương trai giới 3 ngày 3 đêm trước sân điện niệm thần chú hữu hảo Vệ Tề. Nhờ thế mà mọi việc suôn sẻ.
Lại nói chuyện biển đảo lan truyền khắp nước Vệ, dân Vệ nhiều người phẫn nộ với quân Tề lắm. Tuy Vệ Vương sai người bưng bít thông tin, nhưng sự việc cứ ầm ĩ lan tràn. Vệ Vương mới họp các mưu thần bàn kế đối phó. Mưu thần Tôn Dưa hỏi.
- Chuyện này đối phó v𓐳i ai mới là quan trọng , đối với Tề hay đối với sự phẫn nộ của dân Vệ. Đại Vương có chủ ư chưa?
Vệ Vương than rằng.
- Nước Tề là chỗ trôông cậy của triều Vệ nhà ta, đối phó thế nào đây?
Tôn Dưa mới được cất nhắc lên làm đại thần nghị sự, tỏ ra tháo vát bàn.
- Cái nào khó đối phó th́ t𓉩m gác lại đó, cái nào dễ th́ đối phó trước. Phàm là đấng minh quân phải biết chọn cái dễ mà làm.
Vệ Vương dường như khơi trúng tâm tư, thở phào trút gánh nặng ngàn cân. Cất lời hỏi.
- Vậy làm thế nào?
Tôn Dưa bước lên ghé tai Vệ Vương th́ thầm, lời nói đến đâu Vệ Vương rạng rỡ mặt mày đến đấy. Tay vỗ thành ngai vàng khen liên tục.
- Hay, hay quả là kỳ diệuu, kỳ diệu.
Tôn Dưa lui về chỗ, Vệ Vương lấy vẻ oai vệ thường ngày tức th́, tóc lại bóng mượt, mồm uốn éo tṛn vo, đầu ngẩng cao nh́n khắp lượt quần thần đoạn ngạo ngễ hỏi.
- Quan bộ h́nh ở đâu?
Quan bộ h́nh bước ra giữa triều nghe Vệ Vương ung dung huấn dụ.
- Nay bản vương lệnh cho ngươi xem xét những kẻ bàn về chủ quyền biển đảo những điều sau. Xem thân nhân, lư lịch có tiền án, tiền sự không, có thân nhân từng là quan quân triều Ngụy hay không, xem có đóng thuế đầy đủ, có nợ nần ai hay không, có quan hệ với các thế lực Vệ Kiều hải ngoại hay không, có quan hệ nam nữ bất chính hay không, chấp hành luật giao thông hay không.Thu nhập thế nào, tại nơi làm việc đồng nghiệp có phàn nàn ǵ, hàng xóm láng giềng có gây bất ḥa ǵ hay không, có bất măn với triều đ́nh hay có âm mưu cơ hội làm chính trị hay không, có bị bênh tâm thần hay không... với quyền lực mà ngươi có. Ta không nghĩ ngươi để ta thất vọng.
Sau 3 tháng thi hành huấn dụ của Vệ Vương, người nước Vệ không c̣n mấy ai quan tâm đến biển đảo. Người th́ lo chạy tiền đóng thuế, người thi lo thanh minh về việc trước kia quá túng ăn trộm con gà, người đi xin giấy chứng nhận ḿnh không bị tâm thần để khỏi bị tống vào nhà thương điên. Nhiều kẻ bị bắt v́ những tội danh khác nhau... đến nỗi ở quán xá có kẻ nhắc đến biển đảo, bạn hữu ngồi cùng bàn vội bịt miệng kẻ đó lại mà nói rằng.
- Ba năm trước ông mớ;i đánh bài với tôi nhân dip ngày xuân. Tôi không muốn v́ ông mà bị bắt v́ tội đánh bạc từ năm nào đâu.? Xin ông thận trọng giữ ḿnh.
Hàng xóm, đồng nghiệp ghét nhau, trong đơn tố cáo hay nhận xét khuyết điểm thường có kèm câu là tên Mỗ, tên Na..trong đời sống hàng ngày hoặc công việc thường nhắc tới chủ quyền biển đảo của nước Vệ.
Trong kinh thành có một vị tướng già về hưu đă lâu, nổi tiếng là người can đảm, thao lược. Ông từng lên án nhiều sai trái cỉa triều đ́nh. Thiên hạ ai cũng cho ông là người chính trực dám nói thẳng. Ngày nọ có kẻ lưu manh gặp ông mà hỏi rằng.
- Ông là người chính trực có tiếng trong thiên hạ, sử sách đều ghi. Nay kẻ hèn này xin hỏi ông một câu, những vùng biển đảo mà nước Tề đang rắp tâm chiếm kia có phải của nước Vệ không?
Vị tướng già cúi đầu buồn bă nói.
- Ta th́ không chắc đă có t𓒕i ǵ, nhưng con cháu ta th́ lại càng không chắc. Chuyện biển đảo là do triều đ́nh quyết định. Ta khuyên anh lên chăm lo làm ăn, kiếm nhiều bạc nén mà vun vén gia đ́nh nhà ḿnh. Chuyện chính sự do triều đ́nh và cũng do vận nước. Cá nhân th́ nhỏ bé lắm.
Ngoài chợ thiên hạ đă thôi xầm x́ vể biển đảo, trong triều ở quân đội có vài vị tướng lănh v́ máu trận chiến vẫn c̣n. Đôi lúc thường chất vấn triều đ́nh về chủ quyền lănh thổ. Vệ Vương goi lên hỏi.
- Gia đ́nh các anh đi du lị;ch ở đâu?
Các tướng lănh thưa rằng.
- Ở bên sứ xở của nngười da trắng, tóc vàng hay ít ra là bên Hồng, Thái, Sing...
Vệ vương hỏi?
- Thế có ăn cá biển c𓔇a ngư dân nước Vệ ướp đá mấy ngày từ ngoài khơi mang về kinh đô, lại thêm hóa chất bảo quản của nước Tề không?
Các tướng lănh thưa rằng:
- Không ạ, chúng thần ăn ccá đóng hộp của các nước có tiêu chuẩn thực phẩm khắt khe. Chúng thần phải giữ ǵn sức khỏe để bảo vệ tổ quốc.
Vệ Vương cười khà khà.
- Các anh cũng như ta, cả &đời chúng ta có đi du lịch ở những chỗ nước Tề chiếm đâu, có ăn cá của ngư dân chúng ta đánh đâu. Vậy th́ hà cớ ǵ các anh hỏi ta khi mà chúng ta đang giữ ǵn sức khỏe của ḿnh để xây dựng đất nước phồn vinh, ổn định nền chính trị nhỉ?
Các tướng lănh nghe xong, ngộ ra ư của Vệ Vương. Chắp tay đồng thanh hô lớn.
- Đại Vương anh minh, nước Vệ hưng thịnh.Quân Vệ hùng cường, dân Vệ, dân Vệ...
Thấy các tướng lắp bắp măi đoạn dân Vệ. Vệ Vương trên ngai vàng xua tay.
- Thôi thôi các người lui, dân VVệ vốn hiền lành, triều đ́nh bảo thế nào là thế vậy. Không cần đưa họ vào khẩu hiệu.
Các tướng lănh ra về. Vệ Vương ưu tư đi trong điện. Lát sau ngài đợi cho cung điện vắng vẻ ra sân vọng về hướng Bắc niệm thần chú hộ mệnh. Những tên lính hầu trong điện đang thực hiện nghi lễ đổi phiên gác mới. Bầu trời dần lên từ phía Đông, nước Vệ bắt đầu một ngày bằng những tia ánh sáng mặt trời đỏ thẫm như máu khô của những ngư dân trên chết biển v́ đạn quân Tề. Trong ánh sáng của mặt trời đi qua biển Đông có cả mùi tanh tanh của máu.

Lẽ đời có hợp ắt có tan. Trong cơi càn khôn có sinh ắt có diệt. Số phận con người hay muôn vạn sinh linh đều không tránh khỏi lẽ sinh tồn ấy. Nếu như có âm đức để lại th́ cơ nghiệp kéo dài như nhà Chu , c̣n dẫu thống lĩnh thiên hạ, giết thư sinh, đốt sách như nhà Tần bất quá cũng chỉ vài chục năm.
Xưa tiên đế nước Vệ lúc hàn vi có lần đi ngoài bể Đông, thấy có một vật h́nh tṛn màu trắng to bằng quả dưa, lấy làm lạ mới hỏi người đi cùng đó là vật ǵ. Kẻ đó nói rằng.
- Đó là vật do sóng biển ttạo bọt mà thành, thường gọi là quả bọt, tụ được một ít lâu lại tan theo sóng. Cũng như lẽ đời có hợp th́ có tan vậy.

Tiên đế Vệ trầm ngâm lắm, sau này dựng cơ nghiệp ḷng cứ canh cánh nỗi niềm mong sao cho triều đại của ḿnh trường tồn đến muôn đời. Nhất là từ khi Tiên đế lên ngôi báu ,nước Vệ chinh chiến liên miên, phân chia Nam Bắc điêu linh vô cùng. 34 năm Tiên đế ở ngôi cao là 34 năm nước Vệ đầy biến động đau thương. Sau trận chiến năm Mậu Thân ở thành Quảng , sinh linh bị tàn sát nhiều vô kể, Tiên Đế nghĩ ngợi mà lâm bệnh, biết số ḿnh như Khổng Minh bên Tây Hán dù có lập đàn cầu thọ cũng không nổi với mệnh trời. Tiên đế gọi quần thần đến căn dặn phải thật đoàn kết, gắn bó mới giữ nổi triều đại. C̣n chỉ kẻ kế vị xong xuôi. Lùi về dinh gọi con là Cường đến bảo.

- Ta thấy con tướng m𓉩o khá hơn các anh em, nước Vệ lúc này đang là lúc chiến tranh. Nay ta gửi ngươi sang nước Lỗ học.Nước Vệ ta chỉ có dựa vào Lỗ và Tề mới trường tồn được. Lúc này Lỗ đang thịnh, nhưng vận số xoay vần ắt có ngày Tề hùng cường. Ngươi thân bên Lỗ nhưng dạ hăy để bên Tề. Ấy mới là chỗ dựa muôn đời.

Cường nắm tay tiên đế khóc măi một hồi, sau lau mắt mà hỏi

- Vua cha có mệnh hệ ǵ, li𓐟u giao ước với bọn họ c̣n giá trị không. Lúc đấy nước Vệ biết dựa vào đâu để giữ hương hoả thái miếu. Con nghĩ ngày thái miếu tan hoang mà ḷng đău thắt, nghĩ ḿnh bất tài không giữ nổi vương triều muôn phần đắc tội.

Tiên đế gọi Cường sát lại bên ḿnh, lấy dưới đệm ra một cuộn da lừa nói.

- Nay với Lỗ không có ǵ đ;áng ngại, c̣n với Tề sau này, nếu con cần ǵ cứ giở cái này ra xem.Lúc ấy khắc biết cách.

Năm sau tiên đế thác, thọ 79 tuổi. Nước Vệ xây lăng uy nghi để quàn tiên đế, lấy thứ đá tốt xứ Thanh, lại chọn những cây cối khắp miền trồng chung quanh, bên ngoài đúc chữ vàng. Tuyển một đội quân canh giữ nghiêm trang.

Trải qua hơn 30 năm sau khi tiên đế mất, nước Vệ kết thúc nhiều cuộc chiến tranh liên miên. Nước Lỗ v́ thay đổi vương triều nên không c̣n mật thiết với Vệ. Vệ vốn không quen tự chủ lâm vào thế rối loạn, trong triều các phe cánh cát cứ nhăm nhe đ̣i ngai vàng, có phe chủ trương thay đổi triều đại để phù hợp với Lỗ, phe th́ nhất quyết không. Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, vua quan nước Vệ bấy giờ kéo nhau sang Thành Đô nước Tề xin trợ giúp. Hai bên bàn măi không đi đến đâu, đột ngột Tề Bá Vương hỏi.

- Con trai của Vệ tiền nhhân giờ làm ǵ trong triều ?


Chả ai biết buổi ấy thế nào, nhưng Vệ và Tề giao hảo, lệ cũ thực hiên lại như xưa, c̣n Cường tiến thân vùn vụt. Mấy chốc nghiễm nhiên nắm giữ vương triều nước Vệ.

Vệ Cường Vương nắm ngôi, nước Vệ biến động. Quần thần bàn bạc măi không xong, tinh thần quan lại, dân chúng dao động. Cường Vương sang Tề xin giúp đỡ, Tề Bá Vương nghe Vệ Vương tŕnh bầy, mặt lanh tanh ngáp dài chả nói câu ǵ. Cường Vương hiểu ư rút cuộn da lừa vẫn hay mang bên ḿnh trải ra tŕnh trước mặt Tề Vương. Ngón tay trỏ cứ rê đi chầm chậm trên tấm da, đến một đoạn thấy mắt Tề Bá Vương bỗng long lanh. Vệ Vương dùng bút khoanh lại. Bấy giờ Tề Bá Vương mới mời Vệ Vương sang điện Thái Hoà hội đàm.


Vệ Cường Vương về nước, mặt mũi hớn hở, đăng đàn diễn thuyết ầm ĩ. Miệng nói uốn tṛn vo. Tay chặt chém vào không khí mạnh mẽ. Lệnh truyền bắt vài kẻ làm gương. Thiên hạ khiếp sợ mà mọi việc mới tạm yên. Đất nước thanh b́nh.

Những kẻ làm quan trong triều trước có ư khác, giờ răm rắp thuần phục. Uy danh ngai vàng nước Vệ trọn về một mối.

Chuyện về cuộn da lừa là điều bí mật, không hiểu sao có vài kẻ sĩ nước Vệ biết được. Tin này thấp thoáng đồn đại ngoài chợ. Vệ Vương lo lắm mới cho người sang Tề cấp báo. Tề Bá Vương bèn sai đại thần cấp cao sang Vệ chấn chỉnh nội t́nh, ḍ xét những kẻ phao tin đồn ấy bắt vào ngục. Thiên hạ khiếp sợ mà mọi việc tạm yên. Đất nước lại...thanh b́nh.


Mỗ là kẻ lái buôn, thương hay lấy cá ngoài miền biển mang vào các chợ vùng trong bán. Năm nay thuyền chiến nước Tề tuần tiễu ngoài khơi, không cho ngư dân Vệ đánh cá nữa. Mỗ thất nghiệp trải chiếu ngồi ngoài chợ lấy sách cha ông để lại, xem bói kiếm miếng cơm qua ngày. Có kẻ hiếu sự đặt quẻ hỏi chuyện cuộn da lừa có thật hay không. Mỗ đáp.

- Chuyện này bảo là thật cũng không phải, v́ chưa ai nh́n rơ tấm da đó đầy đủ của nó thế nào. Bảo là không thật cũng khó, v́ không thật th́ cần ǵ phải bắt người.

Kẻ kia bực quá, đập tan mai rùa và ống thẻ của mỗ trách rằng.

- Bậy bạ, thầy cũng chỉ là kẻ ăn tiền nói kiểu nước đôi. Cái thứ đồ để thầy dùng bịp bợp thiên hạ kiếm cơm này, đập đi cho kẻ khác khỏi bị thầy lừa.

Mỗ cúi đầu nghe lời trách mắng . Nghĩ đời có lúc hợp, lúc tan. Vận con người có lúc lên lúc xuống. Trong ḷng không dám nghĩ lời phân giải, lặng lẽ xếp cất đồ rồi lủi thủi mà đi. Xảy có kẻ thư sinh bám tay níu lại hỏi.

- Thầy cho hỏi, khoá thi công cchức năm nay liệu có những chữ ǵ phạm huư.?

Mỗ nh́n quanh, thấy chả có ai, trông lại thấy kẻ kia hỏi cũng thật ḷng bèn ghé tai hắn th́ thầm.

- Những chữ có trong cuộnn da lừa.

Thư sinh nài nỉ mỗ nói rơ,mỗ chỉ lạnh tanh ngáp dài. Thư sinh móc túi lấy ra đống bạc, ngón trỏ cứ mân mê từng nén. Mỗ thấy bạc mắt long lanh.......