ĐÁM MA NGƯỜI NGOẠI ĐẠO
Hoàng Trần
Tác giả tên là Trần Minh Hoàng, qua Mỹ đă 15 năm, hiện là nhân viên bưu
điện tại Minnesota. Bài viết này của Hoàng rất
đặc biệt, kể về một đám tang khác thường:
> Tiếng điện thoại reo làm Minh giật ḿnh, giấc ngủ chưa làm anh lại sức sau một
đêm làm việc. Anh uể oải: - Minh đang nghe. - Con là Thiên. Ba con mất rồi chú
ơi. Minh tỉnh hẳn: - Con nói cái ǵ? Nói lại chú nghe. - Ba Phi mất rồi. Minh
sững người một lúc lâu, chuyện không thể ngờ được. Bạn anh c̣n khỏe lắm, đâu có
đau bịnh ǵ, tại sao lại như vậy được. Minh nói với Thiên: - Chú thím sẽ ghé lại
nhà con liền. Để chú báo tin cho bác Cả. Con lo chăm sóc mẹ nghe con. Phi là bạn
nối khố của Minh từ những ngày c̣n học đại học ở quê nhà. Hắn có một sức khỏe ít
ai b́ kịp. Những bữa ăn thiếu thốn ở bếp tập thể không làm giảm đi chút nào cái
sức lực của Phi, nh́n hắn nhanh nhẹn chạy nhảy trong sân bóng rổ khiến ngưới ta
nghĩ tới một con báo đang săn mồi. Những buổi hai đứa học chung với nhau Minh
mới thấy nể cái sức dẻo dai của Phi. Hắn đứng
suốt buổi trên bảng để giải hết bài toán này sang bài toán khác mà không
biết mệt trong khi Minh thấy đuối sức mặc dù đă nghỉ giải lao mấy lần rồi. Cái
sức khỏe đó tuy không c̣n nguyên vẹn sau nhiều năm vật lộn với đời sống, nhưng
đối với Phi, bác sĩ là những người lạ chỉ được nghe nói tới chớ chưa hề được gặp
mặt bao giờ. Cái tin của thằng con Phi vừa thông báo quả là khó tin quá. Minh
nhấc điện thoại, bấm số: - Anh Cả này, Phi mất rồi! Giọng sửng sốt từ đầu dây
bên kia: - Phi nào? - C̣n Phi nào nữa! Tôi cũng chỉ nghe thằng Thiên báo tin
thôi, chưa rơ hư thực ra sao. Anh chị đến ngay nhà nó nghen, hẹn gặp ở đó. Bộ ba
này quen biết với nhau chẳng có ǵ ngạc nhiên. Kẻ trước người sau, kẻ máy bay
người ghe máy, bọn họ cùng lưu lạc đến một tiểu bang ít người Việt và dễ dàng
gặp lại nhau bằng những mối quan hệ dích dắc đă có từ quê nhà. Vân vợ của Minh
và Thương vợ của Cả là bạn học cũ; Minh và Phi là bạn học cũ; rồi Hương, vợ Phi
là hàng xóm của Minh ở Việt Nam. Nhưng bộ ba này thân nhau th́ ngay chính họ
cũng ngạc nhiên! Mỗi người dường như có một tính cách và cách nh́n sự việc khác
nhau lắm. Phi có cái đầu óc nhạy bén của một nhà khoa học, cách làm việc của một
nhà nghiên cứu. Nghe chuyện ǵ anh cũng không phủ nhận hoặc xác nhận ngay mà t́m
hiểu, hỏi han đến nơi đến chốn rồi kết luận theo những suy nghĩ của ḿnh, đôi
khi thật bất ngờ. Thời đi học, anh say mê môn Toán đến độ có lần tâm sự với Minh:
- Tao sẵn sàng đánh đ𓑕i tất cả những ǵ ḿnh có để được học toán vài năm ở
Princeton University. - Mày có ǵ để đổi? Minh hỏi: Phi cười trừ và tiếp tục mơ
mộng trong một giờ giải lao giữa buổi học. Trôi giạt sang xứ người, ông cựu thầy
giáo toán kiên tŕ học trở lại và trở thành kỹ sư của một công ty điện tử. Anh
Cả là người trăn trở nhiều về đời sống tâm linh. Hai vợ chồng có lẽ đă t́m thấy
một điều ǵ đó trong thiền học, anh thường xuyên theo học và thực tập các khóa
thiền. Gần đây hai vợ chồng lại ăn chay trường. Minh theo học cùng ngành toán
với Phi chỉ v́ sau khi xong trung học anh thấy cái môn học này thu hút anh hơn
cả. Học xong anh chỉ c̣n lại cái khả năng suy luận logic sau bao năm không xài
đến kiến thức. Rồi những lận đận của cuộc đời đă khiến cho những suy luận này
nặng phần thực tế, đôi khi có chút hoài nghi về những điều quá trừu tượng đối
với anh. Họ gặp nhau thường xuyên, bất đồng ư kiến thường xuyên, nhưng ư ai
người đó giữ, giữa họ vẫn có cái t́nh thân anh em với nhau. Mới tuần rồi, tại
buổi tiệc sinh nhật Minh, anh và Phi đang hào hứng thưởng thức dĩa tiết canh th́
Cả cũng nâng ly trà lên: - Chúc mừng cậu đạt cái tuổi tri thiên mệnh. Minh nâng
chai bia đáp lại: - Anh mừng cho tui th́ anh cũng phải vui với tui một chai và
thưởng thức cái món tiết canh tuyệt vời này mới được. Giữ ǵn chay tịnh rồi đến
cuối đời mới phát hiện cái thiên đường của ḿnh nó không có th́ tiếc lắm. Ai lại
năy giờ toàn nước trà với đậu phộng không vậy, coi sao được? Phi lư giải ngay: -
Thịt hay đậu th́ cuối cùng cũng biến thành Protein cả thôi. Ảnh cũng đến đích
bằng con đường của ḿnh, sao cậu cố chấp quá vậy? Minh căi: - Th́ cũng có con
đường dễ đi, con đường khó đi chớ bộ. Đi máy bay khỏe hơn đi ghe, đúng không?
Anh Cả giải thích: - Duyên phận cả thôi các vị ạ. Măi suy nghĩ vẩn vơ, hai vợ
chồng Minh đă đến nhà Phi. Vợ chồng anh Cả cũng vừa tới. Cái tin quá bất ngờ làm
cả bốn người đều hoang mang. Tất cả vội vă đi vào sân nhà Phi.
Con của Phi là Thiên ra mở cửa cho mọi ngườivào. Thằng bé nay đă
lớn, nó đang học năm cuối trung học, trông chững chạc và b́nh tĩnh. Nó chào và
mời các bác, cô chú vào pḥng khách. Hương đang ngồi nói chuyện với vợ chồng
thằng Thái em của nàng. Mắt mũi Hương đỏ gay, giọng nói sũng nước mắt nàng kể
lại: - Sáng Hương đi làm về thấy anh Phi vẫn chưa thức dậy để chuẩn bị đi làm
như mọi hôm th́ cứ nghĩ ảnh ngủ quên. Đến khi Hương kêu hoài không thấy ảnh ư hử
và động tĩnh th́ sinh nghi, tới lay ảnh mới hay ảnh đă chết tự lúc nào. Hương
vội kêu xe cứu thương chở anh vào bệnh viện nhưng bác sĩ khám xác cho biết ảnh
bị sụt huyết áp chết vào khoảng từ 2 tới 3 giờ sáng. Có lẽ thằng Thiên ngủ say
không biết ǵ, sáng sớm nó đón xe đi học sớm cũng chẳng hay! Bác sĩ pháp y phải
mổ khám xác để xem cái chết của anh có ǵ khả nghi không, rồi cảnh sát điều tra
hỏi han hai mẹ con đủ cả từ sáng đến 3 giờ chiều mới cho chở ảnh đến nhà quàng.
Mọi người yên lặng, Phi ra đi đột ngột quá, ai cũng sững sờ. Mỗi người một câu
an ủi Hương và Thiên. Minh nhớ lại hai mươi lăm năm trước anh cũng nhận được cái
tin ba của Phi mất do huyết áp tăng cao đột ngột. Nay Phi lại ra đi do huyết áp
tụt, thật là chuyện ngược đời đă xảy đến cho hai cha con họ. Minh nhớ đến một
câu chuyện đọc được trong truyện Tàu ngày c̣n bé mà anh quên mất tên nhân vật -
Có một vị tướng gặp một chuyện tức cười, cười đến độ thắt ruột mà chết, người
con đau buồn quákhóc cha đến nỗi đứt hơi rồi cũng chết luôn! Chuyện nghe như một
chuyện tiếu lâm vậy mà cũng xảy ra với bạn ḿnh. Không biết nghe chuyện này anh
Cả có thuyết cho ḿnh nghe một bài giảng về cái nghiệp chướng ǵ đó nữa hay
không, Minh thầm nghĩ. Anh Cả đề nghị với Hương:- Chị đă liên lạc với các thầy
để nhờ đến tụng kinh siêu độ và làm tang lễ cho anh Phi chưa? Nếu chưa th́ để
tôi gọi phone nhờ họ cho, tôi có quen biết với mấy cô thầy trong bang tụng niệm.
Minh can: - Không biết ư chị Hương thế nào chứ mấy tháng trước bọn ḿnh đi đám
ma của bác Sâm, tôi nhớ có nghe Phi nói là khi hắn chết không muốn có ban tụng
niệm tới đọc kinh. Nghe kinh hắn thấy buồn lắm! Rồi người nhà vừa đau khổ vừa
mệt mà phải quỳ lên quỳ xuống thật tội nghiệp. Hương nhớ lại ngày ấy, chỉ mới ba
tháng trước. Vợ chồng nàng và vợ chồng Minh có đến nhà quàng thăm viếng Bác Sâm
là người hàng xóm với nàng và Minh từ hồi c̣n ở Việt nam bị mất v́ bịnh già. Phi
nh́n ban tụng niệm đang đọc kinh ê a, c̣n gia đ́nh các con của Bác Sâm th́ đang
ś sụp qú lạy mà nói như thế. Anh c̣n nói với nàng: - Tại sao phải làm người
đưa tiễn buồn thảm khóc than? Anh nghĩ là khi anh chết, không có mời thầy làm lễ
mà sẽ chiếumột DVD do anh tự biên tự diễn. Anh sẽ nói những lời đùa vui, chọc
cười mọi người. Phải có một không khí như đưa tiễn anh đi di cư tới một thế giới
khác sinh sống vậy. Hương thấy ư chồng cũng hay hay, nàng nói giỡn theo: - Vậy
th́ anh phải chuẩn bị làm cái DVD ngay là vừa. Bây giờ lên màn ảnh tướng tá c̣n
đẹp trai, chứ để già rồi nói năng thều thào không ai hiểu. Với lại lỡ chết bất
đắc kỳ tử em c̣n biết đường mà lo chứ! Vậy mà không ngờ những lời nói đùa lại
thành sự thật. Nàng biết là Phi cũng đă xúc tiến tự làm cái DVD đặc biệt này rồi.
Có phải là một điềm gỡ chăng? Hương xác nhận lời Minh:- Anh Minh nói đúng đó.
Anh Phi rất sợ nghe cái tiếng gơ mơ tụng kinh trong đám ma. Hồi Ba ảnh chết bên
quê nhà, có mời thầy cúng về làm lễ. Con cháu phải cúng bái quỳ lạy suốt ngày ai
cũng lả ra, vừa buồn vừa mệt. Ảnh cứ nhắc đi nhắc lại cái chuyện này và nói nếu
ảnh chết nên tổ chức tang lễ sao cho ít mệt nhọc và buồn bă cho mọi người.
Thương bàn: - Nhưng như vậy th́ đâu có được. Ảnh chết xuống phải có thầy đọc
kinh siêu độ và đưa đường để ảnh về nơi cực lạc chớ. Hương sống với chồng ít
nhiều cũng bị ảnh hưởng cái tính duy lư, khoa học của Phi. Nhưng khi gặp chuyện
bất hạnh, đau khổ th́ lư trí nàng có phần bị dao động, và hoang mang. Hương thẫn
thờ nói: - Hương không biết tính sao nữa. Không mời thầy về làm lễ th́ ḿnh
không an tâm. Thêm nữa người ta sẽ nói ḿnh này nọ, vô thần vô thánh không giống
ai. Mà mời thầy về th́ trái ư với anh Phi... Thằng Thiên chen vào: - Con thấy
ḿnh cứ đi t́m xem cái DVD Ba làm xong chưa và Ba nói ǵ trong đó th́ ḿnh cứ
theo ư Ba mà làm. Hương và Thiên vào pḥng làm việc của Phi lục lọi, một lát sau
đưa ra một cái DVD mà Phi đặt tên "Chào quư vị tôi đi đây!". Mọi người chiếu coi
thử và sau đó đồng ư để Hương tổ chức tang lễ theo ư Phi. Mỗi người một tay chia
nhau công việc để phụ giúp thêm cho ngày thăm viếng ở nhà quàng và ngày đưa Phi
đi thiêu. Hương cho mọi người biết thêm, cách đây một năm, Phi có đọc một bài
báo nói về chuyện dùng tro của hài cốt làm thành viên kim cương để lại cho người
thân. Anh tâm đắc chuyện này lắm và nói với Hương: - Mai này, nếu em đi trước,
anh sẽ làm một viên kim cương để lắp nó vào chiếc nhẫn cưới của ḿnh và luôn
luôn nhớ tới em. Nhưng nếu anh đi trước, anh không yêu cầu em phải làm một việc
tương tự. Có lẽ em cần một người bạn đường để đi tiếp phần đời c̣n lại hơn là
một kỷ vật của quá khứ, nó chỉ là một vật cản đường mà thôi. Miễn em vui được là
tốt rồi. Nói th́ nói vậy nhưng tùy em. Hương tiếp: - Nhờ anh Minh lo dùm Hương
việc này nhé! Hương nhớ là anh Phi t́m thông tin trong trang web "dust to
diamonds" ǵ đó. Anh liên hệ với chỗ làm kim cương để lấy tro cốt anh Phi làm
cho Hương một viên để gắn vào nhẫn cưới. Mọi người chia tay. Trên đường về, Minh
nóivới Vân: - Anh mà chết đi, em phải làm viên kim cương gắn vào sợi dây chuyền
đeo cổ. Có như vậy anh mới kiểm tra được những nhịp đập lỗi nhịp của trái tim em.
Ḿnh đă hứa với nhau "trăm năm hạnh phúc". Chưa hết trăm năm em đừng ḥng quay
lưng với anh. - Bày đặt nói văn hoa kiểm tra nhịp tim. Chết rồi mà c̣n dê ông
tướng ơi. Thôi để em đi trước, khỏi phải lo suốt đời bị ma ám! - Nhưng cũng phải
từ từ, đợi đến khi lọm
khọm rồi hẵn đi. Bây giờ em vẫn c̣n
hấp dẫn mấy lăo ma sồn sồn đang hồi xuânlắm. Anh không có cách nào kiểm
soát mấy con ma đâu. Em đi sớm quá anh không yên
tâm.
Ở một hướng khác của xa lộ, Cả cũng ưu tư:
- Anh ra đi rồi, em đem tro cốt của anh rải tungkhắp nơi để linh hồn anhkhông c̣n nơi vương vấn, mới siêu thoát
được.Thương bùi ngùi:- Anh cũng làm như vậy với em. Duyên đă tận
th́ cố mà cầm giữ làm ǵ. Nơi cửa vào nhà quàng, Hương và thằng Thiên đang đứng tiếp khách đến viếng,trên ngực áo trái mỗi người đeo một cái huy hiệu nhỏ có in h́nh của Phi đang tươi cười. Không có khăn sô, áo tang. Mỗi người khách đến viếng được gắn một cái huy hiệu tương tự để làm kỷ niệm. Quan tài người chết được đặt giữa pḥng. Bên cạnh là cái TV khổ lớn. Những ṿng hoa rực rỡ để đầy hai bên quan tài và TV. Ghế ngồi của khách được kê theo h́nh bán nguyệt đối diện với áo quan và màn h́nh TV. Phía sau các hàngghế này là hai cái bàn lớn kê hai bên, trên đó bày sẵn nước giải khát và các khay thức ăn nguội dành cho một buổi tiệc nhẹ thân mật. Đợi khách ngồi vào chỗ xong, thằng Thiên bước đến cạnh quan tài, nó buồn buồn nh́n khắp cử tọa, giọng run run: - Tang lễ được tiến hành theo ư của Ba con. Nó quay sang nh́n vào quan tài, nói nhỏ: - Khách tới đủ rồi, Ba bắt đầu đi Ba. Thiên cầm cái remote control bấm vào một cái nút. H́nh ảnh Phi hiện rơ dần trên màn h́nh TV. Hắn mỉm cười, cất giọng: - Cám ơn các vị đă đến đưa tiễn tôi. Cuộc tiễn đưa nào cũng buồn cả nên tôi cố làm cho nó bớt ảm đạm được chút nào haychút đó. Tôi không tổ chức lễ tang cho ḿnh. Cái lễ này nó buồn và cũng như các thứ lễ nghi khác, ít nhiều mang tính h́nh thức sẽ làm cho mọi người mệt mỏi và buồn thêm, nhất là vợ con tôi. Diêm vương đă gọi tôi về thế giới của ngài, các quan chức của ngài hẳn đă lo hộ chiếu và các thủ tục xong cả rồi, có trễ một chút cũng không sao, tôi có đủ th́ giờ để đợi. Cho nên tôi không muốn các bạn làm thủ tục tiễn chân tôi rườm rà làm ǵ cho mệt. Chúng ta dành thời giờ đó cho một bữa tiệc nhẹ đưa tiễn sẽ thân mật và ấm cúng hơn. Có nước uống và ít thức ăn sau dăy ghế ngồi của các bạn, xin tự nhiên. Hương, coi tiếp khách cho anh nghe. Thiên, con ra giúp Má đi con. Màn h́nh chuyển sang cảnh gia đ́nh Phi đang tổ chức party với bạn bè một năm trước đó, phần âm thanh được lồng bằng bài hát "Cát bụi" của nhạc sĩ Trịnh công Sơn do chính Phi hát và đệm guitar. Bài hátchấm dứt. H́nh ảnh Phi lại hiện lên màng h́nh, hắn nheo mắt:- Quí vị vừa ăn uống vừa nói chuyện tự nhiên nghen. Để tui nói chuyện với Másắp nhỏ một chút rồi quay lại với quí vịngay. Hương nè, nhất định bữa nay em không được khóc đó nghe, mấy chục năm rồi mà anh vẫn lúng túng khi nghe em khóc. Em cười như cái lần ḿnh mới gặp nó sẽ làm anh lâng lâng như hồi đó và ra đi nhẹ nhàng hơn nhiều. Sau ngày hôm nay em nên nghỉ phép về quê một chuyến, hay đi du lịch đâu đó với bạn bè cho khuây khỏa. Ở nhà buồn rồi khóc không ích ǵ. Thấy vẫn c̣n buồn th́ nên đổi nhà khác, hy vọng khung cảnh mới sẽ làm em dễ chịu hơn. Anh muốn nhắc chuyện này giữa chốn công cộng với hy vọng bạn bè biết cái ư của anh để có cách giúp đỡ em sau này, phần dặn riêng cho em và con anh thu lại trong cái DVD c̣n lại, để chung bên cạnh cái DVD này, anh có dặn ḍ Thiên nhiều chuyện nữa. Không cần gấp đâu, khi nào b́nh tỉnh th́ hai mẹ con mở ra coi cũng được. Thiên, sau bữa chia tay này con đại diện Ba bắt tay từ giă bạn bè hộ Ba. Bây giờ con là người đàn ông trong nhà, phải cố lên, ba đặt hết kỳ vọng vào con. Trên màng ảnh, Phi đang cầm một cái đùi gà chiên, Minh nhận ra cái hộp giấy KFC bên cạnh, hắn cắn một miếng, vừa nhai ngồm ngoàm vừa nheo mắt:- Bịn rịn thê tử một chút, thông cảm nghenquí vị. Nhắc tất cả quí vị chuyện này - Sau khi tôi dứt lời, quí vị có phát biểu cũng xin đừng khen tôi tướhột sen nghe không, có sao nói vậy cho nó thânmật, đừng làm như tôi chết rồi vậy. Nghe tới đây Minh cũng phải bật cười. Không ngờ cái buổi họp mặt này nó sống động hơn hôm anh coi cái DVD lần đầu ở nhà Phi. Không khí quả thật có buồn nhưng không đến nỗi ảm đạm quá. Minh thầm nghĩ, sao cái anh chàng này không làm đạo diễn điện ảnh, kể cũng tiếc thiệt! Cái DVD tiếp tục chiếu h́nh ảnh Phi đang bông đùa với người này, nhắc lại một kỷ niệm với người khác. Kể một câuchuyện tiếu lâm... Biết sắp tới đoạn hắn nói chuyện với ḿnh, Minh chú ư hơn: - Minh này, năy giờ nghe tao bốc phét chắc mày ngứa miệng muốn căi lắm phải không, ít ǵ trong đầu mày cũng đang nghĩ rằng "cái thằng cha này lúc sống năng lẩm cẩm, làm ǵ có cái thế giới của người chết mà đ̣i đi xa, rồi nhắn nhủ tùm lum". Có phải như vậy không anh bạn? Không đâu, tao đang nói năng hết sức logic đó. Mày có c̣n nhớ một phương tŕnh có nghiệm th́nghiệm đó là duy nhất"? Cách chứng minh cóphải là ta giả sử nghiệm tồn tại, chứng minh nó duy nhất trước, rồi quay sang chứng minh nó tồn tại sau. Cũng như vậy, tao nhắn nhủ với tất cả rằng
ta không mất đi mà vẫn tồn tại, chíít cũng trong đầu óc bạn bè, đúng không? Hơn nữa, mày chắc c̣n nhớ cái định
luật bảo toàn năng lượng chớ? "Vật chất không tự sinh ra và mất đi mà chỉ chuyển từ một dạng năng lượng này sang một dạng năng lượng khác mà thôi". Như vậy có thể có cái thế giới cho tao chớ, phải không? Phi ngưng nói, bưng lon bia uống một ngụm lớn rồi tiếp: - Này có phải mày lại nghĩ là tại sao lại không có một giao lưu nào giữa hai thế giới? Có thể là chưa có ai nghĩ ra được một ngôn ngữ chung để giao tiếpmà thôi. Đợi đó, biết đâu tao sẽ thành công trong đề tài nghiên cứu này, hay là đề tài chuyển đổi các dạng năng lượng với nhau để có thể gặp lại mày cho mày tin. Nhưng trước khi tao thành công, đừng tự động đi gặp tao, tao không hoan nghênh mày chút nào đâu. Tao sẽ đá đít mày đó, không chừng sẽ c̣n chửi là đồ ngu nữa nếu lúc đó tao đang cáu. Minh chợt nhớ lại cái thời hai đứa học chung với nhau, anh có cảm giác Phi đang cố giảng cho anh một bài toán khó mà anh vẫn lờ mờ. Anh thấy lại cái thế giới say mê nghiên cứu của một người bạn thuở thiếu thời mà lâu nay bị vùi lấp mất trong cái mớ ḅng bong của đời
sống. Anh nói thầm với Phi: - Ước rằng mày đang ở một thế giới không có quá nhiều chuyện phải lo để có thể bắt đầu thực hiện những say mê của ḿnh. Phi ơi !Phi lại nói tiếp:- Minh này, tao cũng thấy tiếc là không c̣n cóđược những buổi thảo luận với mày và anh Cả. Những dị biệt không là ǵ cả, miễn là ḿnh vững tin vào con đường của ḿnh là được. Tao tôn trọng niềm tin của anh Cả cũng như thú vị với những suy nghĩ của mày. Hăy tiếp tục sống hết ḿnh với suy nghĩ của ḿnh đi nhé. Minh lại thừ người ra thầm nghĩ: - Bây giờ th́ tao hiểu rồi, Phi ơi. Chắc chắn là sau ngày hôm nay sẽ có nhiều định đề cần phải xét lại như Lobasepski đă xét lại định đề thứ năm của h́nh học Euclid. Trên màn h́nh, Phi nhấp một ngụm bia, tay xoay xoay cái lon và tiếp tục: - Anh Cả nè! Tôi có giải thích thế nào đi nữa chắc anh cũng không an ḷng vcái đám tang không đúng thủ tục này phải không. Xin anh chị đừng lo v́ dù cho có làm đúng mọi thủ tục đi nữa tôi cũng không thể nào đến được chốn cực lạc, bồng lai. Cả đời tôi, tôi sống ngược với các nguyên tắc đạo hạnh căn bản của các vị bồ tát th́ lư nào khi ra đi chỉ nhờ vào một vài thủ tục của thân nhân mà tôi lại lọt dễ dàng vào cổng thiên đường! Này nhé, cái nguyên tắc căn bản đầu tiên theo tôi biết là diệt dục, mà cả đời tôi đă xây dựng ngày càng nhiều những ước mơ, những mục đích. Đạt được điều này tôi tiếp tục xây dựng điều khác. Nếu bỏ hết những tham sân si đó th́ chắc là tôi đang sống vất vưởng ở đâu đó, người không ra người ngợm không ra ngợm hay là đă giă từ cái chốn trần gian ô trọc này từ lâu lắm rồi. Phi tiếp:- Mấy anh em ḿnh đă có nhiều thảo luận về lĩnh vực này nhiều rồi, anh có niềm tin, tôi có sự hoài nghi, Minh phủ nhận. Mà giờ này th́ những suy nghĩ cũng chẳng có ư nghĩa ǵ, tôi đang có cơ
hội để kiểm chứng những điều đă Xin anh cầu nguyện cho thằng bạn lắm chuyện của ḿnh, Cả nhé. Phi lại nh́n khắp lượt từ trái sang phải, giọng tiếc rẻ: - Tiếc là tôi không hầu chuyện được với tất cả các bạn, nhưng tôi tin là mọi người sẽ thông cảm.Màn h́nh chuyển sang slide show những h́nh ảnhcủa Phi từ những năm Phi c̣n là một cậu bé cho tới thời gian gần đây với những đoạn home video. Cuối cùng, anh lại xuất hiện trên màn h́nh: - Các bạn chắc có nhiểu điều muốn nói với tôi, xin mời. Ngày mai có rảnh th́
dưa tôi chặng cuối nhé.Bạn bè lần lượt lên kể cho nhau nghe những kỷ niệm của ḿnh với Phi, vui có, buồn có. Lúc này cái không khí có vẻ sôi động hơn là khi mọi người nghe Phi trên TV. Thỉnh thoảng cũng có những tiếng cười. Cuối buổi mọi người chiatay, hẹn nhau ngày mai sẽ đưa anh đến ḷ thiêu.
Buổi sáng đưa Phi đi thật là một buổi sáng ảm đạm, Minh nối đuôi theo đoàn xe, anh mong con đường dài ra măi và không bao giờ đến cái điểm chia tay.Nhưng rồi cũng đến lúc quan tài bạn được chuyển vào ḷ thiêu. Cái máy CDđược thằng Thiên nhấn nút:- Thôi, cũng đến lúc chia tay, xin chào tất cả các bạn. Tiếng Hương ̣a lên khóc lớn, tiếng cái máy CDrớt xuống nền nhà, tiếng thằng Thiên nấc lên: - Ba ơi! Nhiều tiếng sụt sịt. Minh cảm thấy môi ḿnh mằn mặn, miệng đắng ngắt.*