
Khói sương
mặc
khói sương
Chút t́nh thôi
cũng dành
hương để chờ
Nắng mưa bỗng nhẹ như tơ
Ngày đêm chợt thấy dài như ... tóc người
Không có chi cũng vui vui
Không ai gọi đến cũng cười
Dị chưa
Chỉ cần người cứ ngẩn ngơ
Cứ theo một tí cho vừa ḷng nhau
Người ta chờ đến kiếp sau
Ḿnh th́ đợi đến khi nào mới thôi ?
Đặng Lệ Khánh
***

Chờ người từ thuở nằm
nôi
Lời ru của mẹ theo đời
lớn khôn
Bốn dây tao giữ trong
hồn
Tao thương, tao nhớ,
tao buồn vẩn vơ
Người ơi , người đă qua
chưa
Nhớ đem theo vạn sao
khuya làm quà
Mỗi v́ sao một đóa hoa
Nở trên mỗi nhịp tim
vừa hụt chân
Tao nôi đưa đẩy bâng
khuâng
Ru đời chờ nhé
Môi hồng khoan phai
Đặng Lệ Khánh
***