
Đối Thoại
-Bao giờ cũng vậy những bài thơ của anh làm em buồn, cô gái khẽ bảo, mặt cúi xuống, cố che nỗi buồn chực chờ trào dâng...
Cử chỉ của cô gái làm hắn mỉm cười nhưng cũng làm hắn xót xa.
Lại với giọng nhẹ như hơi thở, cô gái tiếp:
-Em biết đó là cuộc đời, nhưng sao em không chịu nỗi, chỉ muốn giam ḿnh trong những ảo tưởng nhẹ nhàng êm ái,,…những bài tho+ của anh làm em mất ngủ, em vẫn tự nhủ ḿnh, lần sau không thèm đọc thơ anh nữa, là xong, hết mộng mị, bài thơ nào của anh cũng man mác, cũng như một kẻ đang đi t́m, t́m trên những thực thể, phơi trần, những đắng cay, thấp thoáng, chừng như nổi trôi trên mặt mà thật ra, ch́m sâu, ch́m sâu…
- đừng có tự cấu xé ḿnh nữa..
-em đâu tự cấu xé ḿnh, đó là những ǵ em cảm nhận từ thơ anh…chỉ đớn đau một điều…thơ anh là cuộc đời mà mà em đang trốn chạy…những ngỡ ngàng, những oan ức, những đắng cay, máu và nước mắt…
-buộc tội anh?
-không, anh lôi em ra khỏi cát, có bao giờ ḿnh giữ được cát trong nắm tay không anh nhỉ? Ngay cả phủ cát lên trên đầu ḿnh rồi cát cũng tuôn…em cảm ơn anh…anh…
-ǵ em?
-tại sao người ta phải nói dối anh nhỉ? Em nghĩ nếu người ta không nói dối, cuộc đời sẽ không c̣n những đắng cay, những điên đảo… mỗi người chỉ cần nh́n thẳng vào ḿnh, vào đời một chút, một chút thôi.., anh, cả một cuộc đời, em đi t́m một người không nói dối…cô gái thở dài, vậy mà em đang tự dối ḿnh anh biết không?
-anh sẽ không làm thơ nữa…anh sẽ làm những câu hát ru em ngủ, những giấc ngủ b́nh an…
-không, anh hăy là anh, vẫn làm những bài thơ nói lên sự thật, như anh đă và đang làm, nghe anh.
Phạm Kỷ Vân

Dối
Dối ḷng chẳng nhớ chẳng thương
Đêm đêm vào mộng mười phương đi t́m
Dối người đă hết giận hờn
Chân quen đầu ngơ t́m đường tránh qua
Miệng cười tủm tỉm như hoa
Giấu muôn giọt lệ mưa sa trong ḷng
Loài chim tiếng hót thiên thần
Trái tim rướm máu xác thân ră rờiHoa hồng nở giữa bụi gai
Tặng hoa người dấu đôi tay đă trầy
Thơ người dệt gió thêu mây
Lồng trăng soi kính cho đời vạn hoa
Quỳnh Chi ( 28/6/2007)
Ru
Ru em câu hát thủy chung
Đừng như con sáo sổ lồng bay xa
Ru em ngủ trong tháp ngà
Trăm năm dâu bể can qua mặc người
Ru em bằng vạn tiếng cười
Dẫu cho trần thế muôn lời khóc than
Ru em ru măi ngàn năm
Cuộn ḿnh tổ kén mơ màng nhả tơ
Ru em sương khói mịt mờ
Cánh hoa tàn úa hững hờ nhẹ rơiQuỳnh Chi ( 21/7/2007)
Thực
Bàn tay nhỏ hăy đưa cho anh nắm
Truyền sang nhau từng nhịp đập trái tim
Nghe tiếng ḷng từ đáy vực lặng câm
Cùng ngoảnh lại t́m tháng ngày đă mất
Đừng h́nh thức lắm màu mè trang sức
Đừng cách ngăn giả dối bức tường cao
Đà điểu này, đừng phủ cát ngập đầu
Nào gượng dậy hăy nh́n vào sự thực
Rồi sẽ tựa vai kề chung tiếng khóc
Nước mắt ḥa thành gịng suối ngọt ngào
D́u nhau đi dù chẳng một ánh sao
B́nh minh đến đón chờ sau đêm tối
Quỳnh Chi ( 17/7/2007)