từ mở ngỏ sương vào chân hụt hẫng

em nghe chừng rời rạc cả hình hài

đêm lạnh lên cho nát từng hơi thở

ngã thuyền quyên em mở ướt miệt mài

 

từ độ lớn anh nghe lòng trống rỗng

để gió về đầy hết mấy buổi chiều

thuốc lá tàn hơi, đêm qua nửa cõi

nghe tựa đời đứng nỗi cuối gọi mời

 

vi lãng