*Để nhớ một O gái học trò Huế thuở còn mang guốc
Ừ hí! Răng mà anh trót yêu
Đón em tan học những ban chiều.
Thì thùng trống đổ nghe nôn nả
Bấn loạn tim anh đổ nhịp nhiều.
Lạ rứa! Bữa ni chưa thấy em?
Lệ thường em bận áo mầu sim,
Những ngày trở gió heo may buốt
Nôn ruột chờ lâu nghẹt cứng tim!
Tê tề, sướng qua anh nom thấy
Dáng dấp thanh thanh xinh quá xinh
Bữa ni về trễ mần anh ngóng
Thôi hí! Xin đừng ngoái thấy anh…
Theo em… mô dám đi gần quá
Khoảng cách đũ bưa… nghễ gót chân:
Trắng nuột ững hồng như sáp nặn
Tứ thơ nhè nhẹ… dạ lâng lâng.
Đừng hòng đem ngọc cõi trần gian
Đánh đổi lời thơ tả gót nàng
Dẫm trên guốc nhỏ, tình muôn hộc
Vung vãi không gian… ý rộn ràng.
Có đêm nhớ quá, anh nằm chộ
Những gót chân em dẫm bệ rồng.
Đương kim Hoàng Thượng ta nghiêm phán
Chạm ngọc chân em ngưỡng mộ trông.
Gót son guốc nhỏ phụng thờ yêu
E ấp trong tim chẳng nói nhiều.
Dẫu nói, chắc rằng ai sẽ hiễu
Lại mắng cho rằng miệng lưỡi điêu.
Gót son máu ửng dồn chân buớc
Guốc gỗ khua giòn gõ nhịp thưa.
Canh cách trên hè vang tiếng khẽ
Nghe hoài… nghễ mãi …vẫn chưa bưa!
…
Bỗng dưng …bửa nọ… thôi vương vấn
Guốc gỗ hết còn dính gót chân!!
Đua đòi mốt mới…
Em mang dép!
Vĩnh viễn tình anh chết lặng câm.
LÊ VĂN LÂN