Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
Thôi Hiệu
Lầu Hoàng Hạc
Người đi theo cánh hạc vàng
Còn đây lầu trống bẽ bàng gọi tên
Một đi thôi chẳng ngoái nhìn
Nghìn năm mây trắng mênh mang lững lờ
Hàng cây soi bóng sông xưa
Bờ xa xanh mướt đôi bờ cỏ non
Nhớ nhà trong bóng hoàng hôn
Mịt mờ khói sóng trên sông gợi sầu
Quỳnh Chi phóng dịch ( 30/3/2007)