Hồ và Sen
Thôi hẹn mai này dưới ánh trăng
Dìu nhau qua những lớp mây giăng
Ta bay tới muôn ngàn tinh tú
Tìm về thiên niên kỷ xa xăm
Ta sẽ tìm về những đảo băng
Nơi chưa từng in vết trần gian
Chưa một ai đã từng lầm lỗi
Còn trái tim nguyên vẹn trắng trong
Lòng anh còn nguyên vẹn trắng trong
Hồ sương trinh bạch dưới trăng rằm
Đón em về còn e ấp nụ
Bạch ngọc liên ngự giữa hồ thơm
Búp sen non e ấp ngại ngần
Ngại lấm bùn gạn đục khơi trong
Hồ anh vẫn bao lần vẩn đục
Sen ngại ngùng nhón gót lên không
Sen nhuỵ vàng bông trắng lá xanh
Trong hồ bùn chẳng lấm hôi tanh
Theo làn gió hương thơm ngào ngạt
Đáy hồ chen bùn lấm ngại ngần
Lòng anh về gột rửa bụi lầm
Hồ anh đầy lại mạch nước trong
Sen ngập ngừng rung rung cánh ngọc
Có nàng tiên nhẹ gót xuống trần
Quỳnh ChiThơ dângNgười hỡi, vào hôm hoa sen nở
Thần hồn bay bổng đang ngẩn ngơ
Chiếc giỏ trong tay còn trống rỗng
Hoa sen đơn chiếc đứng chơ vơ
Đôi lúc buồn rơi xuống cuộc đời
Tôi bừng tỉnh giấc mộng xa xôi
Hương dịu đâu đây còn in dấu
Theo gió nam toả ngát quanh đời
Làn hương mơ ảo thoáng chơi vơi
Khát khao rạo rực ngập lòng tôi
Tưởng chừng hơi thở hương mùa hạ
Dâng cao chân thiện mỹ cuộc đời
Tôi có ngờ đâu chẳng xa xôi
Hương thơm đã quyện ngợp hồn tôi
Mùi hương ngào ngạt chân thiện mỹ
Từ đáy tim toả ngát hương đời
Quỳnh Chi phỏng dịch
*Gitanjali ( Song offerrings)
On the day
when the lotus bloomed
alas
my mind was straying
and I knew it not
My basket was empty
and the flower
remained unheeded
Only now and again
a sadness fell upon me
and I started up from my dream
and felt a sweet trace
of a strange fragrance
in the south wind
That vague sweetness
made my heart ache
with longing
and it seemed to me
that it was
the eager breath of the summer
seeking for its completion
I knew not then
that it was so near
that it was mine
and that this perfect sweetness
had blossomed
in the depth of my own heartby Rabindranath Tagore