KHUẤY

Tôi khuấy tách cà phê

Bằng những giọt yêu thương
Mà sao tình vẫn đắng
Nghe hồn mình tái tê !

Tình yêu chừ rữa nát
Còn mãi choáng váng say
Tưởng đời như vô tận
Để yêu đến vô cùng

Tôi khuấy ly rượu đắng
Men rượu quá nồng cay
Theo giọt sầu nhỏ xuống
Thấm ướt môi bao ngày

Tôi khuấy động tình xưa
Tìm lại chút hương thừa
Một mãnh tình thơ dại
Bâng khuâng tiếng thở dài ...

                   
    Tôn Nữ Hoa-Kỳ
                      ( Richmond,VA )



 SAY TRĂNG

Một nữa vầng trăng dấu ở đâu ?!
Còn nữa khuôn kia gối lên đầu
Tương tư mộng mị say trong gió
Tỉnh mộng,tình say gánh nặng sầu !!!

Vọng nguyệt lầu kia trăng nhớ ai ?!
Vàng võ thân mai quên lược cài !!
Rượu say tình đắng, men rượu đắng
Nợ tình cay đắng, mắt đắng cay !

Cái nợ trần gian vạn sắc màu
Thuyền tình vỗ sóng trôi về đâu ?!
Nhấp nhô,  trăng khỏa trên làn sóng
Đưa đẩy thuyền say tới cỏi sầu !!

Lý Bạch ngày xưa quá yêu trăng
Rượu say dẫm nát ánh trăng vàng
Lung linh mặt nguyệt vờn trong nước
Túy lúy say trăng giỡn gió ngàn !!!

                         
     Tôn Nữ Hoa-Kỳ