Lạc Lối Quay Về
Gió lạnh chợt về với tháng Giêng
Hiu hắt nắng úa rớt bên thềm
T́nh theo mấy nhánh sầu khô găy
Đ̣i đoạn hồn ơi ngất ngất say
Năm mới về ư, Xuân ngóng trông
Cảnh sao quạnh quẻ vắng mây hồng
Xuân không tiếng pháo nào xuân nhỉ
Cảnh có mơ không kiếp phiêu bồng
Tháng Giêng lạc bước đắm chiều Đông
Tuyết tràn lối nhỏ nhớ mênh mông
Ṿng xoay đă lệch bao nhiêu hướng
Có hướng nào về quê Mẹ không?
Lặng lẽ ra đi một buổi chiều
Huế buồn ngơ ngác cảnh tiêu điều
Tháng Giêng vừa hết nhà tan nát
Nỉ non mưa buồn giọt cô liêu
Ước hẹn Mẹ ơi một lời thề
Đường sao vạn dặm cách sơn khê
Nửa ṿng trái đất ngăn tầm mắt
Một biển se buồn tim tái tê
Mẹ già khuất bóng trầm Hương Ngự
Đau đớn cuồng quay cơn tỉnh mê
Mẹ ơi ray rức chiều lữ thứ
Ngàn năm con lạc lối quay về
Nguyên Hảo (12/06)
Bóng Mẹ
Tặng t2
Bóng Mẹ khuất rồi Xuân vẫn đến
Mưa trời đang rũ bụi bên sông
Mẹ ơi trong bóng Giao Thừa cũ
Con nhớ ngàn xưa bóng Mẹ trông
Trần Kiêm Đoàn (12/06)
Chân mẹ
Chân mẹ nay mỏi lắm rồi
Đă đi nhiều đoạn đường đời với con
Khi cơng khi bế khi bồng
Thay con đi khắp nhà trong sân vườn
Trời mưa sợ con ướt chân
Hái sen, hoa súng.. sợ bùn lấm chân
Dẫn con đi học bao lần
Đi chơi đi dạo đi thăm cô thầy
Đón đưa đưa đón bao ngày
Theo con từng bước tới ngày vu quy
Theo con mẹ chẳng tiếc ǵ
Chân đi đi măi đường đi của ḷng
Đường đi của mẹ cùng con
Bước chân không sợ lạc đường quanh co
Nay chân muốn nghỉ muốn chờ
Nhờ con dẫn hộ cùng đi cuối đường
Mong đừng cách trở hai phương
Để con và mẹ lại cùng nhau đi
Quỳnh Chi (10/10/2006)