<Thu lạnh về đây gợi nhớ mong
Người yêu từ độ bước theo chồng
Phòng không gối chiếc hờn trăng lẻ
U uất trông theo một bóng hồng
Gió khóc ngoài kia khung cửa hẹp
Lang thang đau kiếp lá phiêu bồng
Ai đem gom lại mây vàng nhỉ
Quạnh quẽ lòng ai nhớ mênh mông
Tiếng đàn lữ thứ sầu ly biệt
Nửa cung buông hờ buốt khoảng không
Trời hởi thu còn vương mắt biếc?
Ray rứt đường tơ tiếng hát chùng
(Nguyên Hảo – 9/7/06)
Thu cùng với nguyệt, nhớ với nhung
Ai bắt thu đi để lạnh lùng
Bao đêm lá úa thềm hoang vắng
Nguyệt vẫn khuyết tròn bóng thủy chung
(Phạm Huy Thạnh – 9/13/06)
Nghe tiếng thu phong bỗng chạnh lòng
Nửa vời nhân ảnh trong mắt trông
Chiều xưa muôn lá vàng ngập lối
Xào xạc đường vui bóng song song
Hai mái đầu len vùng ước hẹn
Hương thề thu tận vẫn còn nồng
Rồi bao lần trăng tròn lại khuyết
Ngơ ngác tìm thu tận hư không
(Ngọc Nhung - 9/12/06)
Điệp khúc tương phùng còn vương vấn
Gió thu mỏi mệt lê bước chân
Đường xưa đôi bóng giờ hoang lạnh
Ái ân một thuở dấu tình trần
(Ngọc Sơn - 9/12/06 )