Hoang đảo

 

Hoang đảo ẩn mình giữa đại dương
Thuyền qua nào biết ghé lại thăm 
Đảo mơ dưới bóng rừng xanh mướt
Thả tóc soi mình suối nước trong

 

Hoang đảo chan hoà ánh thái dương
Bồn chồn ghềnh đá nỗi cô đơn
Trên nền cát trắng chưa in dấu
Môi trinh mọng ướt tựa dỗi hờn

 

Hoang đảo dưới trời sao mênh mông
Biết gửi về đâu vạn nỗi buồn
Sau cơn giông bão rừng xơ xác
Bủa vây lớp lớp sóng trùng dương

 

Hoang đảo trầm mình dưới đại dương
Sao dời vật đổi chuyện vô thường
Đây bờ cát vắng trong đáy nước
Vẫn đợi thuyền xa, dẫu mỏi mòn

 

Quỳnh Chi ( 13/4/ 2006)


 

 

 

                       

Hỏi

 

Nước từ đâu

Nước về đâu
Tính tình dung mạo làm sao, thế nào
Những khi sóng nước rạt rào
Giận, vui, hờn, ghét, thương…? Nào ai hay ?
Vốc nước lên lòng bàn tay
Nước luồn theo ngón tay đòi tự do
Giam trong bình lọ ngục tù
Nước khô theo tháng năm hờ trôi qua
Chết mòn ?

Không, nước thăng hoa
Thành hơi sương nhẹ toả mờ không gian
Thành mây, mưa thấm ruộng vườn
Tái sinh nước lại thành nguồn nước trong
Nước soi gương mặt thế gian
Giai nhân tráng sĩ núi sông trường thành
Nước soi cả dáng trời xanh
Mà nào ai biết dáng hình nước đâu
Buồn vui tâm sự làm sao ?
Nước còn không biết…

Ai nào có hay !
 
Quỳnh Chi
( 30/8/2006 )

 

 

 

Hỏi thầm

 

Hỏi bông hoa toả ngát hương

Cánh hoa e ấp lòng đương nghĩ gì

Chập chờn đom đóm bên hè

Nỗi niềm tâm sự gửi về nơi đâu

Ngôi sao lấp lánh trên cao 

Làm sao biết được khi nao sao buồn  

Ngọn đuốc cháy rực lửa hồng 

Đang vui hay giận, có hờn gì không   

Vách đá câm nín ngàn năm

Trên bờ biển vắng chờ mong ai về ?   

 

Quỳnh Chi ( 28/4/2006)

 

 

 

   

                                               

Hãy còn kịp

 

Mắt còn sáng để nhìn nhau lần nữa

Đọc thư xưa những giòng chữ thân yêu

Chiếc khăn tay lả lướt nét phượng thêu

Màu mực tím giấy pơ luya xanh biếc

 

Tay chưa run khi gặp nhau để nắm

Chân chưa mềm đủ cứng vượt đuờng xa

Dẫu chân mây góc bể cách quan hà

Vẫn tìm tới để cùng nhau sánh bước

 

Giọng chưa yếu suốt đêm còn nói được

Tuy sắp khàn nhưng đủ hát nhau nghe

Những tình ca vương vấn thuở tóc thề

Những hành khúc say mê thời trai trẻ

 

Còn cảm giác chưa phải là thực vật

Nên còn buồn còn giận trách hờn nhau

Nhưng thời gian còn lại có bao lâu

Hãy tha thứ lỗi lầm trong quá khứ  

 

                                                       Hãy còn kịp để đừng thêm mất mát

 

                                                             Quỳnh Chi ( 10 - 8 )

 

 

                                                                    

 

Hãy đói khát và dại dột

 

Khối óc ta đã thật no ?

Hàng trăm nghìn tỉ neuro kêu gào

Không phải tri thức tầm phào

Biết nhiều.. ba láp thì nào ích chi

 

Cũng cần dại dột lắm khi

Công danh lợi lộc bỏ đi tìm về

Bắt đầu từ những u mê

Cuối đường ánh sáng tràn trề mai sau

 

Hâm lại nhiệt huyết ban đầu

Mộng mơ hoài bão thuở nào tóc xanh

Say mê dại dột cuồng điên

Đi tìm hạnh phúc cho mình, tha nhân

Khi no lười biếng vô cùng

Hãy đói, tìm kiếm món ăn tuyệt vời

Món gì ngon nhất trên đời

Ăn rồi vẫn đói vẫn đòi tìm thêm ..

 

                                                            Quỳnh Chi ( 29/3/2006 ) 

 

                                              

Hôm qua, hôm nay và ngày mai

 

Hãy sống trọn vẹn hôm nay

Đừng quên bài học của ngày hôm qua

Cho ngày mai của ước mơ

Hôm nay, ngày đẹp sẽ qua trong đời

Sáng sớm thức dậy mỉm cười

Với gương với lược với người chung quanh

Ngước lên nhớ ngắm trời xanh  

Lắng nghe mưa rót âm thanh bổng trầm

Lá xanh cỏ mượt hoa thơm

Mỗi ngày là một sắc hương tuyệt vời

Mỗi lần gặp gỡ trong đời

Một duyên kỳ ngộ, biết mai có còn..

Ngày mai, đời vốn vô thường

Thì xin hãy sống hết lòng hôm nay 

 

Quỳnh Chi ( 10/5/2006)