Mộng mị
Không nhìn nữa ánh sao trời lấp lánh
Và trăng thanh lặng lẽ góc vườn khuya
Giòng sông êm còn ghi bóng hạc về
Đêm mời mọc gợi bao niềm tâm sự
Quay lưng lại ngồi trước trang sách mở
Đọc miên man - rồi trang cuối mới thôi -
Đóng email, không đọc nữa thư người
Dẫy tủ sách là thành trì kiên cố
Ngờ đâu bỗng thấy hồn mình rón rén
Như làn mây nhè nhẹ bứơc lên trời
Cưỡi hạc vàng bay bổng mấy từng mây
Bay bay mãi đi tìm ngôi sao lạ
![]()
Lũ binh lính từ trong chồng sách cổ
Lắp cung tên bằng những nét Đường thi
Những móc câu, nét phẩy nhọn ghê
Họ nhắm bắn, mắc tên vào cánh hạc
Rồi họ kéo, thế là hồn rớt xuống
Bài thơ đây, này giấy bút …dịch nghe !
Hồn ngác ngơ chợt tỉnh giấc trở về
Nghe chim hót ..ngoài kia trời hửng sáng ..
Quỳnh Chi ( 15/6/2006)
Mạch nước ngầm
Mạch nước ngầm vẫn chảy miên man
Trong vực sâu dướí những thâm tầng
Âm thầm suối chảy trong lòng đất
Khi êm trôi, khi cuốn dập dồn
Mạch nước ngầm hơi ấm toả lan
Dưới vực sâu thế giới địa đàng
Cây xanh lá chim muông ca hát
Thảm rêu mềm sên nếm giọt sương
Mạch nước ngầm nào biết gọi tên
Chưa một lần ai đã đặt chân
Đôi bờ thấm nước nguồn trong suốt
Kết hoa lòng thạch nhũ trắng ngần
Mạch nước ngầm muôn kiếp cô đơn
Gió không về cho lá reo vang
Không bóng mây không trời soi nắng
Mắt nhung huyền khép kín ngàn năm *
Quỳnh Chi ( 11/4/2006)
Mầu chì
Mỗi chiều hè trước những cơn giông
Trời mầu chì mây đen tối sầm
Mây màu đen mà mưa lấp lánh
Mưa vàng rơi tưới khắp ruộng đồng
Trời mầu chì mà mưa rất trong
Cha ngậm chì vá lưới đáy sông
Mẹ ngậm chì nuôi con từng bữa
Thân hao mòn ruột thắt từng cơn
Mưa rơi hoài xứ Huế buồn thương
Xóm vạn đò bập bềnh trên sông
Biết chừng mô đời thôi tăm tối
Màu chì phai đổi sắc cầu vồng ?
Quỳnh Chi ( 28/8/2005)