LỜI TÂM HUYẾT
THƯƠNG GỬI TRẦN-TRỪU
Tao vẫn nhớ ba mươi năm thuở trước
Mi ghé thăm rồi rủ vượt đi cùng
Mi thấy đó, làm răng tao đi được!
Vợ cùng con và thế sự lùng nhùng
Thôi ở lại, an lành là điều ước
Rồi một ngày mi lang thang trên mạng
Vẫn sum vầy hú hí giấc mơ qua
“Phở” còn ham mỗi cuối tuần gió mát
Để cho đời quá ngắn trổ thêm hoa
Rứa là tốt , yêu đời nên khao khát
Đã yêu đời nên ta phải yêu hoa…
Bỗng một hôm đọc bài thơ mi viết
“Tình quê hương” mi nhớ buồn tha thiết
Lo đất khách thây bỏ chốn quê người
Sợ Gia-Nã-Đại mùa Đông giá rét
Nằm dưới mồ run rẩy mối tơ vương
Đọc thơ mi lòng tao buồn da diết
Như lời tuyệt vọng trăn trối sầu thương…
Tao cũng đoán quê hương mà mi nhớ
Là đường xưa, lối cũ, chốn hẹn hò
Là tình đầu, bè bạn thuở trăng mơ,
Mà chẳng phải quê hương chùm khế ngọt
Đường sá thênh thang xe chạy từng hàng
Vì tất cả, ngày nay đà vắng bóng
Giọng Huế thân quen ngày xưa mi mến
Bún bò, cơm hến rày cũng phôi pha
Tao vẫn sống như ngày xưa mi đến
Sống như chơi, chơi như sống mới là
Vẫn hiên ngang như người xưa La-Mã
Lúc chết rồi, gươm giáo chẳng rời tay
Lỡ nắm xương tàn gió cuốn tung bay
Nghe vang vọng không trung lời thỏ thẻ
Mừng cho ngươi nay hết nợ lưu đày
Nơi trần thế kiếp trầm luân nghiệt ngã
Trừu mi ơi, qua làm chi bên nớ?
Để cho gan thận gặm nhắm mi đi!
Tao biết rồi mi vốn tính khinh khi
Xem mạng sống như trò chơi con trẻ
Cầu cho mi ngày đêm vui sống khoẻ .
..
TÔ HỮU-QUỴ (Oct. 02-2006)
QUY ƠI
Đoc thơ mi tao mừng khôn xiết.
Nhưng tao không biết trả lời saọ
Tao chỉ nhớ khi Cọng sản vào,
Mi thuê nhà tao để mở quán.
Mi vốn là Kỹ sư Công chánh,
Vì thời thế đành phải đổi nghề.
Còn tao lúc đó quá ê chề,
Tao xoay xở đủ nghề để sống.
Trước bảy lăm tao đâu ước mộng,
Bỏ quê hương ra sống nước ngoàị
Tao làm Du học hai năm trời,
Vẫn không muốn xa rời đất nước.
Sau bảy lăm tình thế bắt buộc,
Tao mới có ý định vượt biên.
Vì tao không thể nhìn vợ con,
Hằng ngày phải ăn cơm độn mì.
Đúng tao có xuống cù rủ mi,
Nhưng nghĩ vợ con, mi không đị
Nên tao mi ít khi gặp gỡ.,
Tình bạn hình như bị tan vỡ.
Đường vượt biên tao gặp trắc trở,
Gia đình tao gian khổ, tù đàỵ
Có nhiều lúc tao định xuôi tay,
Nhưng cũng rất may Trời giúp đỡ.
Vợ chồng tao hê;t sức mừng rỡ,
Hai dứa đầu đã được ra đị
Rồi tiếp đứa thứ ba, thứ tự
Chúng được định cư Gia nã đạị
Vợ chồng tao,và đứa còn lạ,ị
Đã gặp nhiều trở ngại gian truân.
Tao chẳng còn chứng minh nhân dân,
Mất nhà nên ăn nhờ ở đậụ
Tao cũng bị gạch tên hộ khẩu,
Có nhiều đêm phải ngủ sân tàụ
Tao lang thang xó chợ đầu cầu,
Cuộc sống quá âu sầu bi thảm.
Mười năm sau, con tao bảo lãnh,
Tao chẳng có mãnh giấy tùy thân.
Làm sao xin chứng minh nhân dân,
Làm sao có tên trong hộ khẩụ
May có người tận tình giúp đỡ,
Nên hồ sơ đã được hoàn thành.
Vợ chồng tao ra đi an lành,
Từ đó gia đình mới đoàn tụ
Ca na da một xứ xa lạ
Tao mới qua khó mà hội nhập.
Nên tao phải cố gắng đi học,
Mất bốn năm lấy được mảnh bằng.
Khi ra trường tuổi gần sáu lăm,
Đi xin việc chẳng ai thèm nhận.
Tao phải đi làm việc lao động,
Để liếm tiền nuôi sống bản thân.
Rồi sau đó bệnh tật gia tăng,
Bệnh tiểu đường tao bị nhiều năm,
Nay biến chứng lan dần qua thận,
Âu đó cũng là do số phận.
HIện tao phải lọc thận hằng tuần,
Nên chẳng được đi đâu xa gần.
Ngay quê hương tao nhớ vô cùng,
Vì bệnh tật cũng đành vĩnh biệt.
Bài thơ tao là LỜI TÂM HUYẾT,
Gởi tới mi với lòng tha thiết.
Mi đọc thơ sẽ biết đời tau,
Cầu chúc mi mạnh khỏe, sống lâụ
Bạn của mi,
Trần Trừu
(Uyên Minh)
13.10.2006