Tùy Bút

MÀU HOA PHƯỢNG

Tô Hữu Quỵ

Tôi không nh rõ màu hoa phượng trường tôi đã len vào lòng t bao gi. Tlp đtht, lp đlc, lp đngũ hay lp đt? Lp đtam, lp đnhhoc lp đnht khi lòng tôi còn trng vng bng hay lúc tim tôi đang đyêu em đy p ý ngt ngào?

Cho dù nó chiếm hn tôi bt clúc nào và bng cách gì đi na cũng không quan trng. Điu sâu đm và quan trng nht là nó đã trong tôi, nó đã ln lên dn trong tôi cho đến hôm nay. Nó đã ln lên và sng trong tôi bng nhng knim ca mt thi tôi còn cp sách đến trường vô tư và trong sáng, ca mt thi mà bn bè yêu thương nhau như anh chem rut tht, ca mt thi mà thy cô giáo được hc trò tôn kính như cha m trong nhà.

Tôi s không nói đến màu hoa phượng trường tôi như mt du hiu sp chia tay nhau ca lũ hc trò sau mt niên khóa đy khó khăn vt v, hay màu phượng đchào mi bn bè trao nhau nhng dòng lưu bút tâm tình ca nhng ngày xanh thơ mng.

Hoa phượng thì đâu chng có, mùa Hè nào hoa phượng chng n. Màu sc hoa phượng thì nơi nào cũng đrc hay hng phai rp csân trường hoc dc theo vài con đường phthrn rã bước chân hc trò. Nhưng màu hoa phượng trường tôi do y sao nó đm đà khó t, nó kín đáo âm thm như tình người gn bó vi nhau, hin hòa như tui hoa niên ca lũ hc trò nghch ngm hn nhiên ca mt thi.

Màu hoa phượng trường tôi không đthm mà du nhnhư dáng tri vào nhng bui bình minh ca ngày Hè đy ước vng, nó không đrc như máu la ca Mùa Xuân Mu Thân 68 hay Mùa Hè Đ La 72 đy khát vng hòa bình.

Màu hoa phượng trường tôi mi năm trvlà gi nh, là tiếng ve rn inh i, là vang vng tiếng chim ca, là tiếng hc trò cười nói xôn xao, là tiếng gió rì rào trên cây lá nơi sân trường, là gieo đy nhng ký c vào tâm tư nhng ai gn lin tim mình vi màu hoa phượng trường tôi.

Nhìn màu hoa phượng trường tôi là phi hi tưởng li nhng bn bè cùng mt la tranh nhau tng đóa phượng, ri biến chúng thành nhng con gà đá tưởng tượng móc vào nhau, con nào b st gãy là chnó thua. Chúng tôi chơi vi nhau tht tha thích trong nim vui con nít.

Nhìn màu hoa phượng trường tôi làm tôi nhớ lại mùa học thi ở nhà bạn Nguyễn Văn Hội, một gia đình khá giả. Anh Hai của Hội sắm cho một chiếc thuyền périssoire hai người chèo. Vì nhà ở cạnh sông nên cứ bốn giờ chiều hai đứa chúng tôi dẹp bài vở một bên, khệ nệ đem thuyền hạ thủy rồi hai đứa khoan thai chèo, không định hướng, không vội vã cấp tập như học thi, miễn có nước là chèo. Khi thì chèo quanh cồn Hến, nếu gặp mùa bắp đơm bông trắng xóa chạy dài từng luống thì nhìn xa như những rặng lau đong đưa trong gió chiều thật thú vị. Khi thì chèo ra sông Hương, đủng đỉnh thôi, chẳng vội vàng chi để ngắm trời chiều Hè về phía dãy Trường Sơn lặng lẽ tuyệt vời.

Màu trời chiều thay đổi rất sinh động: từ màu chiều vàng úa chuyển sang màu phớt hồng –màu áo cưới- rồi hừng lên màu đỏ ửng, đó là lúc báo hiệu một ngày Hè đang hấp hối. Khi mặt trời lặng khuất sau núi Kim Phụng phía đầu nguồn sông Hương, màu trời chuyển dần từ tím nhạt sang xám tro và sau cùng tất cả sự sinh động huyền ảo của một buổi chiều Hè trên sông Hương thơ mộng đã nhường lại cho bóng đêm u tịch. Những buổi chiều chúng tôi chèo xa như vậy, say sưa ngắm nhìn trời chiều huyền ảo trên sông Hương như thế, lúc trở về nhà trời đã tối mịt.

Có những chiều chèo périssoire dọc theo sông Hương, chúng tôi bắt gặp những bức tranh kỷ hà bằng xác hoa phượng rơi rụng từ nơi đâu bị gió cuốn bay xuống mặt sông kết tụ lại thành từng đám, rung rinh nhẹ nhàng theo sóng nước lăn tăn, lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời trông như pha lê đang vỡ. Biết đâu trong những bức tranh kỷ hà ấy cũng có cả xác hoa phượng trường tôi đã lênh đênh cùng sông nước góp phần! Cũng như chúng tôi từ ngày rời xa trường cũ cho đến nay, mỗi người một hoàn cảnh, thất bại có, thành công có, nhưng luôn luôn tìm gặp lại nhau thành nhóm thành hội để nhắc nhở nhau, giúp đỡ nhau nơi đất khách quê người, mong làm điều tốt đẹp cho cộng đồng thì chẳng khác nào những bức tranh kỷ hà bằng xác hoa phượng đã kết thành đâu đó!

Đã lâu rồi tôi không về thăm trường cũ, hôm nay trở lại Huế, tôi rủ em cùng đi. Từ dốc Bến Ngự chúng tôi sánh vai nhau đổ xuống đứng bên lan can cầu nhìn về phía Phú Cam. Dọc theo bờ sông, lác đác vài cây phượng nở hoa, nhưng chưa đủ để khoe sắc cho một mùa Hè rực rỡ, đầy hứa hẹn, của một địa danh ngày xưa có nhiều trai thanh gái lịch. Chúng tôi rảo bước bên nhau mà không nói với nhau điều gì, men theo đường bờ sông Phan Chu Trinh đến cầu Phú Cam, mở tầm nhìn về phía cầu Kho Rèn, hoa phượng vẫn lác đác lẩn khuất sau những tàn cây vô danh khác một cách lạc điệu. Chúng tôi đi qua cầu, nhưng đôi mắt vươn xa theo hướng hai trường Quốc Học và Đồng Khánh một cách háo hức. Từ đầu đường, hoa phượng nở nhiều hơn như dẫn lối chúng tôi đi.

Những cây phượng tơ đã được trồng từ thuở nào nay đã đơm hoa, nhưng kiểu dáng cây cành của chúng không bề thế uy nghi và quyến rũ như những cây lão phượng có

trước chiến tranh được trồng từ thời Pháp thuộc đã một thời tô điểm cho hai ngôi trường danh tiếng, nơi xuất thân của nhiều danh nhân lỗi lạc, mà trái lại chúng nó đứng chơ vơ vụng về như những cô gái chàng trai tuổi mới lớn vô tích sự. Những lão phượng từng trải qua mấy mùa Huế long đong trong lửa đạn chiến tranh, đã gục ngã hay bị thương tích tan tành, thì làm sao tồn tại được đến ngày nay. Qua mấy mùa chiến tranh ấy, Huế đã mất mát rất nhiều, từ người đến cây cỏ. May thay, còn nhiều người có cơ hội làm việc hay dạy dỗ lại ở hai trường này, trong tâm tư còn in dấu các lão phượng của một thời, đã tìm cách gầy dựng lại cảnh hoa phượng nở rợp sân trường như ngày xưa. Họ đã cho trồng nhiều cây phượng mới được mang từ các nơi khác đến. Thế là màu hoa phượng trường tôi không còn thuần khiết trong lòng lớp học sinh cũ chúng tôi nữa, mà có lắm màu nhiều sắc của các giống phượng khác nhau. Trông thì cũng vui mắt, nhưng chỉ làm mãn nhãn khách thập phương vô tư xem qua … rồi quên đi.

Màu hoa phượng trường tôi, cũng như bún bò cơm hến, nay đã phôi pha theo nhu cầu sản phẩm cung cấp cho du khách đến Huế ghé thăm trường. Nhưng điều làm chúng tôi ngỡ ngàng nhất là khi bắt gặp mấy cây phượng nở hoa màu tím đứng xen hàng góp mặt trong nắng Hè. Chúng lạc lõng như những kẻ phá bĩnh vô duyên.

Một thoáng buồn trong em và tôi… Bóng dáng màu hoa phượng tím đã len vào giữa màu hoa phượng trường tôi trong ký ức của nhiều người một cách tàn nhẫn, nó làm tan dần, loãng dần màu hoa phượng trường tôi, màu mà từ thời niên thiếu cho đến hôm nay nó vẫn trung trinh tồn tại trong tôi như viên ngọc quý!

Ai bảo viên ngọc quý phi vật thể ấy không bị đánh mất nhỉ?

Coi chừng nhầm đấy!

Màu hoa phượng trường tôi!

Xa rồi một thuở …

SAIGON – Hè 2008

T.H.Q