Nh́n sỏi bên đường cũng làm thơ !
Sao không ?
Ḥn sỏi đă từng mơ
Một ngày rất xưa trong ḷng biển
Giữa dám rêu rong sống ơ hờ

Sỏi từng nh́n lên xin mặt nước
Rủ rê đáy biển hái trời thanh
Lượm từng mảnh mây hoà sóng gợn
Hồn bay theo cánh gió lênh đênh

Sỏi từng sống qua cuộc bể dâu
Đáy nước cạn khô nhớ biển sâu
Tim sỏi vỡ tan từng mảnh vụn
Khơi gịng cát chảy gọi thầm nhau

Sỏi đă từng lăn theo gót chân
Một ngày nào đó cặp t́nh nhân
Chân trần trên cát thề trên sỏi
T́nh người hoá ngọc dẹp vô ngần

Thấy dăm viên sỏi cũng làm thơ !
Sao không ? Ḿnh hạt cát từ xưa
Nổi trôi trong biển đời định mệnh
Ngày sau thành sỏi biết đâu ngờ


Đặng Lệ Khánh