phút chót
cuồng phong đã nổi lên rồi
thế cùng lực tận đâu đời dung thân
chiến bào ủ rũ bần thần
tử sinh giây phút chi cần đắn đo
tim kề thép lạnh hư vô
đoành lên một tiếng
đáy mồ
thiên thu
nỗi buồn thế kỷ
giã từ vũ khí chiến bào
đề lao ngậm đắng máu trào tả tơi
gặp nhau đất khách bùi ngùi
sầu lên uất nghẹn nỗi đời bại vong
rưng rưng đôi mắt đỏ tròng
nghe buồn thế kỷ về trong bóng chiều
chơi vơi
theo sóng đời xô cuốn người đi
hành trang gói ghém mộng kinh kỳ
phố xưa đường ngợp muôn tà áo
chưa một lần yêu đã phân ly
thời của mùa thương chết vội vàng
chuỗi ngày đơn lạnh những hoang mang
ai biết đời kia trăm khúc mắc
tỉnh giấc nam kha khéo bẽ bàng
rồi nỗi tàn phai chợt một lần
để buồn lên động cõi bâng khuâng
trăm năm còn lại bao nhiêu nữa
đâu hỡi nguồn vui buổi thanh xuân
những mạch sầu len lỏi ngầm khơi
những mảnh hồn hoang rụng giữa đời
những tà áo trắng rơi tan tác
và tôi lặng lẽ nỗi buồn tôi
sài gòn
sài gòn vẫn nhớ tên em
ba mươi năm đó bao đêm gọi thầm
sài gòn tức tưởi lặng câm
ba mươi năm đó thanh xuân dập vùi
sài gòn thuở bước vào đời
đôi mươi mười tám rạng ngời sắc hương
bóng em là khắp nẻo đường
tình yêu rực nắng phố phường xôn xao
rồi tai ương tự phương nào
tháng tư đen đúa máu đào vỡ tim
những mùa tang hải luân phiên
đôi mươi mười tám xuân quên hẹn hò
sài gòn đời đã buồn xo
ba mươi năm xám ai cho mặn nồng
sài gòn còn đó hay không
mỗi lần tiếng gọi nghe lòng tiếc thương
giả như
giả như trở ngược thời gian
tụi mình nhóm bạn vui đàn đúm chơi
quê hương chẳng có đổi đời
và anh sẽ nói em lời dấu yêu
Nguyễn Lân