NỔI NIỀM  RIÊNG

 

Anh phố lạ về để quên nổi nhớ

Nắng vàng hoe đượm màu mắt bơ vơ

Gió buồn bay tóc lơi đôi vai nhỏ

Vắng anh rồi cây lả bóng chiều trơ

 

Anh phố lạ về mang theo hồn dại

Từ thuở mà mắt ướt tiễn đưa ai

Tháng ngày qua hun hút dấu chim bay

Anh, phố ấy có không niềm tê tái?

               

                                        NGỌC NHUNG