Mười bốn năm ở Gia nã đại, (1)
Hôm nay ôn lại quãng đời qua
Kể từ khi rời bỏ quê nhà,
Qua đây tuổi đã gần sáu chục.
Thế mà vẫn tiếp tục đi học,
Để hy vọng kiếm được mảnh bằng.
Suốt bốn năm vất vả, nhọc nhằn,
Lúc ra trường chẳng Hãng nào nhận.
Đành phải kiếm việc làm lao động,
Để có tiền nuôi sống bản thân.
Cày cả đêm (2) rời rã tay chân,
Nên sức khỏe mỗi năm yếu dần.
Trong lúc đó bệnh tật gia tăng,
Nay thi hàng tuần đi lọc thận.
Cuộc đời thật gian nan, lận đận,
Âu cũng do số phận an bàị
Mười bốn năm một quãng đường dài,
Chẳng còn gì mơ ước tương laị
Chỉ cầu xin tuổi thọ kéo dài,
Dù bây giờ đã ngoài bảy chục.
01.09.2006
Uyên Minh