Nhân đọc Hà Ô Lôi cũa Nguyễn văn Lục
Quay lại truyện Hà Ô Lôi. Đọc tức anh ách. Hôm trước không nói v́ không có nguyên tác truyện kể để so sánh. Giờ th́ có rồi nên càng thấy bài của anh bẻ cong chuyện của người ta nhiều hơn ḿnh nghĩ. Anh mà là luật sư th́ có thể đưa người ta lên ghế điện ngồi bằng cách dựng đứng bằng chứng. Rơ ràng là bắt tay với quan lại hàm hồ của thuở Trần Dụ Tông để buộc
tội người ta.
Trước hết nói về Vũ Thị .
.Rồi mỗi đêm nhập vào pḥng Vũ Thị để tư thông, làm chuyện mây mưa. Chuyện mây mưa giữa người và ma nghe kể củng
rỏ nước miếng. Nó như người mà c̣n quá hơn người ở cái mức mà trí tưởng tượng có thể nghĩ ra được. Cứ thế hết đêm, đến gà gáy sáng mới bỏ ra đi.
Nguyên tác :.. đêm đêm thần biến thành Sĩ Doanh, thân thể h́nh dạng, dáng điệu đi đứng đều bắt chước hệt như Sĩ Doanh, nhập vào pḥng
Vu thi để tư thông, lúc gà gáy lại bỏ đi. Ghê thật , đổi giọng kể không thôi là đă thấy Vũ Thị từ tư thế một người vợ ân ái cùng chồng bỗng trở nên kẻ đồng t́nh ham chuyện mây mưa . Cái ông Thần dỏm nói dối như cuội kia có tội sờ sờ ra đó , lấy vợ người c̣n đ̣i kiện là mất con kia th́ ai cũng sợ , phải gật đầu cho là Thần nói đúng. C̣n bà Vũ Thị ở trong hoàn cảnh rơ ràng là làm bổn phận người vợ ( đố bà ta không đáp ứng được đ̣i hỏi của chồng
đấy ) , không những bị Thần Ma La lừa , bị chồng thưa cái tội dám ngủ với kẻ giống ḿnh như hệt , bị ngồi tù v́ là thứ đàn bà bị chà đạp dưới chân , mà c̣n bị NVL đời sau gán thêm cho tội đa dâm nữa. Vậy mà NVL sau này lại nhỏ nước mắt khóc cho các nữ chiến sĩ không có một thời để yêu ! ( c̣n các nam chiến sĩ th́ chắc chắn là có một thời để chết rồi , khỏi nói nhé ).
Trước đó , NVL lại phán thêm : Vũ Thị là người tôn ti, hiền thục, đạo hạnh.. Ai có thể xô ngă bà được ? Vậy mà chuyện đă xảy ra ngoài ư muốn của mọi người.
Trong nguyên tác , chả thấy đả động ǵ đến tính t́nh của bà ta.Chỉ nói : Vợ là Vũ thị ở nhà . Có nghĩa rằng , bà cũng như trăm ngàn người đàn bà khác sống trong gia đ́nh thuở ấy , ăn ngủ b́nh thường , lo làm cho xong bổn phận chăm sóc gia đ́nh , không biết ǵ hơn là thờ chồng nuôi con.
Vậy th́ NVL thêm vào cái "tôn ti , hiền thục , đạo hạnh.. là chỉ để nhấn mạnh hơn cái phần thêm thắt " rỏ nước miếng " sau này mà thôi , để chứng
tỏ là Vũ Thị bề ngoài tuy hiền thế , nhưng lúc ăn nằm cũng ra ǵ lắm , và v́ được thỏa măn như thế nên dù trong bụng biết chắc không phải chồng , cũng vẫn tư thông.
Phần viết thêm của NVL vào truyện sau đây mới là chết người :Thần Ma La cho dù có tài đóng y hệt Đặng sĩ Doanh đi nữa th́ đến cuộc mây mưa
đă hẳn vẫn là khác. Có thêm gia vị, mắm muối, có thêm chút đậm đà quá độ, quá mẫn. Đến một lúc nào đó th́ Vũ Thị có ngu dốt cách mấy cũng nhận ra rằng người th́ đúng thật chồng ḿnh, nhưng trong cuộc t́nh mây mưa th́ có khác, mà có thể là khác lắm. Cái khác ở chỗ nó lạ lẫm đến kỳ diệu, cách tân đến ngỡ ngàng và say mê đến cùng tột như chẳng dời ra được.
Rơ ràng NVL muốn dồn Vũ Thị đến cái thế vỗ ngực tự nhận " Lỗi tại tôi mọi bề " mà , cái tội đẹp làm cho Thần say mê , lại chiều Thần v́ nghĩ Thần là chồng ḿnh. Dù có ư ngờ cũng đành nghe theo lời giải thích của Thần mà thôi , dám nào lên quan mà hỏi xem chồng tôi bây giờ ở đâu , có thật đang ở nhà quan đấy không à? Trong nguyên tác chỉ nói :
Đêm hôm sau Vũ thị hỏi: "Phu quân phụng mệnh sang sứ Bắc, sao đêm đêm th́ về mà ngày lại không thấy?" Thần nói dối rằng: "Vua đă sai người khác đi thay, để ta hầu bên tả hữu, thường giữ ta đánh cờ không cho ra ngoài. Song ta nhớ t́nh vợ chồng nên lén về với nàng để cùng ân ái. Sáng sớm lại phải vội vă nhập triều, không dám ở lâu, nghe gà gáy lại đi". Vũ thị có ư ngờ vực.
C̣n NVL th́ vừa vẽ thêm , vừa kết tội : Bụng đă nghi như thế nên lần sau đến, thị đă thỏ thẻ hỏi cho ra nhẽ :* Phu quân phụng mệnh sang sứ Bắc, sao đêm đêm th́ về mà ngày lại không thấy? Thần dối rằng : Vua đă sai người khác đi thay, để ta hầu bên tả hữu, thường giữ ta đánh cờ không cho ra ngoài. Song ta nhớ t́nh vợ chồng mà lẻn về với nàng để cùng ân ái. Sáng sớm lại phải nhập triều, không dám ở lâu? Vũ Thị có y ngờ, nhưng chuyện kia làm sao quên được. Nó ngầy ngật cả ngày, ám ảnh chờ đêm tối. Và cứ thế, cứ thế chẳng mấy chốc đă một năm qua đi. Đọc đến dây,. Quư vị có nghĩ rằng đây là màn kịch của lương tâm Vũ Thị không? Nhưng mà tốt hơn hết, mỗi người chúng ta cứ tin là thật đi để c̣n nghe câu truyện ở những hồi sắp tới.
Những ai chưa đọc nguyên tác mà tin vào những ǵ NVL nói th́ sẽ ào ào đồng ư với NVL liền.
Đọc lại nguyên tác một tí nhé.
Đêm hôm sau Vũ thị hỏi:.... Vũ thị hỏi ngay đêm hôm sau để được trả lời , tức là hỏi ngay từ hồi đầu. Và bà hỏi v́ thấy rằng chồng vừa mới phụng mệnh sang Bắc Quốc , rượu tiễn c̣n chưa cạn mà tối đă về đến nhà. Và câu trả lời của Thần chỉ là để giải thích câu hỏi ấy của vợ mà thôi. Vũ Thị có ư ngờ là ngờ chồng nói dối , bảo là quan lưu lại chứ biết đâu là có lư do khác để không đi Bắc Quốc. Trong khi ấy , NVL lại cứ đổ riết cho bà là bà biết mười mươi cái gă kia không phải chồng ḿnh mà cứ xấn vào, lại thêm thắt những t́nh tiết nóng bỏng như thể ḿnh đang ngồi ở đầu giường nhà người ta. Mà cho dù có nóng bỏng thật , ngầy ngật thật , th́ đối với Vũ Thị , có ǵ là không phải để tham dự vào với chồng?
Chín tháng sau , ông chồng Đặng Sĩ Doanh về , thưa với quan để bỏ tù Vũ Thị v́ thấy bà ta mang thai. Điều đó có nghĩa la`Vũ Thị có kêu oan cách mấy cũng không ai tin . Và v́ không có cách ǵ chứng minh sự vô tội của ḿnh , Vũ Thị bị tống giam. Một đằng người ta thờ Thân` v́ tin là Thần rất linh thiêng. Nhưng khi có người chứng minh sự linh thiêng ấy th́ người ta bác bỏ không tin la` chuyện ấy co' thể xảy ra được. Như vậy , công lư được sáng tỏ , Vũ Thị vào tù ngồi , không biết nên tin vào cái ǵ nữa
, người cũng không , mà Thần Linh cũng không nốt. Cái ông Thần Ma La nói dối như cuội ấy ban đêm vào giường người ta th́ sao mà hăm hở thế. Vậy mà lúc muốn cứu con th́ chỉ dám giáp mặt quan vào giữa chiêm bao , lại hồ đồ cho là con ḿnh bị kẻ khác cướp , đi đ̣i lại . Đ̣i được rồi lại không nuôi , bỏ nó vất vưởng ngoài chợ đời nên mới sinh chuyện. Cái ông quan th́ ba phải , Doanh cho là Vũ Thị nói xằng phải tống ngục th́ ừ , tống ngục. Thần cho là Vũ Thị nói thật , th́ ừ thật , trả con cho đấy. Vũ Thị cứ như là trái banh , bị đá qua , lăn lại , dẫm cho nát nhừ mà c̣n bị đời sau chê cười là kẻ loạn dâm. Tội nghiệp không phận đàn bà. Vậy mà chưa hết đâu , bà c̣n bị ch́ chiết nữa kia . NVL viết tiếp :
C̣n cái ông chồng có tội t́nh ǵ nhận của thừa, của ôi để lại. H́nh như tất cả ba bề bốn bên đều thuận theo lư đóan đó mà không ai phiền toái ǵ cả. Bản án này, một lần nữa gián tiếp thừa nhận sự gian dâm bằng cách trá vào một vị thần. Ngủ với ai cũng là tội gian dâm. Nhưng ngủ với thần th́ lại xí xoá. Rơ là có thiên vị..
Bản án là bản án nào ? Gian dâm là gian dâm nào? Thử hỏi nếu mà Thần Ma La cứ hiện nguyên h́nh mà đến , sự thể có như chuyện kể chăng? Ví thử Vũ Thị thấy Thần đến mà không dưới h́nh hài của chồng , lại xao động mà đồng ư th́ mới gọi
là gian dâm chứ. Người ta không có lỗi th́ thả người ta ra , thiên vị nỗi ǵ. NVL chắc chỉ muốn bỏ tù rục xương người đàn bà bị đánh lừa thôi. ( Đọc trong một truyện của ông Kiệt Tấn , hai anh em ông chia nhau chui vào mùng của một cô người làm phải ḷng một trong hai ông là chuyện thường t́nh thôi , chả thấy ông nào thắc mắc tí ti nào cả ). Mà đă chắc ǵ cái bà Vũ
Thị ấy yên thân với ông chồng ḿnh. Không chừng mỗi lần gần chồng lại bị đánh cho mềm xương. Chuyện oan ương như thế mà không những không được thông cảm , bênh vực , c̣n bị chê bai đến điều. Đáng thương thay.
C̣n nhớ có đọc môt truyện ngắn về cướp Thái Lan , người đàn bà bị hiếp tập thể mà vẫn c̣n nhớ rằng một trong dám cướp ấy là một thằng bé chừng 15 , 16 , vừa làm một cách vụng về văng tùm lum , vừa lạy bà ta , và bà ta c̣n đủ b́nh tĩnh mà
quan sát và thương hại thằng bé !!! Thiệt là truyện dở hơi , đọc cũng tức anh ách như thế này đây.
( Sẽ tiếp theo về Hà Ô Lôi , chưa biết khi nào. )
Đặng lệ Khánh