Đêm ngùi vỗ giấc chơi vơi
Hồn thưa gối ướt buồn rơi đầu giường
Trĩu lòng theo nhịp sầu vương
Qua từng cung bậc về nương ngậm ngùi
Hỏi ta đánh mất niềm vui
Hay người hờn dỗi mang vùi bao đêm
Vầng trăng tròn tỏ sau rèm
Tàn canh bóng khuất lòng thêm não lòng
Buồn ta gửi đến hư không
Ngã đường định mệnh mênh mông muộn phiền
Trái sầu rơi rụng triền miên
Mưa ngâu trong mắt mọi miền ta qua
Tương lai như thuở xưa xa
Ngọt ngào đầu ngõ mưa sa cuối đường
Trăm năm một cõi vô thường
Sao ta ru mãi đau thương kiếp người
NgocNhung