Đôi lúc mình nhớ, biết tỏ cùng ai
Đôi lúc mình buồn, lòng như sao biển
Bơ vơ trên sóng biết lạc về đâu
trời biển mênh mông, thăm thẳm nổi sầu
trắng xóa bạc đầu từng con sóng vỗ
lang thang, lang thang, nổi niềm ai thấu
gió buồn lồng lộng thân bồng bềnh trôi
cát vàng hoang vắng héo khô một đời
buồn trong nổi nhớ từng cánh chơi vơi
giây phút ban đầu tan đi huyền thoại
có còn gì không linh hồn mệt mỏi
tan theo bọt sóng xa khuất chân trời
nguyên hảo