Buông mình vào cõi không cùng
Xoay trong biển nhớ ngại ngùng rêu phong
Vàng xưa dõi chút long đong
Thân xưa mộng ảo trắng trong đôi bờ
Mưa qua từng giọt ơ hờ
Tình cờ vang vọng nỗi chờ dấu quanh
Lăn tròn dốc nhỏ cuốn nhanh
Ngàn năm sỏi đá cũng đành viễn mơ
Nguyên-HảoMong tìm một chốn bình yênRêu phong phủ kín hương duyên một thờiThân xưa đỉnh núi giữa trờiĐời xô lăn mãi lạc loài vực sâuTheo giòng trôi cuộn về đâuHình soi bóng nước nhìn nhau ngỡ ngàngRồi mai ngọc nát vàng tanBuồn vui cùng với dã tràng biển ĐôngQuỳnh Chi ( 20/9/2007)Chờ mùa vô cõi không cùngXuân lai nhẹ bước ngại ngùng thu phongHạ vàng rộn rã khắp trongPhù du một giấc trở đông, kiếp hờ!Hóa sinh tử diệt đôi bờLá gieo bóng nắng chực chờ loanh quanhNgàn năm sỏi đá rêu xanhThân này vạn kiếp vãng sanh cũng đành
Ngọc-Nhung
Âm thầm ôm nỗi nhớ thươngLặng nhìn hoa bướm chập chờn lả lơiKhông khoe sắc chẳng gọi mờiDịu dàng hương lá thoảng bay khắp vườnLá thơm ủ mái tóc huyềnLá che ngang mặt chữ điền người thươngVàng thu lá rụng bên đườngGót sen hờ hững bụi hồng nhẹ bayQuỳnh Chi ( 15/9/2007