nước mắt
ta bà cõi bốn khổ đau
người đi ngơ ngáo trong màu u minh
thì dòng nước mắt của em
làm sao chống nổi màn đêm bao trùm
anh nghe nhiều chuyện hãi hùng
rõ thời mạt pháp tận cùng rồi đây
thôi thì trái đất cuồng quay
dửng dưng xin trả tim này về không
nhất tâm
người hẹn cùng ta ở kiếp sau
để vòng sanh tử trói thân vào
tây phương cõi phật sao không hẹn
đồng niệm di đà tâm nhất câu
thập nhị nhân duyên
khởi từ vô thủy vô minh
là tiền căn nghiệp chợt sinh niệm hành
rồi đưa tới thức hình thành
bắc cầu hoài dựng cho danh sắc vào
bồi thêm lục nhập theo sau
chào đời xúc cảm bắt đầu tiếp thu
biệt phân hưởng thụ từ từ
ham vui ái dục cũng như bồng đèo
lửa lòng ngùn ngụt chấp theo
hiện sinh hiện hữu hoài đeo quấn người
vòng sinh liên tục không nguôi
lão rồi bệnh tử mãi bùi ngùi thay
pháp màu
màu trần choáng váng thị quan
lục hồng xanh đỏ tím vàng trộn pha
màu tình lũng đoạn thiết tha
mắt em sóng biếc hay là trầm luân
màu đời ẩn hiện dương âm
trắng đen lẫn lộn giả chân mịt mùng
và trong hư ảo trùng trùng
sắc tươi rực rỡ pháp không nhiệm màu
những sợi sắc không
sắc không không sắc một màu
mong manh nắng lụa mời câu yêu người
mà lòng cũng ngại ngùng thôi
tình là những sợi tơ ngời sắc không
duyên khởi
từng sát na bao nở sinh
và bao tắt lịm quanh mình theo nhau
có sinh có diệt nào đâu
từ duyên khởi dựng nên màu nhân gian
cõi trần biến hiện đa đoan
từ trong muôn loại chia ngàn linh tinh
chẳng chung chẳng khác tướng hình
từ duyên khởi dựng ra nghìn cảnh hư
còn tâm này tưởng vẫn như
thường hằng mãi mãi có từ xa xưa
chẳng thường cũng chẳng đoạn thưa
từ duyên khởi dựng cho vừa lòng si
cũng chẳng đến cũng chẳng đi
chẳng từ gốc ngọn chẳng qui cội nguồn
và muôn sự chẳng chấp buông
từ duyên khởi dựng thành tuồng hư không
Nguyễn Lân