ta đă thấy em cơ hàn khôn xiết
ngửa bàn tay đường chỉ phận hẩm hiu
môi mấp máy nói chi giờ ly biệt
lúc kiệt cùng tay buông xuống khẳng khiu
ta đă thấy em như loài hoa dại
rất ngây ngô thương lắm tuổi c̣n thơ
ôi người lớn khôn ngoan sao độc hại
bắt em làm những chuyện thật nhớp nhơ
ta đă thấy em âm thầm tủi phận
biết làm sao thôi phải bán thân đi
nơi đất khách hỡi ơi đời khóc hận
cơi đời này sao ác vậy làm chi
ta đă thấy em ơi xin đừng trách
ta xin cùng nhỏ lệ khóc cho em
và những lúc em cực cùng quẫn bách
xin nguyện cầu pḥ hộ bởi ơn trên
trong hàng tỷ năm dài như vô hạn
thế gian này sinh diệt đă bao phen
hồn ta đă luân lưu qua bao kiếp
sẽ đi hoài trong gió bụi truân chuyên
NGUYỄN LÂN