Thính đàn cầm
Lănh lănh thất huyền thượng
Tĩnh thính tùng phong hàn
Cổ điệu tuy tự ái
Kim nhân đa bất đàn
Lưu Trường Khanh
Nghe đàn
Bảy giây thánh thót đàn cầm
Lắng nghe như gió rừng thông lạnh về
Điệu đàn xưa vẫn say mê
Mà nay vắng tiếng ít nghe người đàn
Quỳnh Chi phóng dịch ( 15/3/2007)
Xuân từ
Tân trang nghi diện hạ châu lâu
Thâm tỏa xuân quang nhất điện sầu
Hành đáo trung đ́nh sổ hoa đóa
T́nh đ́nh phi thướng ngọc tao đầu
Lưu Vũ TíchBài ca xuân
Điểm trang lại, bươ’c xuống lầu
Bâ’y lâu cung câ’m âu sầu tuổi xuân
Vườn xuân vui đếm từng bông
Chuồn chuồn bay đậu lên trâm cài đầu
Quỳnh Chi phóng dịch ( 15/3/2007)Trúc chi từ
Dương liễu thanh thanh giang thủy b́nh
Văn lang giang thượng ca vũ thanh
Đông biên nhật xuất tây biên vũ
Đạo thị vô t́nh tức hữu t́nh
Lưu Vũ Tích
Trúc chi từ
Liễu xanh tha thướt bên gịng
Tiếng người hát ở đầu sông vọng về
Nắng bên nớ
Mưa bên ni
Vô t́nh mà lại có khi hữu t́nh
Quỳnh Chi phóng dịch ( 15/3/2007)
Tuyết mai
Hữu mai vô tuyết bất tinh thần
Hữu tuyết vô thi tục liễu nhân
Bác mộ thi thành thiên hựu tuyết
Dữ mai b́nh tác thập phân xuân
Phương Nhạc
Tuyết mai
Thiếu tuyết , hoa mai chẳng có hồn
Thiếu thơ, mai nở cũng phàm nhân
Chiều xuống đề thơ xong tuyết đổ
Trên cành mai nở một trời xuân
Quỳnh Chi phóng dịch ( 14/3/2007)
Phóng Hạc đ́nh
Nhất độ tương phùng nhất độ tư
Tối đa t́nh xử tối đa si
Cô sơn lâm hạ tam thiên thụ
Nại đắc sương hàn thị thử chi
Thu Cấn
Đ́nh Phóng Hạc
Mỗi gặp là mỗi nhớ thương
Đa t́nh nên măi vấn vương bận ḷng
Giữa ngàn cây dưới núi buồn
Một cành mai nở trong sương lạnh lùng
Quỳnh Chi phóng dịch(12/3/2007)
(*) Phóng Hạc đ́nh là chỗ ở của Lâm Bô, nhà thơ yêu hoa mai và hạc
Thanh minh
Thanh minh thời tiết vũ phân phân
Lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn
Tích vấn tửu gia hà xứ hữu
Mục đồng dao chỉ hạnh hoa thôn
Đỗ Mục
Thanh minh
Thanh minh lất phất mưa rơi
Đường xa lữ khách càng khơi nỗi buồn
Hỏi đâu quán rượu dừng chân
Trẻ chăn trâu chỉ tận thôn hoa đào
Quỳnh Chi phóng dịch ( 12/3/2007