Thơ về Huế
Phan Thị Ngôn Ngữ
O Quai Nón Tím
0 con gái tóc dài - quai nón tím
chiều ni về - 0 có nhớ ai không?
guốc khua chi - cho đây nhói cả lòng
áo trắng quá - khiến hồn đây khờ khạo
0 cười duyên - khoe dăm ba hạt gạo
cho đây vay một hạt - để no lòng
sợ nửa khuya về bên ngọn đèn chong
0 dẫm lấm những tờ thơ đây viết
cứ nguýt háy đi - cứ lườm - cứ liếc
miễn 0 đừng biền biệt tháng năm xanh
miễn sáng - trưa - chiều 0 cứ quẫn quanh
sau cửa lớp - ngập ngừng như bụi phấn
ngày hai buổi tan trường ngang mấy bận
đứng bên đường đây cứ mãi ngó mong
quai nón tím ơi ... khói thuốc thả vòng
không dám gọi - dù chỉ lời thăm hỏi
0 cứ đi qua - chẳng chờ - chẳng đợi
chẳng đoái hoài đến một gã khờ si
những ngã đường cũng năm bảy lối đi
sao lòng đây chỉ ... 0 quai nón tím?
.........................................................................
Nguyễn Văn Phương
Bảy Màu Mưa Huế
Anh đưa em về cơn mưa đầu hạ
Mưa Ðỏ bên đường hay bóng phượng soi?
Tóc em ướt mềm như từng ngọn lá
Chiếc nón bài thơ em để mô rồi?
Anh đưa em về ngang qua cầu Mới
Mưa Ðen trên trời Mưa Tím dưới sông
Áo trắng em chừ như tranh lập thể
Ai đã tô lên những mảng Mưa Hồng
Anh đưa em về ngang qua Ðại Nội
Con đường tình yêu chạy dọc Hoàng thành
Những đám rêu xưa thình lình tỉnh giấc
Tắm hồn mình trong những giọt Mưa Xanh
Anh đưa em về nhà xưa vườn cũ
Những đoá Mưa Vàng lấp lánh trên hoa
Chia tay trước nhà em vào với mạ
Riêng anh lang thang Mưa trắng nhạt nhoà”.
......................................................................
Mường Mán
Qua Mấy Ngỏ Hoa
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều tà
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Đừng có liếc mắt nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh lòng anh ngủ đậu
Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại
Mi sẽ chớp nghĩa là sắp háy
Hãy nguýt đi, giận dỗi càng vui
Gót chân đưa guốc mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật
Không ngó anh răng nhìn xuống đất?
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói?
Tình câm nín, tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen lá đổi mưa rơi
Sợ chân bước sai hồi tim đập
Có khoan thai rồi ta cũng kịp
Vạn mùa xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học
Từ bốn cửa Đông- Tây- Nam- Bắc
Từ bốn mùa Xuân- Hạ- Thu - Đông
Theo nhau như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu
Hoa tầm xuân tím hương bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa ghê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm
Chiều đang say vì tình đang ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền xuôi dòng ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trong mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng
Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi
Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu ô cửa giờ chơi
Cặp sách quăng mô đó mất rồi
Vì O bận tay bồng tay bế
Chuyện hôm nay sẽ thành chuyện kể
Những buổi chiều khi nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ (?)
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mấy trắng xa xôi
Mắt buồn quá. Chao ơi là tội!
.....................................................................................
T.K
Có Răng...Rồi Mới Rứa
Người ở mô răng mà kỳ dữ rứa
Giờ ra chơi, cứ ngó miết người ta
Và reo lên khi thoáng thấy đi qua
Tụi bạn tưởng, "có răng rồi mới rứa"
Thôi từ đây không qua bên nớ nữa
Cho anh chàng cứ đứng ở hành lang
Ngâm nga câu, " Hoa cúc áo vàng"
Và tương tự, chàng tập làm thi sĩ
Người ở mô, mà vô duyên rứa hỉ
Trao phong bì rồi hấp tấp bỏ đi
Ờ thương thương, nhớ nhớ làm chi
Về ba mạ biết ri la chết
Mắc cớ chi, theo người ta cho mệt
Người răng mà ưa lẽo đẽo làm đuôi
Lỡ một lần, như rứa cũng vui vui
Nhưng ngày mai, thôi đừng theo nữa hí.
.....................................................................................
Thu Bồn
Tạm Biệt
Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâu
Xin chào Huế một lần anh đến
Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cố đô
Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng
Nhịp cầu cong và con đường thẳng
Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu
Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
Anh trở về hóa đá phía bên kia
...................................................................................................................................
Trần Thị Lai Hồng
Tình Ca Dâng Huế
tôi sinh ra
với mảnh cuống rún có tên rất lạ
Liễu Cốc Hạ
tuổi thơ nở giữa những mùa tót rạ rơm khô
nên hay thương về đó
nhớ giọng hò ru vời vợi
tâm sự nào kẽo kẹt bốn tao nôi
tao thẳng tao dùi
tao nhớ tao thương ...
ạ ờ ơ ớ ờ … ơi à !
anh nói với em như rìu chém xuống đá
như rạ chém xuống đất
như mật rót vào chai
rứa chự chừ anh đã nghe ai
anh đem em bỏ chốn non đoài
ôi đã thảm chưa !!!
từ điệu hò xưa
tôi lớn lên mê say những bài lịch sử
chơi thả đỉa ba ba dưới mái đình La Chữ
từng ngẩn người vì tình tự Cần Vương
Cống Chém An Hoà tưởng máu khởi nghĩa còn loang
khi đuổi bắt trên đường làng tan học
chân chim chợt chùn bước
rợn người nhớ đoạn đầu đài thuở trước
Trần Cao Vân phút chót vẫn ngâm vang
lời khẩu khí
quật cường nêu ý chí
" Chết bởi quốc gia
danh thơm xa ngoài nghìn dặm."
Ôi !
tự tận cùng ký ức sâu thăm thẳm
trang sử xưa hằn đậm nét thương đau
nước sông Hương nghìn trước với nghìn sau
cuộc dâu bể đã bao lần cau mặt
trong khổ nhục Huế đã từng bất khuất
nêu cao lòng ái quốc
giải khăn sô dành lau khô nước mắt
và Hoàng Thành trầm mặc
vẫn vững tình dân tộc
để gìn vàng giữ ngọc quê hương
Ơi Huế !
trăm nhớ với nghìn thương
hồn lưu lạc vẫn thường về chốn cũ
vành nón bài thơ che nghiêng đò Thừa Phủ
mưa giăng mù chắn lối
guốc mộc gót chân son dẫm bùn lầy lội
lòng xót xa nghĩ tội gái Huyền Trân
đất Ô Lý dẫu tàn phai son phấn
riêng khúc Nam Bình tình đành mang hận
vì nước non nghìn dặm phải ra đi
chôn chặt mối tình si !
Ơi Huế !
trong những giấc mơ tôi thấy về Thôn Vỹ
để ngất ngây mùi hoa cau hoa bắp dậy thì
và nghe vọng từ phủ vườn Tuy Lý
giữa những khóm trúc xưa xanh mướt
giọng Ngắm Sông Nước
vang vang lời Phú Lục
tưởng một thuyền trăng vằng vặc sóng Hương Giang
khúc Tứ Đại Cảnh
ngân nga hàng châu ngọc
và điệu Nam Bình khoan nhặt tiếng trúc tơ
nào ai trông ai nhớ ai đợi ai chờ
đưa câu Mái Đẩy
xao xuyến ngọn cờ Phú Văn Lâu !
Ơi Huế !
bao dâu bể oan khiên
sáu vài mười hai nhịp Tràng Tiền
vẫn nối liền kim cổ
bên ni Hoàng Thành tưởng trống Tam Toà còn đổ
vọng về bên tê toà Khâm Sứ
chưa nguôi vong quốc hờn kinh đô thất thủ
thì đã nặng hận thù mồ tập thể Mậu Thân !
Huế ! Huế ơi !
Nghìn trùng xa cách tôi vẫn thấy rất gần
Dù cố lý có vạn áng mây Tần chắn lối ...
Huế ! Huế ơi !
chim xa bầy thương cây nhớ cội
người xa người tội lắm người ơi !
cuộc đổi đời
dù đá nát vàng phai
nơi đất khách lạc loài
tôi vẫn nhớ mãi thương hoài về Huế.
....................................................................................
Tần Hoài Dạ Vũ
Chiều Mưa Uống Rượu
Buồn xuống ngang vai chiều tới chậm
Lòng tôi mưa bụi nữa đây em
Không chắc đêm nay mà ngủ được
Rượu tàn không ấm nhớ không tên
Tâm sự cứ như là áo rách
Từng chiều chuếnh choáng bước loanh quanh
Hồn thôi bỏ mặc cho sương xuống
Thương nhớ không vàng giọt nắng hanh
Dừng chân dưới cột đèn châm thuốc
Không gió mà tay lạnh rất đầy
Mùa thu về nữa trên cây lá
Mai mốt sẽ buồn như heo may
Không biết tình xa, chiều có lạnh?
Người về qua một bến sông xanh
Áo bay hay lá rơi vào nội
Thương nhớ lòng theo mấy cửa thành
Sao tôi cứ là mây viễn xứ
Thèm về soi giữa mắt nhung xưa
Mà không là một vầng trăng tỏ
Nở giữa lòng em cả bốn mùa
Mưa rụng thêm hồn tôi nữa đây
Chiều tàn rượu hết sầu chưa say
Mai về tay níu vai cầu cũ
Cởi áo xưa buồn cho gió bay
.........................................................................