VUỜN THƠ CỦA TÔI
Tôi chỉ thích sống trong vườn thơ im lặng
Và mỗi ngày nh́n náo nhiệt của vườn trăng
Có những thi nhân đề thơ gữi chị Hằng
Và chú Cuội kể chuyện đùa đêm trăng sáng
Tôi chỉ ngắm và thấy hồn thơ lai láng
Nhưng vẫn chỉ nh́n mà không muốn bước sang
Vườn thơ của tôi từ đó cũng tràn lan
Đầy hoa bướm nên thành vườn thơ lăng mạn
Anh ghẹo tôi là không thương yêu nhân loại
Có vườn thơ mà sao dấu ở nhà hoài
Thưởng thức riêng ḿnh, nào ai biết ai hay
Mang ra nhé, cho vườn thơ c̣n đẹp măi
Bất chợt, tôi cười cởi bỏ ḷng khắc khoải
Vườn thơ tôi, nào hoa bướm, nào trăng mây
Khung trời nhỏ nhoi vừa mở rộng ṿng tay
Cùng vườn trăng sáng trên đường dài thoai thoải
8/18/05
CHO TÔI XIN
Cho tôi xin một lời nói nhỏ
Đưa tôi về ngày ấy nên thơ
Buổi sớm mai cổng trường chưa mở
Có bóng ai đang cũng đứng chờ
Cho tôi xin một ḍng nhạc ngắn
Đưa tôi về ngày ấy bâng khuâng
Ngại ngùng khi ánh mắt nh́n sang
Chân bước vội giờ chơi buổi sáng
Cho tôi xin một lời hát khẻ
Đưa tôi về ngày ấy đam mê
Giọng hát bay xa tư t́nh kể:
“…âm thầm theo bước chân em về”
Cho tôi xin một vần thơ củ
Đưa tôi về ngày ấy suy tư
Hai câu thơ viết gửi chối từ
Không lo nghĩ chỉ lo học chử
Cho tôi xin một lần nói với:
Ánh mắt buồn ghi khắc trong tôi
Tiếng hát xa xưa c̣n vang vội
Ngày tháng qua rồi vẫn chưa vơi
8/30/05
VỤN VỠ NIỀM ĐAU
Em về qua lối cũ
Nắng trở màu hắt hiu
Cây bên đường ủ rủ
Gió đưa nhẹ buồn thiu
Em về qua lối cũ
Dấu xưa biết t́m đâu
Chân hoang người lữ thứ
Miệt mài bóng chim câu
Em về qua lối cũ
Nghe vụn vỡ niềm đau
Buồn về như mưa lũ
Tràn ngập những hư hao
Em về qua lối cũ
Sầu dâng lên mắt cay
Xót xa ḷng cô lữ
Vương măi một t́nh phai
1/5/06
NGƯỜI EM
Chiều Đông lạnh mưa về trên phố nhỏ
Mưa nhạt nḥa cho ướt áo em thơ
Đến thăm anh đường trơn bong bóng vở
Má em hồng sưởi ấm một trời mơ
Ta nh́n nhau ḷng bâng khuâng không nói
Hồn anh say ngây ngất đến chơi vơi
Anh ước mơ ḿnh như cánh chim trời
Tung cánh ướt chiều mưa không biết mỏi
Thương anh kiếp tang bồng, em lặn lội
Dù đôi ḷng khắng khít phút giây thôi
Để đến khi em bước về trên lối
Anh dơi vời ḷng buốt giá khôn nguôi
Ta ước mơ một chiều Xuân dệt nắng
Em đến thăm đường xa cỏ thênh thang
Trong ṿng tay tan đi niềm cay đắng
Lối quay về quên lăng dấu chân hoang
3/10/06
NGỌC NHUNG