
Vườn xưa kín cổng cao tường
Anh đào còn ngậm nụ hồng đợi ai

Mưa xuân rơi ...nhớ dịu dàng
Anh đào chưa ngắm sao đành để ..rụng rơi

Người khen hoa đẹp mãn khai
Riêng ta chỉ thấy vắng ai hoa buồn

Anh đào nở khắp núi xa
Hỏi người người có nhớ ta chăng người







Ngàn năm thương mãi con
đường
Sương mai ngọn cỏ mềm ôm gót hồng
Theo em chân sáo đến trường
Nắng vui nhảy múa trên tầng lá xanh
Ngàn năm thương mãi giòng sông
Lênh đênh sóng nước giữa giòng thuyền trôi
Vó buông từ buổi sớm mai
Bếp thơm toả khói lam phai ráng chiều
Ngàn năm thương mãi cánh diều
Tuổi thơ em thả bao điều ước mơ
Sáo diều lướt gió vi vu
Êm êm sóng vỗ bên bờ thuỳ dương
Ngàn năm thương mãi mây giăng
Hoàng hôn tím thẫm chiều hôm nhớ nhà
Trường Sơn dẫy núi xa xa
Cơn giông sấm động chớp loà đầu non
Ngàn năm thương mãi mùa xuân
Giao thừa tiếng pháo xa gần trống vui
Bài chòi nhịp trống liên hồi
Đầu năm lần giở truyện Kiều bói thơ
Ngàn năm thương mãi đường tơ
Trên khung dệt nỗi mong chờ tháng năm
Nỗi lòng tơ nhện giăng giăng
Bài thơ tiếng nhạc tơ lòng vấn vương
*
Ngàn năm thương mãi ...thuỷ chung
Xa xôi xin gửi chút lòng nhớ quê

Giọt mưa trong suốt lưu ly
Tuổi thơ bỏ lại anh đi vào đời
Mai về trường cũ bùi ngùi
Trên sân còn vết dấu chơi ngày nào
Giọt mưa lóng lánh vì sao
Mắt nai bỡ ngỡ lạc vào rừng mơ
Lệ trời đổ mấy cơn mưa
Ngàn sao thổn thức mấy mùa nhớ nhung
Giọt mưa vương áo ngưòi thương
Bờ vai ấp ủ yêu thương ngọt ngào
Giọt mưa trên lá xôn xao
Đôi chim sâu nhỏ nép vào dưới mưa
*
Giọt mưa nốt nhạc trùng khơi
Giọt thương giọt nhớ đầy vơi giọt buồn
Mềm khung nhạc lá nhẹ buông
Giọt mưa rung nỗi vui buồn lòng ai

Trên bờ thảm cát mịn màng
Đợi từng đợt sóng nồng nàn ghé hôn (*)
Vỗ về xoa dịu nỗi buồn
Mỗi khi sóng giận sóng cuồng sóng dâng
*
Liều mình thân cát chảy tan
Thiêu thân trong lửa trần gian đỏ hồng
Ca’t thành pha lê trong ngần
Nâng niu gót ngọc hoa thơm người tình
*
Chập chùng đồi cát trắng tinh
Trong từng hạt cát hồn thiêng chập chờn
Gửi vào muôn vạn tình thương
Dịu dàng cát ủ mộ phần ngàn năm
Quỳnh Chi ( 20/3/2005)
(*) Ý thơ Xuân Diệu

Vì ai lá ngọc cành vàng
Truyện nàng công chúa phim buồn năm xưa
Lầu son một bóng thẩn thơ
Chưa bao giờ biết vui đùa cùng ai
Qua rồi ngắn ngủi cuộc vui
Chiều buông bịn rịn chia tay cuối ngày
Người về ngôi báu cao vời
Tình ta phong kín trong lời từ ly
Quỳnh Chi ( 18/6/2004)
Muôn lưỡi đoản đao muôn mũi tên
Trong cơn bão tuyết rú cuồng điên
Đầy trời lông ngỗng bay tan tác
Cho áo ân tình lại mỏng thêm
Quỳnh Chi ( 24-01-2003)

Đồi xa hoa
trắng chập trùng mây
Hay áo tiên nga rớt xuống đời ?
Thảm hoa ai trải trên đồi biếc
Bè hoa ai thả dưới giòng trôi
Hoa trắng ngày nào còn thơ ngây
Ửng hồng phơn phớt cánh hoa say
Sake tiệc rượu đêm hôm trước
Vườn ngự xem hoa hội rất vui
Gió xuân nhè nhẹ cánh hoa rơi
Hồ gương soi bóng mấy tầng mây
Thuyền ai dưới bến chèo buông lái
Bè hoa trôi ngỡ bóng mây bay
Quỳnh Chi ( 06/04/2003)

Nguyệt-quế mẹ
thường hay ướp tóc
Tự nhiên lắm nụ mà ít hoa
Chàng bảo ... trẻ em bên hàng xóm
Hái trộm chơi hàng với kết hoa
Nguyệt-quế ô kìa ai đánh rơi
Trước thềm thơm ngát cành hoa tươi
Vội vàng nàng nhặt lên âu yếm
Áp cánh hoa trinh lên đôi môi
Chàng nấp đằng xa tủm tỉm cười
" Cô em bé nhỏ của tôi ơi
Thế là cô mắc mưu tôi đó "
Và rồi cứ thế ... giả làm rơi ...
Từ ngày chàng thấy được mặt hoa
Hoa trong vườn chàng nở rất thưa
Ngọc-lan, nguyệt-quế, ngâu, chín-trảo (*) ...
Đi làm sứ giả, đều vắng nhà
Từ ấy nhà nàng luôn ngát hương
Hoa rơi e ấp gửi tình thương
Hình như nàng hiểu ... nên từ đó
Chỉ thấy cậu em ra nhặt giùm ...
Quỳnh Chi (25/3/2003)
(*) Hoa chín trảo : hoa anh trảo hoặc móng rồng

Em hỡi mời em ngày trở về
Cùng tôi ghé lại một miền quê
Thăm ngôi trường nhỏ nhiều phượng vỹ
Màu hoa rực đỏ trong nắng hè
Mời em đáp chuyến tàu thời gian
Ta đi vào vũ trụ mênh mang
Ngựơc giòng quá khứ ta về lại
Những ngày xưa thương nhớ miên man
Có con bướm lượn trong nắng vàng
Trên mầu ngọc bích lá ti gôn
Lều hoa tim mộng tôi vừa kết
Em.. Nàng Thơ ngự giữa trần gian
Ta sẽ yêu như thuở ban đầu
Thiên nhiên , cuộc sống ..cả thế gian
Một trời mơ mộng cho em viết
Những lời thơ ca tụng trần gian
Quỳnh Chi (10/7/2004)

Theo năm
tháng đã phai màu áo trắng
Chút duyên thầm không lộng lẫy kiêu sa
Cuối vườn hoang gai góc rất tình cờ
Người có thấy một màu man mác tím
Đừng động nhé làm khép rèm mi biếc
Đôi tay van hoa chắp lại nguyện cầu
Chẳng bao giờ người hiểu được hoa đâu
Hoa e ấp dấu bao niềm tâm sự
Lá đã khép cành hoa đầy gai nhỏ
Hoa vô hương, hay vì gió lặng thinh ?
Trong cô đơn ai hiểu nỗi u tình
Sau mầu tím với những cành gai nhọn
Ngày nào đó người làm vườn đến dọn
Sẽ vô tình kết liễu một đời hoa
Khi chiều buông hoàng hôn tím nhạt nhòa
Người có nhớ màu hoa man mác tím ?
Quỳnh Chi ( 24/6/2003)

Vườn nhà anh chẳng có hoa ngâu
Nồng nàn hoa chín trảo thơm lâu
Và trắng li ti hoa nguyệt quế
Anh tặng đền em để cài đầu
Em cười khẽ nói ồ không sao
Tên ngâu xui xẻo... nhỡ xa nhau
Êm ái vòng tay hoa chín trảo
Toả hương thơm ngát mối tình đầu
Ngờ đâu tan vỡ mối tình đầu
Nguyệt quế trăng xưa cũng phai mầu
Móng rồng cào nát tim thơ dại
Hương hoa nồng nên mãi buồn đau
Thôi hẹn ta gặp lại kiếp sau
Vườn nhà anh sẽ trồng hoa ngâu
Để ướp trà thơm và thanh khiết
Cùng uống bên nhau đến bạc đầu
Quỳnh Chi ( Gửi AT yêu mến , 31/10/2004 )

Màu hoa trắng nuốt
mong manh
Như em ngày ấy khi mình gặp nhau
Ngập ngừng mới ngỏ đôi câu
Em như bỡ ngỡ nghiêng đầu nhìn anh
Mùa sang nắng ấm dịu hiền
Ửng hồng thêm cánh hoa duyên mỹ miều
Màu hoa tươi thắm diễm kiều
Như em ngày ấy hương yêu ngọt ngào
Nắng xuyên vòm lá xôn xao
Bên em phiền muộn cõi nào bỏ quên
Vòng tay ôm cánh hoa duyên
Tình yêu chắp cánh bay lên đỉnh trời
Mải quên cơn mỏi đùa vui
Ngây thơ cơn lốc cuốn trôi tháng ngày
Màu hoa sao chóng nhạt phai
Anh mơ tìm lại tháng ngày đam mê
Màu hoa nhạt tím tái tê
Như em sau cuộc tình lê thê buồn
Hoàng hôn ngã rẽ cuối đường
Mùi hương anh thảo nhạt vương cuối mùa
Ngày trôi năm tháng hững hờ
Mùi hương anh thảo mơ hồ thoảng đưa
Quỳnh Chi phỏng dịch theo Shikuramen
no kahori
( 19/9/2003)

Một chú chim non mới ghé
vào
Vườn xuân hoa cỏ khẽ xôn xao
Sợ chim bay mất nên em bé
" Chim gì xinh thế?" khẽ thì thào
Mai
vàng như nắng
Mai vàng như tơ
Như mật vàng óng
Chim trời líu lo
"Bông hoa này to
Chao ơi thơm quá
Trước mình rỉa lá
Sau hút.. rượu cần
Là nhuỵ trắng ngần
Giữa bông vàng óng "
Nghiêng đầu nghe ngóng
Đôi mắt tròn xoe
" Coi tề dị ghê..
Có người chụp bóng !"
Chim đang mắc bận
Chưa kịp làm duyên
Nhụy dính tèm lem
Vụt bay ...đi rửa mặt

Anh đào soi bóng suối
quanh co
Trúc lâm êm ả mấy rừng thơ
Theo chân hoa nở lưng chừng dốc
Thông reo gió lộng đỉnh đồi mơ
*
Suối trong róc rách lượn quanh nhà
Chuông chiều xa vắng bùôn thiết tha
Ngõ nhỏ đường thôn cây rợp bóng
Bụi tre bờ giậu nhớ quê xa

Quẹt qua quẹt lại mổ
hoài
Mỏ xinh cái mép vàng ngời ánh trăng
Mỏ này hay nói , ham ăn
Ríu ra ríu rít . . nhức đầu ngừơi ta
Hót chán lại lên mái nhà
Tìm sâu lật lá đạp hoa gẫy mầm
Ăn quả nhả hạt đầy sân
Làm người ta dọn . . .trần thân mỗi ngày !
14/3/2004

Xuân về trong nắng ấm
chan hoà
Vườn xuân rực rỡ muôn cánh hoa
Mai, đào đua sắc khoe hồng bạch
Mộc lan hương dịu dáng ngọc ngà
Lá xanh ngọc bích ngời trong nắng
Trên cành ríu rit tiếng chim ca
Đôi bồ câu đất đan tổ ấm
Vườn xuân rộn rã vạn lời ca
17/3/2004

Lớp học đầu xuân bỗng
rộn ràng
Bầy thiên di hạ cánh, mùa sang
Dưới mái hiên chim về làm tổ
Lớp học i tờ tiếng hát reo vang
Lớp học dầu xuân bé đến trường
Cô bé Bắc kỳ vừa mới vào Nam
Trường mẫu giáo trong ngôi chùa cổ
Tiếng miền Trung là lạ ...ngỡ ngàng
Lớp học đầu xuân tắm nắng hồng
Trong sân chùa hoa đại ngát hương
Cổng tam quan chùm hoa mới nở
Chim nằm nghe học ké . .đánh vần
Nhớ Hội an , 22/3/2004

Vườn xuân có bầy thỏ
xanh
Lấp ló trên cành nghe ngóng
Nhô hai vành tai xanh nõn
Nghe tiếng mùa xuân tìm về
Vườn xuân có đàn bướm hồng
Đợi hoa anh đào nở xong
Xúm xít trên cành phơi nắng
Cánh hồng đổi màu xanh nõn
Vườn xuân đêm nay thắp sáng
Từng chùm nến sáng lung linh
Hình búp mộc lan trắng tinh
Hình bông mộc lan tím thẫm
Vườn xuân ngày càng xanh biếc
Bướm hồng nến trắng thỏ xanh
Rủ nhau đi chơi ú tim
Tìm đựơc trứng chim câu đất
8/4/2004

Xuân về cây thức
dậy vươn vai
Đầu cành xanh nõn đọt vươn dài
Lá non thơm cốm xanh mùa mới
Mụt măng lấp ló dưới giậu ngoài
Cậu bé cành xuân lớn rất mau
Giơ tay nghịch phá thò qua rào
Bên đường chọc với khều dây điện
Dây leo quấn quýt mãi lên cao
Giàn nhỏ dây leo sang nóc nhà
Nhánh kiwi bụ bẫm mượt mà
Chui vào khe ngói, luồn qua cửa
Vội vàng lôi xuống kẻo dột nhà
Cô bé hoa lài thơm ngát hương
Sang chào hàng xóm tấm tắc khen
Không như cậu bé cành tinh nghịch
Trèo qua hàng xóm... bị cằn nhằn...
13/4/2003

Mẹ ơi nhớ mua hoa
Cho bướm vàng khỏi đói
Cho ong xây tổ mới
Nuôi con cần mật hoa
Mẹ ơi nhớ đừng quên
Trái cây và nước uống
Cho trong vườn vui hót
Ríu rít cánh chim chuyền
Con ... ghét mẹ nhất nhà !
Mẹ thường quên thay nước
Để cá vàng chết sớm
Trong bể cá hôm qua
Đây mộ bia sơn ca
Chim yêu của cậu bé
Bị mèo vồ ... tội quá
Đem chôn dưới gốc hoa
Nhiều năm tháng trôi qua
Chàng ít ra vườn hoa
Hỏi chàng, chàng lúng túng
"Ơ ... Ủa ... Thế thật à ?"
20/10/2003

Ghế cỏ bên thềm những
ngày thơ
Lồng đèn theo gió lay hững hờ
Tựa lưng vào giàn hoa thiên lý
Dưới chân tí ngọ - hoa mười giờ
Ghế cỏ chiều thương nhớ ngẩn ngơ
Cỏ hồng quấn quýt những dây tơ
Hoa ngâu hoa sói cài lên tóc
Mùa xuân thơm ngát một vườn mơ
Ghế cỏ đem cùng tráp hồi môn
Thơm mùi húng quế láng hành hương
Tựa lưng vào giàn dây mơ tía
Dưới chân trải thảm rau cúc tần
Ghế cỏ ru bài hát dịu êm
Cào cào châu chấu nhẩy bên thềm
Tựa lưng vào giàn hoa bìm tím
Cẩm chướng đem trồng giữa tháng tiên
Ghế cỏ ướt đầm những ngày mưa
Những ngày giông bão cỏ xác xơ
Những ngày nắng hạ nồng oi ả
Cỏ trần gian ngậm ngãi tìm trầm
Ghế cỏ yên bình đón
tháng đông
Mùa thu hoa cúc sắp gần tàn
Vẫn còn thơm ngát hương mùa cốm
Tựa gối mơ tròn giấc trăm năm
13/10/2003