Yêu Nữ

Yêu nữ nguyên là rắn
Là chồn tinh đuôi dài
Là hoa đêm quyến rũ
Là lau sậy đầu thai

Hằng đêm ta yêu nữ
Tựa cổng lắng nghe kinh
Trong Liêu Trai chí dị
Phật đâu độ đến mình

Tiếng chuông hoà tiếng mõ
Không thiền cũng tâm an
Đạo sư trầm giọng đọc
Kinh bát nhã ngân vang

Sương đêm dần tan loãng
Bình minh nắng dần lan
Mở mắt bừng tỉnh dậy
Yêu hoá trúc bên đường

Có người đưa đến biếu
Đạo sư cặp bút lông
Trúc ngà khắc tinh xảo
Tay thần thảo mấy dòng

Trên hoa tiên như lụa
Lời thơ nét mây bay
Mực nghe dường thoang thoảng
Có hương là lạ say

Đặng Lệ Khánh

 

Thiện Tai ! Thiện tai

Với tâm lãng mạn nghe kinh
Nhìn từng hạt bụi thấy mình ở trong
Trên lá sen mầu xanh nhung
Long lanh một giọt sương đong đất trời
Tiếng chuông tiếng mõ buông lơi
Có ta hay chẳng ta ngồi ở đây
Mọi người cúi mặt chắp tay
Mình ta cánh bướm vờn bay cuối vườn

Đặng Lệ Khánh

 

LeKhanh Dang> wrote:

Nếu ai cũng giống thiền sư
Vô hang ngồi đọc kinh thư một mình
Che tai cho khỏi bực mình
Gió vi vu thổi trên cành mặc ai
Lời thơ tui viết cho người
Sẽ không ai đọc , buồn thôi là buồn
Nhớ quên là chuyện đời thường
Khoông quên , chẵng nhớ , đi luôn cho rồi
Bàn ra , tán láo cho vui
Dừng buồn Sư nhá , theo tui về đời
Đi  thôi !!

trucTu Le > wrote:
 

bốn phương phẵng lặng như tờ

có không câu chuyện vu vơ giữa đường

tiểu-đại té ra có thật

thôi thì:

xách dép, sư điên về cố động

nhìn tường bật tiếng vô ngôn tai

cữa hang  thả  lại lối riêu phong.

từ nay vui thú cùng kinh sách.

nhắn gởi ai kia buồn tại hạ

một lời xin lổi có vui không?

 

không vô  trú xứ với "đoàn tiểu tử"

không đi lấy chi mà nhớ

không đến nhớ cái chi hè

chuông trống tai mô nghe

ta-mình răng loạn xạ

có-không chuyện tào lao.

mai đi làm chủ chưa đuổi

rứa là xong được một ngày.

ha ha

 lieu khong tanh

 kimcang < wrote:


 Bo'ng nhạn vượt sông *
 Trường giang dậy so'ng
 Sông nhớ trăng, sầu
 Mây quên nước, thảm!
 Không quên không nhớ tức thiền
 Vừa quên lại nhớ coi phiền thiên thu!

*nhạn quá trường giang


 


Tran Kiem Doan wrote:

Luyện Kim Đan chia cho Kim Lan một nữa!
 
 Ta có loai Kim Dan rất lạ
 Uống vô thành Chánh Quả luân hồi
 Chanh qua chính là Lemon Juice
 Chứ phải đâu đắt đạo cứu đời
 
 Nếu Kim Đan uống vô mà hết nhớ
 Thì cần chi tu luyện mù khơi
 Ta chỉ cần ngó mình trên vách
 Để yêu ta mà chẳng yêu người!
 
 Tran Doan Tieu Tu

 

Tran Kiem Doan wrote:
 
 
 Đi Về Trú Xứ


 Chỉ có cách này đây khỏi nhớ
 Đánh vang chiêng trống dậy liên hồi
 Nhưng ta vẩn lặng nghe ta thở
 Chỉ một mình ta, ta biết thôi

 Ta biết ta rồi ta chẵng nhớ
 Trăm người trăm vẻ vẩn là ta
 Có AI ngoài MỘT đâu mà nhớ
 MỘT cũng là KHÔNG: KHÔNG là TA.

 TKD