Trời Saigòn chiều nay mưa có đổ ?
Em đi về áo ướt lạnh buồn không ?
Thời gian chảy đến bao giờ tái ngộ ?
Hòn vọng phu mòn mõi vẫn chờ mong.
Nhân thế vẫn quay cuồng trong phần số,
Kiếp đau buồn, sao em mãi long dong ?
Trời Saigòn chiều nay bừng giông tố ?
Em cô đơn áo mỏng lạnh hồn không ?
Trên má em, mưa nhiều bằng nước mắt ?
Trời quê hương ảm đạm phủ bờ mi.
Gió níu chân, từng bước lòng quặn thắt.
Duyên tình buồn, hội ngộ với chia ly.
Giòng sông cũ, nước đục buồn se sắt,
Thuyền không về, phiêu lãng dấu người đi
Đứng bên bờ nhìn trời mây hiu hắt,
Ước mơ thành tượng đá hóa vô tri.
Áo cắt ngắn, quê hương đời giản dị
Nét bơ phờ trên khuôn mặt đăm chiêu
Nụ cười tắt trên môi thâm nghiêm nghị
Một trời sầu, quê hương Việt hắt hiu.
Em về đâu ? Nhạt hương đời vô vị ,
Đêm xuống dần , thành phố lạnh tịch liêu
Trái tim nhỏ một trời sầu ngự trị
Người vọng phu hóa đá lửa hồn thiêu./.
“Cháu về thăm ta, e chừ muộn,
em chờ mòn mỏi. Lấy chồng xa”
kỷ niệm treo tường, chưa mang xuống,
xuân-thì có độ, thấm thoắt qua ...
“Ra ao rửa bụi đường cho mát”
xanh bèo mặt nước , ráng trời pha
tần ngần soi bóng, lòng man mác
niềm xưa chim chóc rộn quanh nhà ...
dọn sẵn mâm chiều, cơm thơm ngát,
gạo mới, dưa kho, ớt tương cà ...
canh đay ngọt nước rau xanh ngắt.
trăng chiều non vướng cánh thiên nga .
“ Đêm nay ngủ lại, cho thong thả .
cháu vẫn muôn đời cháu của ta
nợ duyên tiền định, trời sắp đặt”
aÁm áp ân tình vị thiết tha ...
chiếu chăn phảng phất hương người cũ ?
giường nầy em ngủ mấy ngàn đêm?
thương tiếc, tắc kè khuya chép miệng .
bên trời hạnh phúc mấy riêng em? ./.
(Viết tặng HCH )
Trời xuống thấp, tình xưa chùng cay đắng,
bóng em đâu? nhức nhối khoảng tim buồn
bốn mươi năm vẫn lòng ta hoang vắng,
còn thương người tràn thác đổ mây tuôn.
đêm phố chật hồn ta mênh mông rộng,
trí miên man, dư nỗi nhớ điên cuồng
người hất hủi sao ta còn trông ngóng ?
ấm êm nào, ngày xưa vẵng dư hương...
đốt kỹ niệm soi hồn người trong mộng,
mỏi mòn chờ, sương trắng mái tà dương
giữa trần gian, hai khung đời chiếc bóng
giận hờn chi, năm tháng lạnh chăn giường !
ta đứng lặng, nghe giòng đời ngưng đọng,
oÂm vai trần giá buốt thấm hơi sương...
mãi đuổi bắt, vết thương hằn kiếp sống
biết sao nguôi, trong vũng nhớ tình trường ./.
Một ngày ra Thái Bình Dương,
Bên kia trời khuất quê hương xa mờ
Sao bâng khuâng, mãi thẩn thờ
Sóng xô lớp lớp vỗ bờ nhớ thương ...
Một ngày ra Thái Bình Dương,
Nghe lòng bão tố mười phương thổi về,
Bỗng dưng ướt mắt dầm dề
Trời mưa hay mối não nề vấn vương?
Một ngày ra Thái Bình Dương,
Nhớ xưa thuyền trẩy biên cương khóc mừng,
Đi qua trời đất mấy từng,
Ưu tư hằn nấp trên vừng trán sương..
Một ngày ra Thái Bình Dương,
Ước mơ nhìn thấy vườn nương quê nhà
Tre xanh vàng bóng nắng tà
Nghe đồng dao vẳng chan hòa văn chương.
Thôi đừng ra Thái Bình Dương
Tim còn nhức nhối, vết thương chưa lành
Cây xa cỗi, chim lìa cành.
Tha hương đất khách lẽ đành tìm quên ./.
Nhóm lửa hồng ven sông,
Thả mồi chờ cá động
Trà thơm dâng khói ấm
Ngọt môi thấm rượu nồng
Bè bạn quanh lửa ngồi
Cười vang câu chuyện cũ
Quên cả khoảng đất trời
Nguôi thế gian buồn khổ
Cháo cá nóng bùng sôi
Hành hương thơm ngọt cổ
Giọt khuya đàn rơi rơi
Lời ca ngông nhịp vỗ
Lửa tí tách gọi mời
Lòng giai nhân chớm mở
Tri kỷ rộng trùng khơi.
Hoa thanh nhàn rộ nở
Thiên nhiên hồn chơi vơi
Phương đông vành trăng đỏ
Đêm nhàn đời thảnh thơi,
Mở lòng hong sương gió ./.
Em bốn lăm vẫn còn đầy duyên dáng,
nụ cười tình mắt ướt chín làn môi,
giấc thần tiên, điệu ru chung ngày tháng
ngọt ngào vang xin tiếp kiếp luân hồi ...
còn tha thiết nhịp tim anh mù quáng
cận kề nhau mà thương nhớ không nguôi
Em bốn lăm, lòng tươi như mười sáu,
trái tim hồng, nguồn chung thủy tinh khôi,
giọt tin yêu vang vang reo giòng máu
nghĩa tình sâu vô cực mãi đắp bồi,
mái hạnh phúc đôi linh hồn nương náu,
biết thương nhau từ thuỡ mới nằm nôi
Em bốn lăm lòng vui hoa xuân thắm,
từng giây qua ta uống cạn hương đời
tay vòng ấm, mở khung trời say đắm
lộng hương ngàn gió núi vợi trùng khơi ./.
Sung sướng lạ, vào sở ngồi thong thả
Lật trang thơ, thưởng thức bướm hoa vàng
Lòng thanh thản, chén trà thơm hương phả
Thương giòng đời êm ái chảy mênh mang
Việc hoàn tất - nhẹ tâm thần phơi phới
Ngày hôm nay khắp nhân loại bình an,
Ngoài song nắng, thiên nhiên dường đổi mới
Trong tâm vui, nghe thư dãn muôn vàn ..
Không vướng bận, chẳng ai chờ ai đợi
Ngày lâng lâng, thời gian chuyển miên man
Hương hạnh phúc tỏa lan nguồn thơ thới ,
Nhịp nhàng đưa, lời trời đất chứa chan ..
Hai tay duỗi, thở sâu dồn khoan khoái
Từng mô bào nhàn nhã lắng âm vang
Mở tim rộng đón ngày vàng thân ái,
Ngõ thiên đường, dàn trải bước thư an ./.
Đời hạnh phúc bởi em thường biết đủ,
Đứng núi nầy, không ngóng núi bên kia
Hồn giản dị, sủng ân nguồn sinh thú
Lộc đất trời cùng nhân thế xẻ chia
Tim rộng trải. Thương yêu quên thù hận
Ngàn âu lo gác bỏ mái hiên ngoài,
Thanh thản sống , vô tư chi vướng bận
Thế gian buồn chuyển hóa, hóa thiên thai
Pha hài hước, nhẹ giòng đời trang trọng
Nụ cười vui thường mở đón nhân gian
Trái tim nhỏ, chứa khung trời cao rộng
Làm mưa thu , tưới mát thấm muôn vàn ...
Vũng đau thương chôn vùi, ươm hoa mộng .
Em khôn ngoan, biết khóc ít cười nhiều
Tâm bình thản khi nỗi đời xao động
Mắt sáng ngời, từng bước vững tin yêu
Em chấp nhận, mỗi người pha tốt xấu
Tình cho đi, không tính toán lỗ lời
Hoa hạnh phúc, con chim vàng ẩn náu
Xuôi giòng đời, thuyền thanh thản rong chơi ./.
Em đến thăm giữa tháng ngày buốt giá,
Nước đôi giòng hội ngộ chợt reo vui,
Tưởng mất nhau, đường đời người mỗi ngả,
Tay trong tay, cay đắng hóa ngọt bùi ..
Ngày tháng đó, phương trời em biền biệt
Không chia tay - vắng bóng áo sân trường
Mùa thi đó chim gọi đàn tha thiết,
Hàng me buồn trút lá nắng chiều vương.
Anh cứ nghĩ muôn đời em bé bỏng
Dấu trong tim, thánh thiện mối chân tình,
Khi vỗ cánh, em phương trời khuất bóng
Ngẫn ngơ sầu che khuất vết điêu linh.
Giòng sông rẽ, nhánh buồn xuôi biển rộng
Núi non chờ mây trắng gọi trùng khơi,
Cuộc tang thương mỗi kiếp người xao động
Niềm yêu xưa, thân thế cũng rã rời ....
Em đến thăm, muôn chim trời vui hát,
Nở trong ta tươi ngát đóa hoa quỳ
Ôi ánh mắt, ngày xưa, nghe dào dạt...
Máu luân lưu rộn rã thuỡ xuân thì. /.
Gió tốc váy, cuồng cuồng tay em chụp
Anh giả vờ lịch sự ngó trời xanh
Trong nhấp nháy rõ đường thanh nét tục
Em thì thầm đa tạ ánh mắt anh .
Gió tinh nghịch kéo giằng, em đỏ mặt
Dẫu từ tâm, khó phụ giúp, thôi đành ,
Làm sao dấu miền hoa hương bí mật
Lũ chim non thức giấc líu lo cành...
Đừng váy lụa, buổi đất trời gió lộng
Cõi thế gian - miệng lưỡi khó ngăn ngừa
Khoảng thầm kín, thiêng liêng trời ảo mộng
Khói sương mờ - e ấp dáng sau xưa .
Anh chẳng phải thiên thần hay á thánh
Không lòng trần trong sáng nếp gương lau
Em biết rõ, tò mò là nhân tánh
Đóa thiên hương chín mọng thắm sắc mầu .
Anh đâu muốn sổ sàng nhìn xuyên thấu
Bỡi tấc đời, ai cũng thế mà thôi,
Tự ngàn xưa, tiền nhân còn che dấu,
E căn nguồn tội lỗi : nét tinh khôi ./.
![]()
Nằm nghe sóng vỗ hao mòn đá,
Thả nhớ lên trời theo gió bay
Dốc núi rừng thu vàng sắc úa,
Dưới lưng cát ẩm, gối vòng tay.
Qua tóc mây luồn căng hơi muối,
Thế gian khuất nẻo, ta nằm đây.
Lâng lâng hạnh phúc không tên tuổi,
Thể xác linh hồn ngây ngây say.
Quá khứ tương lai - không chắp nối.
Can chi thế tục, trả cùng vay.
Thoảng ru gió nhạc ven sườn núi ...
Trĩu mắt mơ hồ, ngủ lưng mây.
Đến cõi thiên tiên hồn lạc lối.
Nẽo về trần thế, mù khuất vây.
Giật mình tỉnh giấc. Chim thúc hối,
Chân trời rực lửa, cháy phương tây.
Hoàng hôn thấp cánh che đồi núi,
Vài khối u hoài vướng trên cây,
Thì thầm biển nhắc lời đau cuối.
Gọi nhớ về hồn trong gió bay....
![]()
Lời nhắn nhủ miền xa làm thao thức
đêm nay nghe mưa gió phủ trong lòng
vết thương cũ ngàn năm bừng đau nhức
tình yêu xưa cuồn cuộn nước tràn sông
tưởng ngày tháng mờ phai dòng ký ức
lỡ làng nhau, thời tuổi trẻ cuồng ngông
ta lạc bước mộng du miền địa ngục
em tủi hờn gạt lệ bước sang sông
thương tiếc mãi tháng ngày vàng cũ khuất
trong tim nầy băng giá vạn trời đông,
lời nhân hậu, nụ cười còn phảng phất,
miền quê hương dào dạt lúa đơm bông
qua dâu biển ta năm châu trời đất
vẹt chân giáy xuôi ngược bước gai chông,
ta chín chắn biết nghĩa đời còn mất
tình yêu xưa hoa úa rũ phai hồng
người còn đó trong tim nầy nguyên vẹn
tháng ngày xưa hò hẹn tuổi đơm hoa
từng ánh mắt nụ cười niềm e thẹn
không gian vui, reo êm ấm hiền hòa
những con đường cây cao dài rợp mát
đưa nhau về lá đổ áo tà bay
nắng nghiêng nhập đôi bóng hình làm một
tay ngại ngần, nhè nhẹ nắm bàn tay .
người vẫn thế, tâm hiền hòa mở rộng,
lòng khoan dung, xin đa tạ lòng này ./.
Triền dốc đá tảng
chập chùng...
chiều sương vin núi lên rừng
hát vang.
đường cao
sảng khoái tuôn tràn
mây vương níu tóc,
bước nhàn du ta...
thời gian ủ mục phôi pha,
tiền nhân còn dấu chân qua
ngọt ngào.
không gian mật ướp hương đào,
chim ca lưng núi
đón chào bước chân
nắng trên cuống lá
ngại ngần
thinh không mở cửa
tâm thần miên man.
dưới xa bé bỏng nhân gian
li ti kiến cỏ
hợp tan đời đời
thở sương khói mỏng che trời,
xoi mòn phiến đá
giọt thời gian đi,
trăm năm
thoáng chốc cón gì? ./.
Em đừng để anh biết chuyện tình xưa,
thà anh tưởng mình là người thứ nhất
neo thuyền đậu bến tim em...
cho niềm vui trong anh tròn vẹn
Em đừng nói thật, khi nửa đêm
trong mơ lạc chân về quá khứ,
miền êm đềm, gặp người năm cũ,
dù không chủ ý,
mà lòng xao xuyến miên man
cho anh giấc ngủ yên hàn ngày tháng..
Em cũng biết mà anh càng biết rõ:
người trong mơ bao năm còn trẻ mãi,
khôi vĩ hơn ngoài đời
( anh chàng đít teo tóc thưa bụng ỏng)
ngày xưa hoa mộng như chuyện thần tiên,
tình đầu tuyệt vời, tình đầu ảo huyễn
mà nỗi đời thì nhịp đều cơm áo,
tầm thường cùng tất bật lo toan
từng giấc ngủ mệt nhọc ngáy vang,
miệng mồm nồng nàn há hốc...
đọng vũng mồ hôi...
khi cáu bẳn giận hờn, lời gắt gỏng
lỗi lầm từng tháng năm chồng chất lại
hai mặt đời: thực tế với mộng mơ
anh muốn che phần đen của cuộc sống
cho lòng thường mở rộng niềm vui
Làm sao khỏi, đôi khi em ngậm ngùi
tiếc thương tình yêu hoa gấm cũ
con bướm rũ kiếp từ loài sâu
loài sâu thăng hoa thành xác bướm
chu kỳ bất tận tốt xấu nối mắc nhau
em cũng đã rõ như hai với hai là bốn
nếu tình yêu cũ đẹp nhất có thành
thì chắc chi không thiếu ngàn cay đắng...
Có sự thực đừng bao giờ để anh biết,
mà có lở biết cũng làm quên
để nhìn nhau trên nửa phần tốt đẹp
mà không thấy nửa phần xấu xí tối đen ./.
Cùng em nâng chén trà hương,
Khi ngày mới chớm, khói sương mịt mờ,
Trăm năm thu ngắn một giờ,
An vui hạnh phúc . Bên bờ thần tiên .
Cùng em rót ấm trà nghiêng
Reo vui tiếng nước, thiêng liêng vô hình,
Hòa tan trời đất đáy bình ,
Uống lưng nửa chén , trường sinh đời đời.
Cùng em cạn chén trà vơi,
Rửa tâm phiền não, thảnh thơi một ngày
Tạ ơn còn được sum vầy
Mai sau thiếu vắng rót đầy tiếc thương
Mời nhau đối ẩm trà sương
Mỗi ngày uống cạn hoa hương dất trời .
Đem ta ra biển sông ơi ,
thèm nghe tiếng sóng hôn môi mạn thuyền.
trong ta,
bí mật lời nguyền
ngày về xóa hết ưu phiền đáy tim.
đem ta ra biển truy tìm,
cội nguồn phiêu lãng
thẵm chìn đại dương ...
trong ta,
xao xuyến vô thường
ngày đêm trăn trở, mơ cuồng dặm khơi.
sông thương nhớ,
gọi muôn đời
phù sa cuộn sóng,
réo mời người đi ./.
![]()
Một lần anh chợt nhớ,
Tiếng thì thầm của sông,
Nước từ nguồn bở ngỡ,
Xô nhau về biển đông.
Giòng sông từ muôn thuỡ
Gọi mời người ruồi dong.
Một lần trời bão tố,
Máu đổ quê hương hồng.
Tưởng không ngày hội ngộ
Năm châu bước phiêu bồng
Gặp nhau như phần số !
Trời dành nỗi chờ mong.
Không gian nào đau khổ?
Thời gian nào viễn vông?
Xót xa hồn cổ mộ
Tay ôm kín hai vòng.
Nước mắt chưa lần đổ
Đã tràn đầy mênh mông
A ha ! Đời bể khổ
Mê mãi vòng sắc không./.
Dòng sông chảy qua lòng con êm mát
Nắng quê hương đổ lửa cháy trưa hè
Tình thương ngoại ngàn năm vun dào dạt
Lời ca dao câu hát vọng đồng quê
Nắng nhấp nháy trên dòng sông uốn khúc
Vung lưới chài chụp vạn ánh sao tan
Tôm cá ngọt nuôi đời dài hạnh phúc
Trời thênh thang mây trắng nổi bình an
Dòng sông mở tim con nguồn yêu dấu
Mối tình đầu mười sáu tuổi thơ ngây
Từng thao thức êm đềm len qua máu
Mộng tương lai hong nắng ấm đong đầy
Đêm nước vỗ thì thầm bờ lau lách
Dấu trăng soi đôi bóng tựa vai kề
Đèn le lói bên sông thuyền đưa khách
Mùi hoa đêm thoang thoảng tóc hương mê
Cát trơ bãi đất bồi dâu xanh mướt
Ngoại đi về tuổi tác nặng còng lưng
Vẫn hy vọng nuôi lâu dài mộng ước
Áo cơm no cây trái trĩu tin mừng
Mùa lũ lụt sông giận hờn cuồn cuộn
Nước bao la vương mắt ngoại lo buồn
Từng chẹn lúa trĩu cong đo sầu muộn
Mưa dầm dề, mây xám ủ trời vương.
Sông tưới mát ruộng vườn cây xanh ngắt
Lúa đơm bông sây hạt ánh vàng tươi
Mùa no ấm đồng quê vang tiếng hát
Hạnh phúc đong trên môi ngoại hoa cười
Tiếng dòng sông trong lòng con còn vẵng
Mãi thì thầm lời tha thiết chưa nguôi.
Miền quê ngoại thương hai mùa mưa nắng
Tình ca dao, hò ru mẹ trên môi ./.
Mai sau bên cỗi mai già,
Khóc người nằm xuống lệ hòa cỏ cây,
Mai sau qua ngõ thành mây,
Xin người thoáng chốc nhớ giây ban đầu
Khăn tay ngày cũ trao nhau
Hoa vàng bướm thắm, áo màu thiên thanh
Mai sau tiếc nuối ngày xanh
Bốn phương khuất nẻo xin dành nhớ nhau,
Thời vui tuổi trẻ qua mau,
Gom thành thương nhớ ngàn sau giữ dìn.
Mai sau chợt nhớ đi tìm,
Thăm nhau mừng tủi, máu tim rộn ràng
Nhắc chuyện xưa, kỷ niệm vàng,
Tưởng thơ ấu mãi bàng hoàng mông mênh...
Mai sau đời có buồn tênh,
Về đây đốt lửa ngồi canh tuổi già,
Kiếp người bóng ngựa song qua,
Trăm năm oanh liệt cũng là hư không ./.
![]()
Mỗi sáng dậy, mở một khung trời mới
Có hương hoa, có mưa nắng vui buồn
Đời chuyển dịch trùng trùng như xâu chuỗi,
Từng con người nhịp sống cố tròn vuông
Hạnh phúc lớn khi từng ngày mãn nguyện
Gác âu lo đêm chuyển giấc bình an
Đau quá khứ nguôi quên thôi đay nghiến
Chuyện qua rồi không lật ngược thời gian.
Huy hoàng cũ xa xôi thôi nuối tiếc
Lẽ mất còn thường tiếp nối đổi thay
“ Không ai tắm hai lần trên dòng nước”
Đời luân lưu, vạn vật chuyển xưa nay.
Ngày hôm qua, qua rồi. Là giấc mộng.
Và hôm nay thành giấc mộng của ngày mai
Làm mộng đẹp từng phút giây vui sống.
Gác tương lai, thôi lo lắng u hoài.
Trời sòng phẳng, cho từng thời gian đó.
Một khắc vui, ý nghĩa hơn năm buồn.
Đếm điều có, không đếm điều chưa có.
Thì hoa lòng rực rỡ, nở luôn luôn.
Dẫu danh vọng ngất trời, đời lo lắng
Chẳng bằng ai, vui thanh thản êm nhàn
Dẫu giàu sang, ngày đêm sầu trĩu nặng,
Chi bằng đời vừa đủ nhẹ thênh thang
![]()
Về nghe lòng ấm bất ngờ
Còn ai phố cũ mong chờ ta không?
Nhặt xem từng cánh phượng hồng
Soi lên nắng hạ, thấy dòng ấu thơ...
Cỗng thành gạch vở buồn trơ
Vẳng xôn xao vọng, màu cờ xưa bay ...
Bóng đêm pha lẫn ánh ngày,
Thuyền qua sông vắng chở đầy tiếc thương...
Vở òa kỹ niệm mù sương
Mới hay lòng vẫn vấn vương tình đầu,
Sông cồn lấp bãi nương dâu
Chiến chinh vết tích còn sâu chưa liền
Đông xưa mây thấp muộn phiền,
Trong chăn đọc sách nghe ghiền mưa rơi ./.
![]()

Đọc thơ bạn mấy đêm ta nằm mộng,
Thấy nắng vàng mùa hạ Huế long lanh,
Mái trường cũ, một quãng đời chung sống,
Mơ hoang đường, đội đá vá trời xanh:
“Vung tuyệt kiếm, quét tham ô tàn lộng,
Cứu nguy nan, phò khổn bước tung hoành,”
Thanh niên Huế sẵn mầm ngông huyết thống,
Dáng nhu hòa, che bão loạn cuồng giông...
Tưởng đâu đây, tiếng bạn cười vang vọng,
Còn miên man trên phố chợ tan trường,
Tiếng sáo bạn vút cao, đêm vắng rộng,
Loãng tan hồn vờn khói sóng sông Hương.
Bạn vững chân hạnh phúc vào cuộc sống,
Ta u mê, tay với mộng hoang đường...
Khi chín chắn biết nghĩa đời lắng đọng,
Là gia đình, là bóng mát yêu đương...
Cùng trang lứa, chúng ta nhiều may mắn,
Vẫn sống còn qua khói lửa nhiễu nhương.
Thanh niên Bắc, tín cuồng "đi giải phóng'"
Bạn bè ta anh dũng giữ quê hương.
Máu chảy thành sông, xương phơi núi đống,
Mẹ Việt Nam thịt da cắt. Đoạn trường.
Nhìn rõ mặt anh em cùng huyết thống,
Chủ thuyết ôi, bao mê muội gạt lường.
Uổng quá nhỉ ! Giá đừng gây cuộc chiến,
Góp tài nguyên xây đắp, nối tình thương.
Những mộng ảo là căn nguồn tai biến.
Gieo ách ương, đau xã hội nhân quần...
Ngày đại họa ta khước từ xuôi biển,
Chọn quê hương xây dựng góp tay phần
Đập đá núi, ba năm tù. tâm nguyện,
Trả nợ nần, rồi mong sống yên thân.
Chỉ mấy năm từ người gần 'xuống vượn’ (1)
Ngút đất trời, than thở tiếng lê dân
Dẫu ngu dại, khó tin lời hoang tưởng,
Ta ra khơi. Sinh tử có chi cần.
Đạn bắn ngang đầu, bão vây bốn hướng.
Ôi quê hương, ngoãnh mặt mấy xa gần...
Đất tự do, cúi hôn mừng bật khóc,
Biết chắc đời đứng thẳng trên đôi chân.
Ngày xưa ngỡ, thịt xương liền cỗi gốc,
Máu liền sông, ruột đứt khó lìa phân.
Quê hương mới khác màu da, chủng tộc,
Mà ngợp hồn trong nhân ái, tình thân.
Chợt xấu hổ, nhớ lòng người Nam Bắc,
Hai mươi năm xa cách có bao ngần?
Cuộc sống mới rất mau, từng giờ khắc,
Vẫn nhiều đêm thức giấc kéo vần thơ.
Bởi tim ta nỗi buồn còn vướng mắc,
Lời ca dao mẹ hát chưa phai mờ...
Lòng như sóng, vọng về quê hương khuất,
Vỗ trăm năm mòn mõi đá buồn trơ.
Bạn bè cũ, bốn phương trời tản mát,
Còn ai không? Giữa phố Huế mong chờ?
Ta mộng ước cuối đoạn đời lưu lạc,
Về soi mình trên bóng nước Hương Giang,
(Mờ ảo dung nhan, hình hài tan tác)
Thả u hoài, chìm sóng bủa miên man..
Hỡi bạn, khi qua đường xưa rợp mát,
Thuỡ chúng mình ríu rít đến trường vui...
Gào thật to vào không gian bát ngát,
Lời thân thương pha lẫn chút ngậm ngùi.
Nhặt cánh phượng, soi hạ vàng nắng gắt,
Thấy ấu thơ thấp thoáng bóng chôn vùi,
Có uống rượu, đổ cho ta nửa bát,
Loang mặt bàn, lênh láng nhớ khôn nguôi./.
(1) Ý thơ Nguyễn Chí Thiện
( Cảm tác khi đọc Lá Thư Từ Rừng Trường Sơn
gởi cho Hồ Đăng Định ở Seattle)
![]()
nhận quà bạn lòng bồi hồi xúc động
cảm chân tình cay mắt thấm rưng rưng
hăm mấy năm, sao biết tôi còn sống?
giữa Trường Sơn khuất xó núi hốc rừng.
ngày rã ngũ tôi quay về phố thị
ngỡ thanh bình hạnh phúc sống yên vui
đòn thù hận dập vùi cay đắng vị
cuộc tang thương sông núi thấm ngậm ngùi
sau tù tội lê thân tàn lang bạt
giạt trôi về góc núi đá cằn khô
hoa tình nở thắm khe rừng bát ngát
lửa thương yêu che khuất mộng sông hồ
ở lại đây, nhà sàn, lấy vợ thượng
khố ngang mông, trần trùng trục quanh năm
khói thuốc vàng răng, bắp khoai bếp nướng
núi rừng thâm trời đất biệt mù tăm
mụ thượng cộng, vợ tôi, xưa du kích,
đào hầm chông, bắn sẻ, bẫy chúng ta
không chủ nghĩa, chẳng hận thù quá khích
xem chiến tranh như đốt rẫy vun cà .
người sơn cước hồn đơn sơ lá núi
tan đao binh, tưởng no ấm yên lành
lời hứa cuội, tàn bay vèo gió bụi
đói lạnh hành, gian khổ nghẹn rừng xanh.
![]()
xóa chiến tuyến, nhịp tim đồng tiếng gọi
hạnh phúc vui, thương gió núi trăng cài
hẩm hiu, mấy chục năm dài, no đói
xẻ chia nhau từng hạt bắp miếng khoai
![]()
xưa hào hùng mang giày “xô ” áo trận
rừng cao nguyên, in dấu vết ngang tàng
nay chân đất, trần truồng, vòng khố quấn
lòng yên vui, cũng hạnh phúc bình an
mỗi năm đầu mùa mưa cao nguyên đổ,
Sâm băng rừng lặn lội, ghé thăm tôi
nhà sàn tả tơi, reo mừng hội ngộ
rượu hàn huyên ba bốn bữa tuyệt vời
cả buôn thượng cảm kích tình bằng hữu
ấm tim tôi nắng hạnh phúc ươm vàng
vô tận thời gian , kiếp người ngắn ngủi
còn nhau đây, lòng dào dạt miên man .
những đêm mưa, sét xé trời chớp giật
vết thương xưa lại rỉ máu trong hồn
dòng lịch sử, được thua, ai còn mất
tôi đào mồ quên lãng dấu vùi chôn .
mỗi rằm trăng, đứng triền cao đá lộng,
tôi hú dài vang vọng dãi Trường Sơn
gọi hồn oan, bắc nam hờn ảo mộng
chết âm thầm xương trắng núi cô đơn
có những khuya mưa rừng cuồng thác đổ
lòng hoang mang hư thực quãng đời qua
như giấc mộng, hào hùng ngày tháng đó
nỗi đau còn xé ruột, mấy phôi pha!
lần về Huế đi qua đường Thượng Tứ
lòng bùi ngùi nhà cũ bạn còn đây
kỷ niệm ngày xưa trong tôi đầy ứ
không hơi men, chếnh choáng bước chân gầy.
có thương nhớ quay về thăm đất nước
nhắn tin, tôi sẽ lội suối băng ngàn
gặp lần cuối, rượu rót tràn say khướt
lãng quên đời - tình bằng hữu chứa chan ./.
* Anh Tràm Cà Mâu gởi đến Nhohue.org nhiều
bài thơ Anh đã sáng tác trong những năm qua.
NhoHue sẽ lần lươt đăng ở mục Thi Ca toàn bộ
những bài thơ nhận được. Rất cám ơn Anh Tràm
Cà Mâu.