
Em có biết, em đang ngàn phước hạnh
mắt c̣n tinh nh́n sinh hoạt muôn loài ?
c̣n đi lại, mỗi ngày c̣n khỏe mạnh
lời yêu thương, đồng loại vẵng bên tai !
cơm c̣n no, áo c̣n che đủ ấm,
và an tâm sinh sống mỗi đêm ngày,
tự do đi về, chẳng ai cản cấm,
thân thong dong, không quản thúc đọa đày
em có biết hạnh phúc gia đ́nh ấm ?
vợ chồng ḿnh, may mắn vẫn c̣n nhau?
nhàn nhă áo cơm, an b́nh kiếp sống
không lo âu, không mơ ước sang giàu
em phải biết sủng ân nầy có thật,
dành cho ta, ơn trời đất trước sau ./

Đời hạnh phúc bởi em thường biết đủ,
Đứng núi nầy, không ngóng núi bên kia
Hồn giản dị, sũng ân nguồn sinh thú
Lộc đất trời cùng nhân thế xẻ chia
Tim rộng mở. Thương yêu quên thù hận
Ngàn âu lo gác bỏ mái hiên ngoài,
Thanh thản sống , vô tư chi vướng bận
Thế gian buồn chuyển hóa cơi thiên thai
Pha hài hước, nhẹ gịng đời trang trọng
Nụ cười vui thường mở đón nhân gian
Trái tim nhỏ, chứa khung trời cao rộng
Làm mưa thu , tưới mát thấm muôn vàn ...
Vũng đau thương chôn vùi, ươm hoa mộng .
Em khôn ngoan biết khóc ít cười nhiều
Tâm b́nh thản khi nỗi đời xao động
Mắt sáng ngời, từng bước vững tin yêu
Em chấp nhận, mỗi người pha tốt xấu
T́nh cho đi, không tính toán lỗ lời
Hoa hạnh phúc, con chim vàng ẩn náu
Xuôi gịng đời, thuyền thanh thản rong chơi ./.

mười năm tha hương nôn nao về
ḍng thư xa ru t́nh đê mê
đầy ngon, anh em chung sum vầy
ngày vui lời yêu thương quanh vây.
Trà thơm đêm trăng, nâng ly mời
hàn huyên khuya dài, tâm tư vơi
ṿng ôm, trong tay người thân thương.
đàn xưa, thanh âm trầm du dương
Bàn tay đan nhau, nghe yên hàn
quàng vai, sương khuya dầm trăng tan
ngày xuân non cao, cùng rong chơi
đầu tiên kề môi, hôn tinh khôi
tràn ly, hương men lâng phiêu bồng
đường khuya ḿnh ta, về thong dong
chờ mong, trùm chăn nghe mưa rơi
người xưa trong mơ về xa xôi .
TCM

Đầu tiên tay run, run tay cầm
hồn vang du dương ngàn thanh âm
thầm mong mai sau chung lâu dài
thời gian không gian đừng phôi phai.
đầu thai dâng nhau hương vui đời
trùng khơi mênh mông ngàn trùng khơi
mời em lên ngôi cao thiên thần
ṿng tay ôm mang đời chung thân
cần nhau chia nhau hương men nồng
c̣n chi mai sau về hư không
gịng sông trăm năm trôi, trôi hoài
thuyền vui êm êm bờ thiên thai
ngoài xa vang câu ḥ ca dao
đàn ai nâng trăng chiều dâng cao
ngàn sao long lanh trời xanh lơ
t́nh yêu trăm năm xin tôn thờ
vần thơ yêu em lời thân thương
bờ môi thơm tho kê môi hường
đường mây phiêu du t́nh vui say
ṿng tay đan hai ṿng ngất ngây
về đây thiên thai hoa muôn màu
trần gian long lanh vời thiên thâu
dài lâu xuân hương ngời kim cương
ngàn sau thương nhau hoài yêu đương
tṛn vuông bên em nằm trăm năm
trăm năm thân khô bên nhau nằm.

( Viết tặng TQT)
Anh đứng tựa bên cầu Golden Gate
mà tha thiết nhớ cầu Kinh Thanh Đa
nắng nhạt vàng pha, làm sao ai biết
nhớ thương nhau, đau xót lịm quê nhà
ḷng tha hương dập dồn như sóng vỗ
như mây bay phiêu lăng cuối trời xa
ta mất nhau, c̣n không, ngày tao ngộ?
biển sầu đầy, lấp mấy chẳng phôi pha ?
qua cầu mịt mù sương bay, đời lạnh
buồm xa xa không bến, biết đâu về
hai đứa hai phương, ngập trời bất hạnh
thế kỷ buồn, điên đảo cơi u mê
ngày tháng cũ cơ cầu mà hạnh phúc
sáng đói chiều no, t́nh nghĩa chan đầy
tựa nương nhau, nguôi quên niềm đau nhức
đời ngục tù, gian khổ bủa trùng vây
mỗi bữa cơm nhường nhau từng miếng cháy
từng cọng rau, lát sắn, ngọt ân cần
đậm đà thương yêu, chân thành biết mấy
mái tranh soi mưa nắng để riêng phần
vầng trăng xưa, quê người không t́m thấy
mắt em xưa xa vắng, gọi thương hoài
ngàn bóng hải âu, bên trời cánh vẫy
anh cúi đầu soi nước ánh gương phai
bốn mùa nhớ em, ra cầu gọi sóng
sóng bạc đầu, vỗ măi thấm niềm đau
mở cổng tim anh, đợi chờ mong ngóng
biết đâu em mỏi bước, chợt quay đầu
cầu Kinh Thanh Đa phù sa trôi nổi
em bây giờ, thuyền dạt bến bờ nao ?
sông chia nhánh có khi c̣n tụ hội
t́nh chua cay e cũng lúc ngọt ngào
Golden Gate, nửa cầu sương khói phủ
nửa nắng vàng hong, rực rỡ long lanh
em xa xôi, ta gởi mây lời nhắn nhủ
nghĩa t́nh xưa ai dứt bỏ sao đành ./.

Ngẩn ngơ chiều xuống mây buồn
Hỏi ta, tự hỏi vô thường có không ?
Hồ xanh uốn lượn ṿng cong
Trong ta dào dạt khúc sông ấu thời
Bâng khuâng mù trắng khung trời
Chim di thảng thốt cánh rời khuất bay
Bàn tay nắm chặt bàn tay
Nghe đau thương nhớ, nghe ngày tháng xưa
Lăn tăn giọt bụi trời mưa
Ḷng thu băng giá vẫn chưa vơi sầu
Cúi soi bóng vở chân cầu
Th́ ra đau đớn t́nh đầu nhói đau
Ngẩn ngơ chiều xuống nương dâu
Hỏi ta, tự hỏi nơi đâu vô thường ?
nở cho ta nụ cười thật tươi
mang đi mở ngàn cánh cỗng đời
quanh năm mịt mùng đóng kín
nụ cười với ngh́n sức mạnh
như chiếc ch́a khóa vạn năng
làm mềm những buông tim sắt đá
Tặng ta nụ cười hiền chơn
đem an ủi kẽ cô đơn
ấm ḷng người thất thế
những bế tắc, khơi đầu câu giải đáp
tháo gỡ vạn khó khăn
Biếu ta nụ cười ấm nóng
mang đi gieo nguồn hy vọng
thổi b́nh minh sức sống
mở kho tàng thương yêu
đuổi đêm đen ác mộng
Chuyển ta nụ cười tươi sáng
phá tan u ám
xua mây mù khổ đau
trong những kiếp người lo âu
đứng bên bờ tuyệt vọng
Đơm ta nụ cười nhân ái
mang đi đánh động kẽ ác tâm
như ném một đóa hoa hồng
hy vọng mai sau thành nụ Phật ./.
Cũng có lúc đời không như ước nguyện
Th́ cũng thôi, chấp nhận có đầy vơi
Ngắt cành hoa, kết lá thành vương miện
Hát vang trời ḷng thanh thản rong chơi
Từng trải bao phen, dạn dày tai biến
Tưởng cùng đường ngơ chết bủa trùng vây
Như huyền diệu cuối đêm đen phát hiện
Vạn hanh thông, soi sáng sủng ân đầy
Trời khi nắng lúc mưa bốn mùa chuyển
Thời có may, có rủi kết liên dài
Đón nhận hên xui hằng hằng tiếp hiện
Tâm an b́nh tin tưởng ánh tương lai ...
Khi đă dẫm vết chân vào nơi ấy
Dẫu không là luân vũ bước yên vui
Dù bước kế chưa ai h́nh dung thấy
Vững tâm đi, khoan toan tính quay lùi.
Ngàn bất hạnh, nguôi qua mau gió thoảng
Nối thêm dài vui thú phút trời cho
Nhớ một thứ âu lo rất chính đáng
Là lo âu ḿnh đă quá âu lo ./.

Thôi đừng mưa gió đêm nay
lửa khơi bếp ấm trong tay ân cần
Cửa ta mở ngơ bao lần
chờ người phiêu lăng ghé vầng trăng soi
mây giăng sợi mỏng lưng trời
rượu tràn chén rót, gọi mời ai đây?
Nắn cho tôi vầng trăng đầy
trong ly sóng sánh bóng gầy tương tư
hương người ủ mục tờ thư
lời thương lời mến rót dư ngọt ngào
đêm trời biển động xôn xao
bao năm xa cách ước ao chín muồi
Thôi đừng đốt lửa chờ người
giang hồ vô định đất trời mênh mang ./.

Sao người vẫn trẻ hoài trong giấc mộng
Để ta c̣n nhớ măi tuổi mười lăm
Mái tóc xanh êm đềm ngàn dợn sóng
Mắt sáng ngời nh́n mây trắng xa xăm
Mộng ru ta chín muồi ngày hạnh phúc
Măi lâng lâng, giấc sáng lấn giấc chiều
Tàu mầu nhiệm chở ta về vô thức
Miền xa xôi vùng kư ức t́nh yêu
Tuổi cắp sách đến trường nhiều mộng ước
Bận học hành mà vẫn bận yêu đương
Học và yêu, hai con đường xuôi ngược
Chuyện tương lai sao xa thẵm chân tường
Sao người vẫn trẻ hoài trong giấc mộng
Cho t́nh xưa chưa hao khuyết, nguyên lành
Hạnh phúc màu xanh, hạnh phúc ấm nóng
Ánh mát nh́n cháy bỏng lịm hồn anh
Mộng ngọt nào ru ta ḍng sửa mật
Đời quên đau, c̣n mất giữa nhân gian
Mộng êm ái, t́nh xưa c̣n nguyên chất
Một đời người vùng kỹ niệm thư an
Cám ơn người, trong mơ c̣n hơn thật
Đếm dùm ta từng nhịp đập buồng tim
Ta giữ d́n kho châu tàng báu vật
Hạnh phúc nầy thắp sáng đuổi màn đêm ./.
Ta quay về tóc em sầu bạc trắng
Mấy mươi năm xa cách mấy đau buồn
Trong mừng vui, có ngậm ngùi cay đắng
Tiếc thương hoài duyên nợ chẵng tṛn vuông
Nụ cười xưa trên môi giờ móm mém,
Vẫn xinh tươi như thuỡ biết nhau đầu
Vầng trời cũ xót xa lời ḥ hẹn
Ánh mắt nh́n thầm che dấu niềm đau
Tim trẻ lại mấy mươi năm nhịp đập
Cầm tay run bối rối nghẹn câu lời
Ngàn thương nhớ biết lấy ǵ bù đắp
Ta về đây sông núi gọi. T́nh ơi.
Xưa khao khát giang hồ đi bốn biển
Thiết tha yêu sao giống kẽ phụ t́nh
Khi tỉnh giấc, nỗi vô thường đay nghiến
Đá lăn ṃn, xa xót dấu nhân sinh
Khô gịng lệ t́nh xưa c̣n cay mắt
Kiếp người buồn thấm thoắt bóng qua song
Dấu hạnh phúc - Viễn vông- Thôi c̣n mất
Ta thương nhau sông suối hợp lưu gịng ./.