Thủy điệu ca đầu


Minh nguyệt kỷ th́ hữu
Bả tửu vấn thanh thiên
Bất tri thiên thượng cung khuyết,
Kim tịch thị hà niên ?
Ngă dục thừa phong quy khứ,
Hựu khủng quỳnh lâu ngọc trụ
Cao xứ bất thắng hàn,
Khởi vũ lộng thanh ảnh
Hà sự tại nhân gian!

Chuyển chu các,
Đê ỷ hộ,
Chiếu vô miên.
Bất ưng hữu hận,
Hà sự trường hướng biệt th́ viên ?
Nhân hữu bi hoan ly hợp,
Nguyệt hữu âm t́nh viên khuyết,
Thử sự cổ nan tuyền
Đăn nguyện nhân trường cửu
Thiên lư cộng thuyền quyên


Tô Thức

Dịch Nghĩa
tết Trung Thu năm Bính Th́n, uống rượu vui đến sáng, nhớ đến em là Tử Do (tức Tô Triệt), làm bài từ này.)
Trăng sáng có tự khi nào
Cầm chén rượu hỏi trời xanh
Không biết là cung điện trên trời
Đêm nay là năm nào ?
Ta muốn cưỡi gió đi
Lại sợ trên lầu quỳnh điện ngọc
Nơi cao rét không chịu nổi
Đứng lên múa, bóng trăng theo người
Ǵ vui hơn ở dưới cơi đời.

Soi khắp gác tía
Ta tà xuống cửa che màn gấm,
Soi cả đến người có bầu tâm sự không ngủ
Trăng giận ǵ người,
Tại sao cứ tṛn trong những giờ ly biệt
Người có lúc buồn, vui, tan, hợp,
Trăng có đêm tối, sáng, tṛn, khuyết
Việc này xưa nay khó bề trọn vẹn
Những mong người lâu dài
Ngàn dặm cùng chung vẻ đẹp của trăng

Lê khắc Tưởng  phỏng dịch

Trăng sáng tự thuở nào

Nâng chén hỏi trời cao

Điện trời cung khuyết

Ưng là tháng năm nào

Muốn theo gió phiêu du về chốn cũ

Lại sợ

Lầu quỳnh ngọc trụ

Cao lạnh thảm sầu

 

Múa may chiếc bóng

Trăng theo về nơi đâu

Quyện quanh lầu

Xuyên rèm

Dọi mắt người trằn trọc canh thâu

 

Hận

Vô cùng hận …

Sao chỉ tṛn lúc xa nhau

Trăng viên khuyết người ly hợp

Tự cổ biết thế nào

 

Mong thôi người vẫn nơi nao

Yêu kiều bóng nguyệt trên đầu cùng ta

 

 

Thủy điệu ca đầu

 

Nâng  ly xin hỏi trời cao

Rằng trăng sáng những khi nào

Ở đâu   

Giữa trời chẳng biết lối vào

Đêm nay trăng đă được bao năm tṛn 

Đă toan theo gió đến thăm

Những e lầu ngọc lạnh căm lại dừng

Múa may theo bóng trăng lồng

Hóa ra trăng có  đâu không khác người

Trăng xoay theo các lâu đài

Trăng xuyên qua bức màn lay trước thềm

Trăng soi thao thức triền miên

Trăng hờn chi ?

Cứ vô duyên tṛn đầy

Những khi ly biệt ngậm ngùi !

Thế gian tan hợp buồn vui đă thường

Th́ trăng sáng tối khuyết tṛn

Xưa nay đâu dễ vẹn toàn mà trông

Xa xôi ngàn dậm cầu mong

Cho người được măi theo trăng trường tồn

 

Quỳnh Chi  phóng dịch