Đêm khuya tịch mịch, giấc êm đềm

Thức giấc mơ màng bên gối êm

Văng vẳng đàn ai buông nức nở

Lời ca sâu thẳm đẫm sương đêm

Rung động lan tràn từng tĩnh mạch

Vỡ ̣a thổn thức nét môi mềm

Không gian lắng đọng, rừng chới với

Rả rich côn trùng bỗng lặng yên

Bâng khuâng, nổi nhớ xa xưa lại

Từng giọt nhạc buông, mắt lệ mờ

Lăng văng bóng người về trong mộng

Nhẹ nhàng vuốt tóc, trọn ước mơ

 

                              

                                                          VIỄN KIỀU