Đặng Lệ Khánh

 

 
T́nh yêu kỳ lạ thực
Không sắc mà long lanh
Không hương mà ngào ngạt
Rất nhẹ mà mông mênh
 
T́nh yêu không có tuổi
Sao sống măi trong ḷng
T́nh yêu không đ̣i hỏi
Sao nằm mộng trăm năm
 
T́nh nhẹ như làn lụa
Phủ mặt lúc lâm chung
T́nh nặng như tim ngọc
Chờ giọt lệ mỹ nhân
 
T́nh nhỏ như hạt cát
Theo chân một sớm nào
T́nh mơn man gió nổi
Theo thơ người xôn xao
 
Gói t́nh vào hoài niệm
Chôn theo ngày tháng trôi
Niêm t́nh bằng nước mắt
Bọc ngoài nụ cười tươi
 
T́nh ơi nằm yên nhé
Đừng trở giấc bồi hồi
Đừng đau khi thoáng nhớ
T́nh gần mà xa xôi
 
 

Cḥi thơ Z28

T́nh yêu là một con sông nằm ngủ
Chợt mưa nguồn và nước lũ dâng lên
T́nh yêu là con sông cuồng giận dữ
Chợt êm đềm mà tan vỡ trong tim

 

t2

Người cho tôi thương nhớ
qua mùa thu lặng câm
Người cho tôi hơi ấm
qua gió rét mùa đông
Người cho tôi mơ mộng
ngày tháng măi xuân hồng
Người cho tôi rực rỡ
Trong nắng hạ mênh mông
bốn mùa vây quanh tôi
niềm vui nào chơi vơi
chợt thấy ḿnh trẻ dại
trong t́nh yêu của Người
 

 

Tưởng

Ngày nào cũng đi qua công viên
Công trường
Qua con đường nhỏ
Qua những khu phố
Im ĺm
Trong những tiếng ồn ào thỉnh thoảng của xe cộ
Vụt qua


Ngày nào cũng nh́n ra
Cửa sổ
Nắng vàng ôi rực rỡ
Che dấu cái lạnh lùng
Trên cành cây cao xác xơ trụi lá


Ngày nào anh cũng
Nghĩ đến em
Nét mặt nụ cười vóc dáng
Anh không bao giờ quen
Và không bao giờ quên

 

Đặng Lệ Khánh

Thế Giới Toàn Bích

Bước vào một quán sách
Đứng , ngồi và đọc say mê
Để lại dấu tay ,
và đôi khi dấu thức ăn
trên một trang nào đấy
Ra quầy , trả tiền ,
đem về một cuốn tinh khôi
Chưa bàn tay nào đụng đến


Ngày vui bạn thân mến
Mua một bó hoa tươi
Chọn những cành mơn mởn
Màu lộng lẫy đáng yêu Thượng Đế tặng cho
Cánh min màng không một vết đau
Cắm trong b́nh pha lê xanh biếc


Một sáng trời đẹp tuyệt
Ra vườn trước , vườn sau
Cắt những đoá hoa tàn , những cành khô héo
Ngắt những lá khô , lá sâu
Cho vườn xanh thêm mầu sức sống

Thế giới quanh tôi
Chan hoà mầm xanh hi vọng
Bao giờ th́ tôi
Tỉa ngọn lá tôi ?


Cḥi thơ Z28

Tỉa ngọn lá vàng dấu trang sách cũ
Xanh hết cùng buồn như trắng cả tinh tươm
Ghế công viên không đẽo ṃn t́nh sử
Chẳng níu ḷng ai như xe đổ ven đường.
                           

Tưởng

Sweet memory

Do you remember me

That youth looking up the sky

One evening

Dreaming about the stars

Hands in hands

Blissful eternity

 

t2 phỏng dịch

1.

Kỷ niệm êm đềm

em c̣n nhớ không

Tuổi trẻ ngày nào

Ngước nh́n trời cao

Ước mơ ngàn sao

Trời đêm lấp lánh

Tay trong tay nhau

Hạnh phúc vĩnh cửu

2.

Chừ chỉ c̣n kỷ niệm

Những ngọt ngào ngày xưa

Đôi ta c̣n thơ dại

Ngày quấn quít bên nhau

Đêm ngước lên trời cao

Nh́n muôn sao lấp lánh

Tay giữ lấy tay nhau

Mơ hạnh phúc muôn đời

 

Bàn tay rồi buông lơi

T́nh yêu rồi xa khơi

Cuộc đời chia đôi ngả

Thôi em mất nhau rồi

Đêm nay một ḿnh thôi

Lang thang nơi đất người

Sao trời c̣n lấp lánh

Nỗi nhớ bao giờ vơi?

 

Tu-Quynh

Love 

Between the translucent veil of

forever and fleeting seconds

sways,

seductive and tender,

perfection…

sways to the sigh of souls

to the whispers of longing

to the flutter of hearts

to the gentle rhythm of your step

 

The Silken screen torn down by lovers

Embrace

By gentle caresses

Silken screen torn down by lover

Wrapped around shoulders

Entangled like clawed vines

Clinging

            Embrace

Hooked daggers intertwined in flowing silhouette

 

Death to be wrapped in perfection

 

So hold me

And let me die those ephemeral deaths

 

T́nh yêu

Bềnh bồng như chiếc đu tiên
Giữa màn tơ mỏng dịu mềm như mơ
Thời gian trôi măi lững lờ
Đưa ta những phút chạm bờ ḷng nhau
Dịu êm.. tuyệt điệu ..đắm say
Ru ḷng xao xuyến ngất ngây dại khờ
Lâng lâng nhè nhẹ trong mơ
Bềnh bồng êm ái nhịp đưa địu dàng

Màn tơ buông quấn quanh ḿnh
Choàng lên vai những êm đềm dấu yêu
Tơ hồng quấn quưt ngọt ngào
Dây tơ vương vấn đan vào vấn vương
Chập chờn h́nh, bóng mông lung
Bên nhau dẫu chết xin đừng ĺa đôi
Xin cho được chết bên người
Xin cho đựơc chết tuyệt vời : T́nh Yêu

Quỳnh Chi phỏng dịch ( 12/12/2005 )
 

 

Khoảnh khă‘c vĩnh cửu mơ hồ
Đong đưa đong đưa
Dịu ngọt say sưa
Thần tha’nh ngây thơ

Tiê’ng thở Dài tiê’ng th́ thầm mong mỏi
Nhịp con tim run cánh bướm đầu đời
Nhịp chân người
Sơ’m mai
Bước nhẹ Hồn ai …

Màn “nhung lụa” xe’
Cho t́nh nhân ôm choàng nư’c nở
Như mơ
Như dại như khờ
Cuô’ng qui’t vật vờ
Say đắm hồn thơ

Thời gian không gian đứng sững
Trong thở Than
Rên xiê’t muôn vàn
Thôi chê’t đi trong cỏi vô biên
NgườI ơi
Dù chỉ trong giây phút bàng hoàng




Lê khắc Tưởng phỏng dịch (12/14/05)