TÔI KHÔNG CÓ TỘI.
Đă 34 năm qua,một câu chuyện mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ viết thành văn v́ biết
ḿnh không đủ khả năng để diễn tả hết cái thảm kịch đă kết thúc bằng cái chết
hào hùng của một bạn đồng song ,KHA TƯ GIÁO.
Tôi chỉ gặp lại anh trong một thời gian ngắn ngủi và trong một hoàn cảnh đau
thương, v́ chính tôi đă chứng kiến những ngày sau cùng và cái chết đă đến một
cách chậm răi,vô cùng đau đớn cho anh.
KHA TƯ GIÁO đă trở thành một biểu tượng hào hùng với một tinh thần bất
khuất,không đầu hàng, không khoan nhường và sẵn sàng nhận cái chết để bảo vệ đến
cùng cái lư tưởng của anh bao gồm vỏn vẹn trong 4 chữ : ' TÔI KHÔNG CÓ TỘI '.
KHA TƯ GIÁO , khóa 1 CTKD ,c̣n tôi,khóa 2 . Niên khoá 1965-1966, tôi bước vào
năm thứ nhất và ở trong Đại học xá,cũng lầu 2 với KTG. Lầu 2 gồm không tới 10
pḥng, mỗi pḥng ở 2 người,riêng pḥng đầu và pḥng cuối, mỗi pḥng một người và
KTG ở một ḿnh trong pḥng cuối dăy.
KTG rất có ít bạn bè,có lẽ v́ tính anh khá gàn bướng. Trong câu chuyện với bạn
bè, anh thường tranh luận sôi nổi, có khi c̣n gắt gao để bảo vệ cho những ǵ anh
cho là đúng.
Những tranh luận đó,đôi khi c̣n đi đến chỗ đấu khẩu và cả đấu vơ nếu không có sự
can thiệp kịp thời của các bạn khác.
Chính tôi cũng có lần suưt đấu vơ với anh.
KTG không hề sợ hăi, không hề đầu hàng và anh đă đem mạng sống của ḿnh để bảo
vệ đến cùng lư tưởng của ḿnh.Anh đă bất khuất chỉ dùng lư luận đối kháng với
sức mạnh của bạo lực để giữ vững liêm sĩ của một con người,dù là người thất
trận,nhưng không thể v́ thế mà bị đối xử như một con vật, bị gán cho đủ thứ tội
lỗi.Là con người ai cũng có quyền chọn cho ḿnh một con đường đi,một cuộc sống
tốt đẹp và hơn 20 triệu người dân Việt miền Nam từ vĩ tuyến 17 trở xuống đă lựa
chọn con đường Tự do, Dân chủ vàḤa b́nh để cùng nhau xây dựng một quốc gia
VNCH. Đó là một cái tội hay chăng?
Ở đây, tôi muốn nói đến những gian khổ, nhục nhằn trong các trại giam của Cộng
sản, v́ than văn để làm ǵ , hăy giữ lấy chút tiết tháo của con người như là con
hổ 'ngậm mối căm hờn trong cũi sắt'.
Trong thời gian ở trại Long Giao, vào một ngày trong tháng 8 (tôi không c̣n nhớ
rơ được những chi tiết về thời gian), cái connex ngày trước đây ở trại tôi đă có
người đến ở.Chúng tôi chỉ biết là có người ở trong connex v́ đêm đêm thỉnh
thoảng nghe những tiếng thét hăi hùng tự đó vọng ra.
Chỉ vài ngày sau, cán bộ trại tập trung tất cả tù cải tạo để nói về con người ở
trong connex với mục đích hăm doạ, răn đe chúng tôi.Và nhờ thế tôi biết được
người đó chính là KHA TƯ GIÁO.Theo lời viên cán bộ mang cấp bậc thượng úy th́: "anh
ta cũng có học,đậu cử nhân,nhập ngũ và là một sĩ quan Hành chánh-tài chánh.Tội
lỗi của anh ta cũng như hầu hết các anh là tham gia ngụy quân,ngụy quyền chống
phá cách mạng. Cách mạng khoan hồng cho các anh tập trung học tập cải tạo để
nhận thức được tội lỗi của ḿnh.Qua nhận thức đó,cách mạng sẽ lượng giá và cho
các anh,sớm hay muộn,được trở về đoàn tụ với gia đ́nh,hội nhập vào cuộc sống mới
của toàn dân.
Sau màn lên lớp,viên thượng uỷ cho biết thêm: "KTG thuộc diện gia đ́nh cách mạng,
chú ruột của anh ta là đại tá Kha Văn Cần,thủ trưởng Bộ Công nghiệp nhẹ và đồng
chí thủ trưởng đă làm bảo lănh cho cháu.Cách mạng rất khoan hồng, sẵn sàng trả
anh ta về với gia đ́nh sau khi đă làm bản kiểm điểm thành thật khai báo hết tội
lỗi của ḿnh.
Đến đây viên thượng úy đanh giong : " Thế mà các anh có biết KTG đă khai báo như
thế nào không? Anh ta viết 4 chữ lớn : TÔI KHÔNG CÓ TỘI và dưới đó là vài ḍng
giải thích sặc mùi ngụy biện và phản cách mạng.
KHA TƯ GIÁO đă viết đại khái như sau:tôi sinh ra và lớn lên ở miền Nam này đă
trở thành một quốc gia có tên là VNCH cũng như miền Bắc là VNDCCH. VNCH là một
quốc gia tự do,dân chủ, pháp trị đang từng bước phấn đấu cho nền độc lập của
ḿnh và xây dựng một đất nước phát triển,giàu mạnh trong ḥa b́nh.
Tôi là một công dân,khi đất nước ban hành luật Tổng Động viên,tôi có bổn phận
phải nhập ngũ để bảo vệ đất nước.Đó không phải là một cái tội.
Mặc dù có những lời khuyên bảo trực tiếp của đồng chí đại tá thủ trưởng ,nhưng
trong những bản báo cáo tiếp theo,anh ta cũng chỉ viết 4 chữ : TÔI KHÔNG CÓ TỘI.
Với sự ngoan cố,phản cách mạng cực đó như thế,hắn đă bị tống vào connex biệt
giam, c̣ng tay,c̣ng chân,mỗi ngày chỉ được một bữa ăn và một lon nước và chắc
chắn ngày được thả của hắn sẽ rất là mịt mù. Các anh phải lấy đó làm gương để
thành khẩn khai báo hết tội lỗi của ḿnh."
Vài ngày sau,tôi xin với cán bộ phụ trách cho tôi được đưa cơm chờ KTG và tôi
cũng nói cho hắn biết tôi là bạn học của Giáo.Sau một lúc suy nghĩ,hắn đồng ư.
Thế là mỗi ngày vào giờ ăn trưa,tôi xuống nhà bếp lấy phần ăn của Giáo là một
chén, có khi là bắp hoặc khoai ḿ hoặc cơm trộn với vài hột mưối và một lon gigo
nước. Một cán bộ đi cùng tôi đến connex nhốt Giáo, vào những ngày tháng 8, giữa
trưa mặt trời ngay đỉnh đầu ,chiếu cái nắng đổ lửa xuống connex, một khối sắt
vuông kín mít ,chỉ đục một lỗ nhỏ 10x20 cm trên cánh cửa.Với cái nóng thiêu
đốt,nằm trong connex chẳng khác ǵ nằm trong một cái ḷ quay.
Tên cán bộ lấy ch́a khóa mỡ ổ khóa liền bước nhanh ra sau hơn 10 bước và bảo tôi
mở cửa connex.Cánh cửa vừa được hé mở, do phản ứng tự nhiên,tôi vội thối lui mấy
bước để tránh sau cánh của v́ một mùi hôi thối nồng nặc đến kinh hoàng phát ra
làm tôi muốn ngộp thở. Quay lại nh́n tên cán bộ, thấy hắn đang nở một nụ cười
đểu v́ chắc hắn đă biết trước phản ứng của tôi do kinh nghiệm mỗi lần đưa cơm
cho Giáo trước khi được tôi thay thế.Và bây giờ tôi mới hiểu tại sao viên cán bộ
trại dễ dàng chấp nhận lời yêu cầu của tôi được đưa cơm cho KTG.
Trước cái cười đểu cáng đó,tôi một phần bực tức,một phần hổ thẹn v́ phản ứng vô
ư thức của ḿnh, thu hết can đảm,nín thở,tôi kéo mạnh mở rộng cánh cửa.Một cảnh
tượng c̣n khủng khiếp hơn mùi hôi thối lúc ban đầu đập vào mặt tôi. Trên sàn
connex ngập ngụa những phân và nước tiểu, trong góc cùng của connex một thân
người nằm dài sơng sượt chỉ có một cái quần xà lỏn và một cái áo rách tơi tả.
Người anh cũng nhầy nhụa dính đầy phân nhưng trên mặt vẫn c̣n cặp kính cận và
đôi mắt nhắm nghiền.
Hai tay và hai chân đều bị c̣ng.Đôi cổ tay cho bị c̣ng sưng tấy lên,da thịt do
sự cọ sát của đôi c̣ng và do bị nhiễm độc rách tơi tả,đầy chất mủ vàng,ḷi cả
xương tay trắng hếu.
Đến hai cổ chân, da thịt cũng rách nát và sưng húp lên khiến cho đôi c̣ng ch́m
vào trong da thịt không c̣n thấy đôi c̣ng được nữa. Trên sàn connex vẫn c̣n phần
ăn ngày hôm qua và lưng lon gigo nước.
Tôi không c̣n biết đến sự dơ bẩn và hôi thối,bước vào connex,đến gần bên anh cúi
sát xuống và nói : ' KTG,tao là Hưng đây,khoá 2 CTKD, cũng ở với mày lầu 2 Đại
Học Xá, mày nhận ra tao không ?" Anh mở mắt nh́n tôi một cách yếu ớt và tôi
không biết trong ánh mắt đó anh có nhận được ra tôi không? Miệng anh thều thào:
TÔI KHÔNG CÓ TỘI. Tôi nghĩ anh đă ở trong giai đoạn hôn mê.
Bên ngoài,tên cán bộ léo nhéo gọi tôi phải trở ra.Tôi bước ra mà vẫn c̣n nghe
anh lẩm bẩm: TÔI KHÔNG CÓ TỘI.
Tôi đề nghị với tên cán bộ cho tôi được quét dọn connex.Hắn bảo tôi đóng cửa
connex, bấm ổ khóa và đứng đó cho hắn xin lệnh của trưởng trại. Lát sau hắn trở
lại,mở khóa và bảo tôi làm nhanh lên. Tôi chạy đến giếng nước gần đấy,kéo một xô
nước đầy,kiếm một cái chổi và một mảnh vải sạch rồi quay trở lại connex,bước vào
bên cạnh KTG và nói:
" Giáo ơi,ráng tỉnh lại,tao là Hưng đây".Tôi dọn tạm một góc tương đối sạch và
nhẹ nhàng d́u anh đến đó.Lấy lon nước đưa cho anh uống được vài hớp nhỏ.Sau đó
dùng mảnh vải thấm nước lau mặt cho anh.Tôi cố tránh không đúng vào tay chân anh
và cố hết sức nhẹ nhàng để anh khỏi bị đau.
Anh có vẻ hồi tỉnh đôi chút,mở mắt nh́n tôi nhưng cái nh́n vẫn trống vắng.Để anh
nằm nghỉ,tôi dội nước lên sàn connex và quét dọn tất cả những dơ bẩn ra khỏi
connex.
Sau đó mỗi ngày tôi tiếp tục mang cơm cho Giáo, nhưng hầu như anh chẳng đụng đến
phần ăn của ḿnh v́ ngày nào tôi cũng thấy phần ăn ngày hôm trước vẫn c̣n nguyên,
anh chỉ uống một ít nước mà thôi.
Thỉnh thoảng gặp được tên cán bộ dễ dăi,hắn cho phép tôi bước vào cho Giáo uống
một ngụm nước,lau mặt cho Giáo hoặc quét dọn connex.Đôi lúc Giáo cũng mở mắt
nh́n tôi nhưng cái nh́n đó hầu như nh́n tận đâu đâu chứ không phải nh́n tôi và
cho đến ngày cuối cùng tôi vẫn nghĩ anh không hề nhận ra tôi.
Ngày cuối cùng,có lẽ khoảng 1 tuần sau ngày đầu tiên tôi được đưa cơm cho
Giáo,khi tôi bước vào connex,vẫn thấy Giáo nằm bất động trong một góc,tôi định
đưa nước cho anh uống,nhưng nh́n xuống thấy đôi mắt anh trợn trừng,tôi hoảng hốt
cúi xuống sờ vào người anh th́ thấy thân thể anh đă lạnh ngắt,đưa tay lên sát
mũi cũng chẳng c̣n hơi thở dù là yếu ớt,sờ lên tim th́ t́m đă ngừng đập từ bao
giờ.
Anh KHA TƯ GIÁO đă ra đi.Tôi tháo cặp kính vuốt nhẹ lên mắt anh rồi mang kính
lại cho anh và bước ra báo cáo với tên cán bộ :" Báo cáo cán bộ ,anh KTG đă chết."
Tâm trạng tôi lúc đó thật là bàng hoàng,xúc động v́ một người bạn,hơn thế nữa,
một anh hùng, đă tự nguyện chọn cái chết để bảo vệ lư tưởng của ḿnh, nhưng tôi
cũng mừng v́ anh đă ra đi sớm, đỡ đau khổ cho thể xác anh.
KHA TƯ GIÁO là một con người b́nh thường như tất cả chúng ta nhưng cái khác hơn
chúng ta là anh không chịu thua trước bạo lực, anh đă can trường,dũng cảm,bất
khuất và kiên tŕ chịu đựng ,sẵn sàng lấy cái chết để bảo vệ đến cùng lư tưởng
của ḿnh.Cái lư tưởng mà anh và chúng ta cùng chiến đấu cho một đất nước Việt
Nam tự do,dân chủ, người Việt Nam được quyền sống trong no ấm,hạnh phúc,ḥa b́nh
và xứng đáng mang danh xưng con người.
Chúng ta là những kẻ thua trận nhưng lư tưởng của chúng ta vẫn luôn ngời sáng v́
những người như anh KTG và biết bao nhiêu anh hùng vô danh khác đă hy sinh mạng
sống của ḿnh để bảo vệ.
Cái lư tưởng đó không thể nào là một cái tội.Cái lư tưởng đó gói tṛn trong 4
chữ : TÔI KHÔNG CÓ TỘI.
HUỲNH HUNG (K2 CTKD).