Chuyện tình mơ mộng thoáng qua
Người xưa ngỡ đã nhạt nhòa trong mây
Tình cờ theo gió heo may
Những giòng chữ viết đắng cay hiện về
Trầm hương gợi nhớ lời thề
Thu vàng héo rũ tái tê một trời
Ừ thôi người đã xa vời
Sao ta vẫn cứ chơi vơi lạc lòng?
Phố vắng chiều nay thu chợt về
Mưa buồn ngõ ướt ngày lê thê
Giọt sầu giọt nhớ người khuất nẻo
Mơ một vòng tay phút cận kề
Ước mơ chập chùng tình sương khói
Quay quắt lòng ai giấc mộng đời
Bao giờ ô thước bắt cầu nhỉ
Hay cả trăm năm mộng nửa vời?
Em đi luống những đoạn trường
Thương anh vò võ dặm đường buông lơi
Thuyền em giờ đã xa khơi
Thân em giờ cũng chơi vơi giữa đời
Một mai nơi chốn xa vời
Sương khuya một bóng người ơi nghẹn ngào
Với tay ước những chiêm bao
Mong bừng tỉnh mộng kiếp nào có nhau
Một mình trầm lắng nhớ thương
Mênh mông bàng bạc tơ vương mối sầu
Chừ em lỡ bước qua cầu
Giòng sông ở lại chôn sâu bóng hình
Trời buồn mây tím lặng thinh
Thoảng qua theo gió chút tình xót xa
Ngẩn ngơ dưới cội cây già
Vòng hoa sứ đỏ thiết tha đợi chờ
Nhớ em ta chỉ còn mơ
Vòng hoa ngày đó vần thơ hôm nào
Phượng Hoàng minh ước gởi trao
Cung đàn Tư Mã nao nao tấc lòng
Một lần đất nổi cuồng phong
Tình duyên phận bạc long đong thở dài
Thôi đành quên ước trúc mai
Chôn sâu đáy huyệt hình hài xác xơ
nguyên hảo