Trở Về Huế
---Thế là
tôi lại trở về Huế xưa – nơi cũng có dăm ba chuyến thăm nhà kể từ cái
lần xa hẳn của 10 năm về trước. Sài G̣n mưa lớn lắm, xối xả như níu bước
chân đi, khiến tôi chần chừ đi ra đi vào xem chừng thời tiết mà suưt trễ
chuyến bay. Nhưng qua vài thành phố th́ trên không trung bắt đầu hiện ra
nắng vàng và mây trắng. Máy bay hạ cánh lúc 6 giờ 5 phút, tôi đi xe mặt
đất về thành phố trong ráng chiều của buổi hoàng hôn. Anh lái trẻ khá
đẹp trai cũng nhiệt t́nh và vui tính, ân cần dành cho mẹ con tôi chỗ
ngồi đẹp nhất và khuân giúp hành lư khi xe dừng trước cửa nhà.
Thời tiết của Huế mát dịu. Đêm đứng ở ban công nh́n ra ngọn đèn vàng rất
sáng len qua từng ṿm lá mà ḷng dội lên một cảm giác thân quen. Cây vú
sữa trồng trước sân nhà tôi đang mùa ra trái. Tôi nhớ ngày xưa nhà tôi
có mảnh vườn rộng, trồng nào rau, nào xoài, nào ổi, nào khế… Chốn xưa
vẫn đó nhưng mảnh vườn đă mất khi căn nhà được đập đi xây lại, cũng
không c̣n giàn thiên lư leo quanh cổng với những chùm hoa xanh d́u dịu,
và con đường trước nhà cũng mở rộng gấp đôi khiến tôi không thấy hàng
long năo ngày xưa. Nhà tôi, bây giờ nằm lọt thỏm giữa khu khách sạn và
cho thuê văn pḥng, có lẽ là một trong những căn nhà rất hiếm hoi dùng
để ở chứ không phải kinh doanh.
Tôi sẽ làm một "phóng sự" nho nhỏ cho 5 ngày ăn chơi ở Huế như một chút
ǵ để nhớ, để thương, để lưu lại h́nh ảnh của một thành phố đă từng gắn
với bao kỷ niệm khó quên trong đời. Giây phút chia xa thấy ḷng xao động
một nỗi niềm khó tả như câu thơ của Thu Bồn:
"Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
Anh trở về hóa đá phía bên kia."
1. Về Huế, ghé thăm nàng công chúa
Công chúa Huyền Trân có một vị trí rất đặc biệt trong ḷng người dân xứ
Huế, có thể nói là một niềm tri ân, bởi nhờ có nàng mà nước Việt mới có
vùng non nước Hương B́nh thơ mộng ngày nay. Người Huế có khúc dân ca
Nước non ngàn dặm theo điệu Nam B́nh nói về người con gái sắc nước
hương trời chấp nhận cảnh sống biệt ly để đem về cho nước Đại Việt châu
Ô, châu Lư có ḍng sông được gọi là Hương Giang quốc gia chi bảo:
"Nước non ngàn dặm ra đi... Mối t́nh chi! Mượn màu son phấn, đền nợ Ô,
Ly. Xót thay v́, đương độ xuân th́, số lao đao hay là nợ duyên ǵ? Má
hồng da tuyết, cũng như liều hoa tàn trăng khuyết, vàng lộn theo ch́.
Khúc ly ca, sao c̣n mường tượng nghe ǵ. Thấy chim lồng nhạn bay đi..."
Xót thương cho người con gái rơi vào cảnh: "ngoảnh lui cố quốc, ngập
ngừng gót ngọc; mây phủ kín trời thương, ngơ ngẩn bâng khuâng" nên người
Huế không chỉ đặt tên đường "Huyền Trân công chúa" mà c̣n dựng điện thờ
nàng. Điện thờ Huyền Trân cách khu trung tâm khoảng 6km. Chính điện và
tượng công chúa nằm lọt thỏm giữa đồi thông vi vút gió ngàn, xung quanh
là cảnh lá hoa. Một bức tượng Phật Di Lặc khá to nằm trước lối đi lên
tháp chuông Ḥa B́nh ở đỉnh đồi. Chúng tôi trèo mấy trăm bậc đá để đánh
chuông và nh́n về thành phố. Người trèo lên đồi khỏe nhất, nhanh nhất
hóa ra lại là cô con gái 5 tuổi của tôi.

Điện thờ ở chân đồi và tháp chuông Hòa Bình ở đỉnh đồi. Từ
đây nhìn xuống thành phố rất đẹp
…và những đồi thông
Huế nhiều đồi thông lắm, đi giữa rừng thông hầu như không bao giờ có
nắng, và nghe nồng nồng mùi nhựa, những quả thông khô rải đầy dưới chân.
Điện thờ Huyền Trân công chúa cũng nằm giữa đồi thông như thế. Tôi cũng
nhớ những đồi thông Từ Hiếu, Thiên An… mà thời cấp II vẫn đi cắm trại,
nhớ nhất là Thiên An với rừng thông xanh mát soi bóng xuống hai hồ Thủy
Tiên trong vắt – nơi tôi đến lần đầu năm 10 tuổi với tập thể lớp 5/1 của
thầy Duy, đi bộ trên con đường dài 6km.

2. Suối nước nóng
Ḍng suối khoáng này có một cái tên rất dễ thương: "Thanh Tân". Phải
chăng nó mang hàm ư rằng những ai hay tắm suối đều giữ được tuổi xuân và
sức khỏe? Cái thời tôi đi cách đây gần 10 năm th́ ḍng suối c̣n hoang sơ
lắm, chỉ được xây kè đá và ngăn thành từng khúc có nhiệt độ khác nhau (lên
đến điểm nóng nhất của ḍng suối thấy hơi bốc lên nghi ngút và có thể
luộc trứng được). Bây giờ th́ khu vực này đă được quy hoạch lại thành
một điểm giải trí. Hoa lá được trồng nhiều hơn, quang cảnh đẹp hơn, thêm
nhiều hồ tắm được xây dựng như hồ nước nóng, hồ tạo mưa, hồ trượt, hồ
massage, hồ sóng biển… Tôi vẫn thích tắm ở ḍng suối bao quanh các hồ,
dưới những tán lá xanh và cảnh núi rừng phía sau. Không chỉ có suối nước
nóng, đi vào sâu hơn một chút c̣n có ḍng suối nước lạnh trong vắt nằm
giữa núi rừng. Suối Thanh Tân là suối khoáng, nguồn nước vẫn được dùng
làm nước khoáng Thanh Tân nên tắm xong thấy rất thư giăn và sảng khoái.

3. Ḍng sông kỷ niệm
Tôi đă đi qua nhiều ḍng sông, nhưng vẫn không thấy con sông nào thơ
mộng và quyến rũ như ḍng Hương xứ Huế. Một người bạn Pháp của tôi quả
quyết rằng về bản chất tự nhiên th́ sông Hương c̣n đẹp hơn sông Seine,
và ḍng sông này như một phụ nữ đẹp quyến rũ, bí ẩn và nguy hiểm, bởi
nước sông trong xanh và êm đềm như không hề có sóng, nhưng thực tế th́
đây là con sông sâu với rất nhiều vực thẳm.
Lại nhớ câu thơ của Thu Bồn:
"Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào ḷng nên Huế rất sâu"

Khúc sông ven cồn Hến và Vỹ Dạ (ảnh chụp lúc đi thuyền trên
sông Hương)
Có nhiều giai thoại về tên con sông này. Tục truyền rằng ngày xưa vua
Trần gả Huyền Trân công chúa cho vua nước Chiêm Thành là Chế Mân để lấy
hai châu Ô, Lư, khi thuyền đi ngang ḍng sông này th́ nàng thấy một mùi
hương d́u dịu tỏa ra, bèn đặt tên là sông Hương. Sử sách lại cho rằng
chúa Nguyễn Hoàng đương lúc băn khoăn không biết nên xây chùa ở đâu th́
đêm nằm mộng được một bà tiên bảo rằng hăy đốt hương đi dọc bờ sông, khi
nào hương tắt th́ dừng lại xây chùa. Chúa Nguyễn làm theo, sau đó đặt
tên ḍng sông này là sông Hương và ngôi chùa bên bờ sông là chùa Thiên
Mụ (hay c̣n gọi là Linh Mụ). Xoay quanh cái tên của ḍng sông này c̣n có
nhiều giai thoại khác, tôi xin trích một đoạn trong bài Sông hoa
của Lê Huỳnh Lâm: "Các cụ ngày xưa nói nước sông Hương pha trà th́ rất
thơm, ngon nên được gọi là sông Thơm, rồi một vài ư kiến lại nói nước
trên ḍng sông này toả ra một mùi hương d́u dặt của loài cỏ Thạch Xương
Bồ mọc dọc ven bờ sông, kẽ đá phía thượng nguồn." C̣n trong bút kư Ai
đă đặt tên cho ḍng sông, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường viết: "…tôi
thích nhất một huyền thoại kể rằng v́ yêu quư con sông xinh đẹp của quê
hương, con người ở hai bờ đă nấu nước trăm hoa đổ xuống ḷng sông, để
làn nước thơm tho măi măi. Tôi lĩnh hội ư nghĩa của truyền thuyết ấy như
nhà thơ chọn bút hiệu của ḿnh, gửi gắm vào đấy tất cả ước vọng muốn đem
cái Đẹp và tiếng Thơm để xây đắp văn hoá và lịch sử".
Sông Hương đoạn nào cũng đẹp, từ chỗ thượng nguồn nơi có thể nh́n khúc
sông uốn lượn từ đồi Vọng Cảnh, đến chỗ ḍng nước chia hai ôm lấy cồn
Hến và chảy ven vùng Vỹ Dạ xanh tươi trù phú. Nước sông Hương ngọt ngào
tạo nên những vườn cây nổi tiếng của đất cố đô như Kim Long, Vỹ Dạ, cả
những món ăn rất đặc trưng mà nơi khác làm khó sánh bằng v́ thiếu loại
hến ngon và loại bắp thơm ngọt của cồn Hến.
Với tôi, sông Hương là một ḍng sông kỷ niệm. Đó là những ngày chủ nhật,
vài ba đứa bạn kéo nhau qua Kim Long ăn bánh cuốn hay bún thịt nướng,
ngắm vườn cây xanh mướt ven sông. Đó là những chuyến đi chơi thuyền Rồng
ngược ḍng lên chùa Thiên Mụ, điện Ḥn Chén và lăng Minh Mạng rồi thuyền
tắt máy, để xuôi theo ḍng nước tự trôi về trong làn gió đêm mát rượi và
lấp lánh ánh trăng tan, thả những chiếc đèn lồng thắp nến và lặng lẽ
chiêm ngưỡng hoa đăng lững lờ trôi trên mặt nước. Đó là những năm cấp
III c̣n học trường Quốc Học, vào giờ chơi vẫn cùng bè bạn băng qua đường
đi dạo ở băi cỏ rộng và xanh trước bờ sông. Đường Lê Lợi rợp mát bóng
cây, chạy dài từ ga tàu đến Đập Đá dọc theo sông Hương, băng qua nhiều
trường học nên vẫn được du khách gọi bằng một cái tên tŕu mến: "con
đường áo trắng".

Sông Hương và cầu Tràng Tiền
4. Kỳ ảo núi rừng Bạch Mă
Huyền thoại xưa kể rằng, Bạch Mă vốn là chốn bồng lai tiên cảnh. Ngày
xưa ở nơi đây thường có các vị tiên ngồi đánh cờ. Ngựa của tiên mải đi
ăn cỏ đồng xa, khi trở lại th́ tiên đă bay về trời, ngựa lang thang đi
t́m rồi hóa thành mây trắng. Cái tên Bạch Mă ra đời từ đó.
Tôi đi Bạch Mă vào một ngày đầu tháng 5. Đây là dịp khá lư tưởng để khám
phá chốn núi non kỳ ảo này, v́ dịp đó khí trời ấm áp, không mưa. Cùng
với Sa Pa và Đà Lạt, Bạch Mă là một trong những vùng hiếm hoi có khí hậu
ôn đới ở Việt Nam. Nhưng nếu như ở Sa Pa và Đà Lạt chỉ có vẻ đẹp hoa cỏ,
núi đồi th́ Bạch Mă là nơi tổng ḥa vẻ đẹp thiên nhiên: mây, núi, biển,
hồ… Chẳng thế mà nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường khi viết một thiên bút kư
tuyệt vời về Bạch Mă đă gọi đây là "ngọn núi ảo ảnh".
Núi Bạch Mă thuộc địa phận tỉnh Thừa Thiên Huế, cách trung tâm thành
phố Huế khoảng 40km, được xem là "vùng ôn đới giữa miền nhiệt đới", có
vườn quốc gia với nhiều động thực vật quư hiếm và gần chục thác nước,
các sườn núi luôn ch́m trong mây. Bạch Mă càng lên cao càng lạnh, và mây
trắng bay lững lờ xung quanh, sánh đặc như kem, tưởng có thể dùng muỗng
mà xúc được. Ngay cả trong những ngày nắng nhẹ, Bạch Mã vẫn lẫn
trong sương và mây trắng. Vào mùa lạnh, có thể mịt mù đến mức
chỉ nghe tiếng mà không thấy người.

Bạch Mă ch́m trong mây
Trong rừng có rất nhiều khe suối, nước mát lạnh và trong vắt, có thể
thấy từng viên sỏi và lá mục dưới đáy. Rừng yên tĩnh nhưng luôn có tiếng
ve và chim hót – tiếng ve râm ran như gợi lại một hồi ức xa xưa. Tôi
băng qua những ḍng suối róc rách chảy, ngồi trên những thân cây bắc
ngang và tḥ chân xuống nước, thấy dễ chịu vô cùng. Từ đỉnh Bạch Mă nh́n
xuống biển và thung lũng rất đẹp. Tôi chợt hiểu v́ sao người ta đặt tên
biển là Chân Mây, bởi biển xanh dưới chân núi luôn ch́m trong mây trắng.
Hồ Truồi như một tấm gương lớn phẳng lặng lấp lánh ánh nắng.
Từ Hải Vọng Đài nhìn xuống, hôm ấy biển khuất trong mây nên
khó thấy qua máy ảnh.
Để khám phá hết những địa danh chính của Bạch Mă như Hải Vọng Đài, Ngũ
Hồ, rừng lan, thác Trượt, thác Đỗ Quyên, thác Trĩ Sao, thác Bạc, thác Mơ,
thác Bạch Tŕ, thác Phướn... phải đi khoảng 2 ngày. Hải Vọng Đài là một
cái đài quan sát trên đỉnh núi để nh́n xuống biển. Đứng ở đây quan sát
cảnh thiên nhiên vừa nên thơ vừa hùng vĩ, đẹp như tranh thủy mặc, chợt
thấy ḿnh nhỏ bé làm sao. Ngũ Hồ là nơi có thác nước cùng năm chiếc hồ
nhỏ quy tụ lại một điểm. Rừng lan là một dải rừng đủ loại hoa lan thường
khoe sắc vào mùa xuân (dịp này trên Bạch Mă hoa anh đào cũng nở rất đẹp).
Và thác – Bạch Mă nổi tiếng với gần chục thác nước mang những vẻ đẹp
riêng: thác Bạc có những khối đá bàng bạc sáng rực dưới ánh nắng; thác
Đỗ Quyên vừa mang vẻ kỳ vĩ với một thác nước lớn cao hơn 300m vừa có nét
thơ mộng của hoa đỗ quyên đỏ nở rộ như thảm nhung ở hai bên vào mùa xuân;
thác Trĩ Sao là nơi không chỉ có thác, có rừng mà c̣n rất nhiều chim trĩ
đẹp vẫn thường ra chơi khi không gian yên tĩnh; thác Trượt là nơi được
nhiều người tắm nhất... Thường chỉ có dân Tây là chịu khó đi bộ lâu như
vậy để khám phá thiên nhiên, chứ tôi đi chưa đầy một ngày nên chỉ xem
vài điểm thôi (nhưng băng rừng lội suối mệt cũng muốn đứt hơi), tay nghề
chụp ảnh cũng chưa chuyên nghiệp nên không lấy được toàn cảnh mà chỉ một
vài góc độ.
Một góc thác Bạc và thác Đỗ Quyên
5. Phá Tam Giang
Phá Tam Giang là một vùng nước lợ trù phú, được xem là đầm phá tiêu biểu
của VN với diện tích hơn 50km2 trải dọc tỉnh Thừa Thiên Huế, nơi ba con
sông đổ vào (sông Hương, sông Bồ, sông Ô Lâu) và tiếp giáp với biển.
Thủy hải sản nuôi ở phá nước lợ này rất ngon.
Tuy là vùng đầm phá nhưng vẫn có sóng, bây giờ sóng khá hiền nhưng ngày
xưa từng có những đợt sóng dữ vẫn được gọi là sóng thần nên có câu ca
dao:
"Đường vô xứ Huế quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh họa đồ
Thương em anh cũng muốn vô
Sợ truông Nhà Hồ, sợ phá Tam Giang"
Tương truyền rằng, trước đây truông nhà Hồ là một vùng đất bạt ngàn hiểm
trở vốn là sào huyệt của một băng cướp rất nguy hiểm, c̣n phá Tam Giang
th́ hay có "sóng thần". Quan Nội tán Nguyễn Khoa Đăng nổi tiếng thông
minh, biết được nỗi lo sợ của dân chúng đă t́m cách dẹp yên. Một hôm ông
cho xe chở lúa và hàng hóa qua truông, cài sẵn một người lính ngồi trong
thùng xe chở lúa. Khi bị cướp, người lính ngồi trong thùng xe rải lúa ra
dọc đường. Nhờ có dấu lúa rải này, ông đă lần ra sào huyệt của bọn cướp,
quan quân tràn vào bắt gọn cả ổ. Từ đó truông nhà Hồ trở nên yên b́nh.
Dẹp xong giặc truông nhà Hồ, quan Nội tán lại t́m cách trị sóng thần phá
Tam Giang. Một mặt ông sai người lặn xuống phá, đào bới mở rộng cửa phá
để trừ sóng dữ. Một mặt ông cho loan báo trong dân chúng là quan Nội tán
sẽ cho quân dùng súng thần công bắn sóng thần trừ họa. Nghe tin ấy ai
nấy đều khiếp sợ, nghĩ rằng quan Nội tán xâm phạm đến thần linh, phen
này chắc họa lớn. Mặc mọi người khuyên can, ngăn trở, đến ngày đă định,
Nguyễn Khoa Đăng đem súng hướng ra phá, ra lệnh bắn. Ba tiếng súng ầm ầm
vang lên, khói bốc mù mịt. Những người chứng kiến đều sợ hăi quỳ sụp
xuống. Nhưng bỗng trên mặt phá, một luồng đỏ như máu từ từ loang ra.
Nguyễn Khoa Đăng bảo với mọi người là sóng thần đă bị trúng đạn chết, từ
nay không phải lo sợ nữa. Thực ra th́ người của ông đă bí mật lặn xuống
và rải phẩm đỏ cho tan dần trong nước. Từ đó sóng thần không c̣n, thuyền
bè qua lại trên phá Tam Giang đều b́nh an vô sự. Nỗi lo sợ về truông nhà
Hồ, phá Tam Giang không c̣n nữa, nhưng câu hát xưa vẫn c̣n, nay được
chắp thêm hai câu ghi nhớ công ơn của quan Nội tán Nguyễn Khoa Đăng:
"Phá Tam Giang ngày nay đă lặng
Truông Nhà Hồ nội tán dẹp yên"

Phá Tam Giang (đoạn gần cửa biển Thuận An) và đầm phá Tam Giang -
Cầu Hai nhìn ra cửa biển Tư Hiền.
6. Thành phố lăng
"Thành phố lăng" là cách gọi của báo chí, c̣n dân thường vẫn hay nói nôm na là "thành phố ma" hay "thành phố chết". Đây là khu nghĩa trang xa xỉ nhất nước với hàng ngàn ngôi mộ xây dựng công phu, giá bét th́ vài trăm triệu, cao th́ cả tỉ, có cái xây đến 2,5 năm mới xong. Báo chí viết nhiều về nơi này v́ sự lăng phí đua đ̣i nhưng nó vẫn thu hút nhiều người hiếu kỳ đến xem (trong đó có tôi). Nói là mộ, nhưng thực chất mỗi ngôi mộ là một dạng "cung điện nhỏ" với diện tích khoảng bằng một căn biệt thự, được chạm trổ rất tinh xảo và đúc kiên cố bằng móng đá. Mỗi cột, vách... đều là những bức bích họa ghép bằng gốm sứ. Nhiều khách nước ngoài bị lạc vào đây c̣n tưởng nhầm là ḿnh đang ở trong quần thể di tích vua chúa nhà Nguyễn, măi đến khi nh́n ngày trên bia mộ mới biết là không phải. Nơi đây vẫn đang được xây dựng hàng ngày, và chính mắt tôi nh́n thấy những b́nh gốm sứ nguyên vẹn được mua về đập ra để khảm.
Hàng nghìn ngôi mộ trập trùng hai bên con đường đi vào khu nghĩa trang "thành phố lăng"
7. Thuận An biển gọi
Không lần nào thăm Huế mà tôi lại không về biển chơi, kể cả mùa đông lạnh. Lăng Cô đẹp nhưng xa lắm, v́ thế tôi chỉ thường đi Thuận An – băi biển cách khu trung tâm có hơn 10km. Chuyến đi biển vào buổi chiều trước ngày về sao mà sảng khoái và làm sống lại bao kỷ niệm tuổi thơ.
Thuận An, hai tiếng ấy đầy yêu thương lắm bởi đó là nơi in dấu chân của "khi xưa ta bé" theo cha mẹ đi tắm biển vào những ngày hè rực rỡ, nơi cùng bạn bè dựng trại 26-3 và đốt lửa vui chơi tưng bừng thuở mười bảy, mười tám… Tập thể lớp A khóa 1991 – 1994 Quốc Học ngày ấy luôn "khét tiếng" v́ những tṛ nghịch ngợm, nhưng học hành cũng rất "ngon lành cành đào", hầu như không có chỗ ăn chơi nào của Huế mà không ghé qua. Vẫn con đường dài ngày xưa chạy thẳng về biển, hai bên là ḍng kênh xanh, vườn cây, đồng lúa, rồi phá Tam Giang… Trời chớm hè lộng gió thoảng theo hương biển mặn nồng. Rừng phi lao xanh vẫn reo vi vút cùng tiếng sóng bên bờ cát trắng, thấy nhớ làm sao những buổi chiều tà thấp thoáng trăng non, sóng biển reo như tiếng hát, bạn bè ngồi chơi chán lại quay xe trở về.
Ôi những ngày tháng đẹp! Lại nhớ mùa hè năm 22 tuổi, bốn đứa bạn từ bốn khoa khác nhau trong trường nhưng thực tập cùng một chỗ, đă làm một cuộc chia tay bên bờ biển để bây giờ mỗi đứa một phương trời. Và nhớ anh xã, năm nọ c̣n là người yêu đă từ Bắc ṃ vào Huế chơi khi ḿnh về nhà nghỉ Tết, 5 giờ sáng mồng bốn Tết đột ngột xuất hiện trước cổng nhà, để rồi chở "em yêu" về biển chơi trong gió buốt, chỉ đứng bên bờ nghe tiếng sóng sôi sùng sục dưới nền trời xám.
Và cuối cùng là một chút lăng mạn của tôi dành cho Huế:
Huế xưa hay hồn Huế mới xưa?
Tôi vẫn muốn trở về ḍng sông ấy
Xanh trong sắc mây dưới trời phượng cháy
Đường lá bay áo trắng vẫn đi về.
Mưa đổ muôn chiều bên góc quán cà phê
Nhớ đôi tay ai bấm từng phím nhạc
Nhớ Thuận An chiều biển reo như hát
Nhớ bạn bè ngồi đếm những v́ sao
Nhớ điệu ḥ xưa vang khúc ly tao
Ḍng nước lạnh soi mắt huyền sóng sánh
Nghe khắc khoải hồn xưa đồi Vọng Cảnh
Chiều Tịnh Tâm mênh mang trong cánh sen.
Huế vẫn b́nh yên với nẻo đường quen
Hàng long năo tươi xanh ngày gió lộng
Câu nhắn xưa vẫn c̣n trong hoài vọng
"Giữ một chút ǵ rất Huế, nghe em…"
Trần Bích Nga
Huế, 5-2008