TƯỜNG TR̀NH NGẮN TỪ QUẬN CAM
Các Anh Chị thân mến,
Thêm một ít tuổi là thêm một ít bệnh, tui cũng không ra ngoài thông lệ đó nên
ngoài bệnh cao máu, bệnh táo bón v́...rượu, tui lại mắc thêm một bệnh nặng nữa
là bệnh ...Lười Viết lách.
Thấm thoắt mà tui đă về hưu được một trăm ngàỵ Hơn ba tháng rong chơi vô tư lự
như thuở c̣n là cậu học tṛ reo vui mỗi độ hè về " Ôi tất cả mùa Xuân trong mùa
Hạ"...
Cứ cảm thấy hơi buồn là xếp vội vài ba bộ áo quần vào cái xách tay nhỏ, chạy ra
phi trường t́m đường xẻ dọc Cali cho vơi nổi sầu vô tích sự ( viết chữ xẻ dọc
chợt nhớ câu của người ta : " Xẻ dọc Trường Sơn đi Cứu nước" thiệt buồn cười..).
Nói là xẻ dọc nhưng đôi khi cũng xẻ ngang, hay đi chân chữ bát, đi dzích dzắc,
hay đi loạng quạng , đi lung tung beng...
Như là : Từ Seattle bay về Orange County thăm mấy đứa em, thăm bạn bè ở Little
Saigon, Thủ Đô Tị Nạn, rồi lên xe đ̣ Thiện Thành xuôi Nam về San Diego thăm ông
Cậu vợ, nhà b́nh luận chính trị Trần B́nh Nam (cựu Dân Biểu Trần văn Sơn). Thăm
ông anh kết nghĩa, nhà hoạt động chính trị , cựu Luật Sư Đinh Thạch Bích, hay
ghé lại nhà người bạn thời tiểu học, Nha sĩ Vơ Trọng Di, cùng nhau đi xoa Mạt
Chược. iÍt hôm lại leo lên xe đ̣ Hoàng ngược lên hướng Bắc, dừng lại San José
thăm bạn cũ thân thiết từ thuở nhỏ như Lê Văn Ni , Vơ văn Dật, Nguyễn Thiệp, Lê
Kim Lợi, Lê Cương , Phan Mộng Hoàn...v.v..
Ui Chao ơi là vui, đi mô cũng có bạn bè và bà con đón tiếp nồng hậu ấm áp chân
t́nh. Rồi lại tiếp tục về Sacramento thăm cháu ngoại, nhậu nhẹt với su gia Trần
Đ́nh Khải, với bạn bè hơn mấy mươi năm như Hoàng Ngân Hà, Trịnh Quang Hà, Đoàn
Ngăi, Tôn Thất Trọng..v.v
Ngày rộng tháng dài, không bị ràng buộc với công việc chi lại được giấy phép
nghỉ "giả hạn không lương " của Bà Xă nên tui cũng giống như con chuồn chuồn ,
chỗ mô vui th́ đậu, khi buồn th́ lại bay về...nhà.
Đặc biệt chuyến đi tháng 6 vừa qua là vui nhất, tui ở lại Quận Cam hơn 1/2 tháng.
Nhân cơ hội chị Hạnh Nhơn, Hội Trưởng Hội H.O tổ chức Đại Nhạc Hội gây Qũy Cứu
Trợ anh em Thương Phế Binh bên nhà, mời về tham dự . Lại thêm có Lê khắc
Trư.c-Tú từ Washington D.C qua chơi, có Trần Kiêm Đoàn từ Sacramento xuống, nên
dại chi mà không t́m cách hội ngộ
Chỉ tiếc là gặp nhau có mỗi một lần độc nhất ở Qúan An Cựu- Cựu An- Cạn Ưu, chốn
cũ an b́nh hay cạn hết âu lo đều là đáng qúy cả ( nói theo kiểu của Thiền Giả
Thái Kim Lan).
Tuy nhiên cũng thú vị lắm, được gặp Bác sĩ Bùi Minh Đúc, tác giả Tự Điển Huế,
rồi mấy năm mới gặp lại Trần Kiêm Đoàn, tác giả Con Yêu Bánh Nậm, gặp Phương Tú
như Con Gián ngu ngơ, và Hồ Đăng Thuận với Ḷng Nhân Qủa Lạ th́ c̣n chi thích
thú hơn ?
Lại thêm được diện kiến người đẹp Tuyết Lê của tác giả Ngủ Đ̣ Chay- Ngủ Đ̣ Mặn
th́ mới thấy tác giả Chuyện Khảo Chuyện Khào về Huế qủa là bậc Đào Hoạ
Vừa ăn bún ḅ Huế, vừa nghe Quế Chi tán dốc và đánh giá về tô bún ḅ Huế của
tiệm ăn như là chê lát thịt ḅ bắp ni hơi mỏng chưa đủ độ dày cần thiết, như là
nhắc nhở bún ḅ Huế không bao giờ ăn với rau sống dù là rau thơm hay bắp chuối,
mà chỉ có một vài cọng ng̣ lơ thơ làm dáng trên tô bún gị bốc khói mà thôi....Bác
sĩ Bùi Minh Đức , tác giả Tự Điển Huế tức thời đề nghị Quế Chi viết riêng một
bài về Bún Ḅ Huế Nguyên Thủy-Chính Gốc Huế không pha trộn hay c̣n gọi là Huế
Lai nhưng tác giả Thượng Tứ Ngày Xưa- Nhớ Nhớ Quên Quên vội từ chối v́ Trần Kiêm
Đoàn đă có viết một bài rất hay về Bún Ḅ Huế rồi, dại chi mà ḿnh lại đặt chân
vô một đôi giày qúa khổ ???
Mười lăm năm trước , ngày mới đến Mỹ, Vợ Chồng tui làm đủ nghề tạp nhạp , trong
những ót dốp ( ođ Jobs) đó, có nghề làm bánh bột lọc và bánh nậm. Chồng ra sức
nhào bột, vợ xào tôm thịt, mấy con gói vào lá chuối bỏ trong ngăn đá tủ la.nh.
Hễ có ai gọi điện thoại đặt hàng , vợ con vội vă lấy bánh ra bắt nồi nước lên
hông và chàng trai Huế.... người đàn ông không xa lạ mấy ni vội vă nhảy lên xe,
chấm tọa độ trên bản đồ chỉ đường ( Thomas Road Map) trực chỉ nhà bà con trong
hai quận Los Angeles và Orange Countỵ Thường thường thân chủ là người Huế xa nhà
đă lâu thèm món ăn quê hương. Cầm cây bút t́m tên đường , ghi số nhà trên bản đồ
đô thị Mỹ, chợt nhớ những cây bút ch́ mỡ màu vo"i những đường hành quân xanh đỏ
trên bản đồ rừng núi ngút ngàn trên chiến trường cao nguyên năm xưa ở Quê nhà.
Nghề dạy nghề, lúc đầu th́ bánh bột lọc hay bánh nậm chi cũng rất là ...tào lao,
khi cứng khi mềm, bửa mặn bửa lạt, do tự biên tự diễn, nhưng sau vài năm vừa làm
vừa học, th́ vợ tui cũng tàm tạm được gọi là chuyên gia Bà Đa Lọc Nậm. Càng ngày,
người Huế ḿnh qua Mỹ càng nhiều, nhiều tài năng nở rộ, qúan ăn Huế mọc ra như
nấm, các thức ăn Huế càng ngày càng đặc sắc. Tui đă đi nhiều nơi có nhiều người
Huế định cư mà chừ mới t́nh cờ khám phá ra một người Huế làm bánh bột lọc ngon
nhất nước ...Mỹ và có thể mạnh dạn xác quyết là không thua chi bánh Bột lọc ,
bánh Nậm của Bà Đen Bà Đỏ ở Bến Đ̣ Cồn Gia Hội Huế cả.
Các bạn khoan đoán già đoán non rồi vội hỏi ai rứả chỗ mô ? Cali hay Texas ?
Không thể ngờ được, cái bánh mà tui cho là ngon nhất nước ni là sản phẩm của một
bà Huế ,gốc An Cựu, trạc độ năm mươi hiện đang hành nghề làm Nậm Lọc Tại Gia
trong thành phố Portland tràn ngập Hoa Hồng, tiểu bang Oregon, cách nhà tui ba
giờ lái xẹ
Cái bánh bột lọc trong vắt thấy rơ con tôm và miếng thịt heo nhỏ , hai ba chỉ
vàng rụm, nh́n qua là đă thấy thèm rệu nước miếng mà ăn vào mới thấy thấm tới
ruột gan. Vừa ăn vừa nhắm mắt lại tưởng chừng như đang cắn cái bánh nóng hổi hổi
trong túp lều tranh của Bà Đỏ bên bến Đ̣ Cồn.
Ham kể chuyện ăn uống mà tui quên phứt cái mục đích của chuyến Nam Du kỳ này là
để tham dự Đại Nhạc Hội Gây Qũy Cứu Trợ Thương Phế Binh bên nhà. Hội ni do một
cơ duyên , mười lăm năm trước, một số anh em chúng tôi vừa đến Mỹ theo diện H.O
lập ra để giúp đở cho những người anh em thương binh bất hạnh , bị lăng quên bên
nhà và kẻ trước người sau vẫn bền bĩ tiếp tục công việc từ thiện này như là một
món nợ lương tâm ngày đêm canh cánh bên ḷng.
Nay, cũng do một cơ duyên, được sự hổ trợ tích cực của cá c Hội Đoàn Cựu Quân
Nhân và Tổng Hội Sinh Viên Nam Cali, nhất là được sự giúp đỡ toàn diện của các
Nhạc sĩ Trúc Hồ và Nhạc Sĩ Nam Lộc , của Trung Tâm ASIA và Đài Truyền H́nh VN
Hải Ngoại SBTN , tổ chức một Đại NHạc Hội Vĩ Đại ngoài trờị Với ước mong kiếm
được một số tiền để giúp đỡ cho anh em có một số vốn nhỏ ḥng mưu sinh trong
những ngày cuối đờị Kỳ vọng kiếm được độ một trăm ngàn đô la là thành công và sẽ
có 500 thương phế binh được nhận 200 đô la mỗi người, dù cho đi bán vé số họ
cũng có thể có đủ tiền đặt cọc hay thế chân hoặc là làm các việc cần thiết khác,
chứ như từ lâu nay các anh em người nào cũng chỉ nhận được 50 hay 100 đô là
nhiềụ
Nhưng thực không ngờ, bà con chúng ta ở bên này rộng ḷng ủng hộ nhiệt t́nh, nên
số tiền bán vé , tiền các anh chị em ca nhạc sĩ mang thùng quyên góp tại chỗ và
tiền đồng bào khắp nơi trên nước Mỹ, bên Úc Châu và Âu Châu gọi điện thoại vào
cho ( Teleton) , sơ khởi con số đă lên đến ba trăm năm mươi ngàn đô la Mỹ ( $
350,000).
Như vậy là không những 500 anh em thương phế binh sẽ có tin mừng mà là gần 2000
anh em sẽ nhận được qùa ân t́nh của bà con hải ngoại trong những ngày sắp tớị
Thế mới biết bà con ḿnh c̣n thương Lính, c̣n thương Miền Nam thua trận nhiều
lắm. Cảm động nhất là nh́n thấy h́nh ảnh gần mười lăm ngàn người già trẻ reo ḥ
ủng hộ, buồn vui theo các bài hát Thương Nhớ Người Lính với các ca sĩ trên sân
khấu , suốt 8 tiếng đồng hồ , dưới trời nắng chang chang của Mùa Hè Ca Li cháy
bỏng.
Buổi Đại Nhạc Hội được Đài Truyền H́nh SBTN trực tiếp truyền h́nh khắp toàn quốc
Hoa Kỳ nên bà con người Việt ḿnh ở các Tiểu bang khác cũng được xem sống động
và nhờ vậy mà rất nhiều đồng bào đă liên tục gọi điện thoại về cho tiền cứu trợ
Xin Tạ ơn Anh Linh các Tiền Nhân, các Anh Hùng Tử Sĩ Vị Quốc Vong Thân.
Về phần cá nhân tui, có một chuyện vui xin kể qúy vị nghe trước khi chấm dứt bản
Tường Tŕnh Ngắn từ Quận Cam nàỵ
V́ Đài Truyền H́nh trực tiếp tại chỗ cho nên tui bị vướng một hàm oan, nổi Oan
Thị Kính.
Số là, sau khi các Sáng Lập Viên và các Cựu Hội Trưởng được giới thiệu lên khán
đài cùng chị Hạnh Nhơn , đương kim Hội Trưởng ngỏ lời cảm tạ bà con đă tham dự
đông đảo và nhiệt t́nh ủng hộ việc làm của Hội , th́ tui xuống ngồi bên cạnh
Thầy Phổ Ḥạ Thầy hiện trụ tŕ chùa VN ở Vùng San Bernadino- California , trước
tháng 4-75 Thầy là cựu Trung Tá Phan Cảnh Tuân , Trưởng Khối Chiến Tranh Chính
Trị Bộ Tổng Tham Mưu QDVNCH và gần 60 năm trước Thầy là Huynh Trưởng Gia Đ́nh
Phật Tử Hướng Thiện Huế mà tui là một Đồng Niên Phật Tử.
Hàng ghế danh dự này dành riêng cho Quan Khách Việt Nam và các Dân Biểu Nghị Sĩ
Hoa Kỳ, nhưng khi một số Quan Khách Việt Mỹ ra về sớm ( họ chỉ dự lễ Khai Mạc)
th́ một số bà con nhảy lên chiếm ghế thế chỗ để được gần sân khấu hơn.
Tui vừa chuyện tṛ với Thầy Phổ Ḥa, nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa, hỏi han
những người quen biết cũ, vừa nghe các ca nhạc sĩ tŕnh diễn trên sân khấụ Bỗng
nghe chiếc điện thoại cầm tay ruung rung với hồi chuông giục giă, rồi tiếng hiền
nội từ xa vọng về :
- " Anh đó hả ??? Ở trên ni có nhiều người bạn xem truyền h́nh rồi gọi điện
thoại cho em nói là thấy hai ông bà ngoại Bé Bồ Câu ngồi ở hàng ghế danh dự đẹp
đôi lắm. Mà nh́n kỹ lại th́ đúng là Ôn Ngoại , c̣n Bà Ngoại th́ hơi là lạ ....Rứa
th́ anh đang ngồi với cái con khỉ gió mô đó ???".
Hoảng hồn, tui chợt nh́n qua bên cạnh mới thấy một bậc nữ lưu xồn xồn, mặt hoa
da phấn, ra dáng rất là ...mệnh phụ mới giựt ḿnh ú ớ, t́nh ngay lư gian nên tự
nhiên bị cà lăm, càng làm bả nghi hơn :"
- A ! À Khô..ông ! Anh đang ngồ;i với Thầy Phổ Ḥa , c̣..̣n cá..i Bà ngồi bên
cạnh là ai anh không biết. Chà ! Mà mệt qúa đi nà ! nghi ngờ ba cái chuyện ba
láp ba xàm, cái thứ anh mà vất ra đường ba ngày chó không thèm ngửi..."
Nói một hơi, rồi vội vàng đóng máy cái rụp v́ sợ người ta nghe người ta cười cho
cả hai vợ chồng, già rồi mà không trót thế.
Nhưng độ một giờ sau th́ điện thoại lại reo vang :"
- Ń ! hai người dắt díu nhau đi mô khi hồi tới chừ mà hai cái ghế trống trơn
hết rứa ???"
- Ui Chao ơi ! Mệt qúa đi nà ! Ngồi sáu bảy tiếng đồng hồ mà không cho người ta
đi kiếm ổ bánh ḿ hay uống ly nước lạnh hay răng ?"
- Anh khoan tắt máy ! để em hỏi câu ni đă. Mà lạ dữ hí ! Hai người không quen
biết t́nh cờ ngồi chung chỗ, rồi cùng đói bụng cùng khát nước một lần. Rứa th́
có t́nh cờ thuê chung một pḥng trong Hotel hay Motel mô không ???"
- Trời ơi ! Khổ qúa ! Ng&ười ta đang lo việc đại sự mà ḿnh th́ cứ nghĩ chuyện
tào laọ Việc ḿnh ḿnh làm họ ở mô kệ họ làm răng ḿnh biết ???"
Thời đại văn minh truyền h́nh trực tiếp rồi điện thoại cầm tay sướng th́ có
sướng mà khổ cũng lắm thaỵ!!!
Mười mấy năm định cư ở Miền Tây Bắc Mỹ, tiểu bang Washington muôn thuở xanh tươi,
quen với khí hậu mát mẻ và trời mây u ám, quanh năm mưa dầm như mùa mưa ở
Huế,nên nay về lại Cali gặp mùa nắng dữ, người dật dờ , mệt lữ. Gặp mùa World
Cup, mỗi sáng thức giấc nằm nướng coi bóng đá trận đầu , theo bạn ra phố ăn sáng
xong là trở về theo dơi trận buổi trưa , rồi ngủ li b́ cho tới chiều tối, lội bộ
qua nhà họa sĩ Khánh Trường bia rượu lai rai, đấu láo ḍn dă cho đến khuya mới
thất thểu ra về. Và cứ thế cho đến ngày lên máy bay về lại nhà với mụ vợ suốt
đời chỉ biết Ghen với ....Bóng đôi khi với... Gió mà lại ít khi Ghen ...Đúng ...NGƯỜI
Quế Chi
__________________________________________________