Tuyết đầu mùa

Mong manh bông tuyết nhẹ bay
Bầy tiên trắng xuống thăm người trần gian
Giữa trời bay mãi lang thang
Không nhà nghỉ lại bên đường đêm nay

Nhà nhà cửa đóng then cài
Tuyết rơi lặng lẽ không lời thở than
Thương đời tặng đôi cánh tiên
Trần gian thành cõi thiên đường trong mơ

Cành khô gầy guộc xác xơ
Rừng mai trắng nở phủ hoa núi đồi
Con đường bụi đất mọi ngày
Hóa tinh khôi với dấu hài tiên nga

Ghé vào dưới tận hiên nhà
Soi trang sách cổ đề thơ cho người
Còn đâu đôi cánh về trời
Đành tan mình dưới nắng mai huy hoàng

Quỳnh Chi (2/2/2010)